Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-10 04:58:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Chu Tiểu Lan lên tiếng, Ngô Tú Hồng chỉ thể tự tỏ thái độ: “Mẹ, vẫn luôn là cùng ăn, để An An ăn mảnh, những đứa trẻ khác nghĩ thế nào? Sau chẳng oán trách ?”

Nghe thấy lời của Ngô Tú Hồng, Tôn Ngân Hoa nghĩ thầm, quả nhiên đến . Bà lo lắng chính là chuyện .

Đều đèn cạn dầu.

Tôn Ngân Hoa cũng dạng , bà đối với bên phía Lâm An An là thiếu chút tự tin, nhưng đối với những khác, thì tự tin. “Trước chúng nó ăn ít ? Mấy năm nay đều ăn bao nhiêu? Năm đó con giúp con nha đầu một câu? Bây giờ với suy nghĩ, thế những năm đều cho sói mắt trắng ăn ?”

Mấy câu hỏi khiến Ngô Tú Hồng lập tức á khẩu trả lời .

hổ : “Con nha đầu đó cũng con đẻ , lúc đó con tiện mặt nó. Con chỉ cảm thấy như , nhà ai cũng như thế. Nhà lão Mã đối với Mã Gia Căn cũng chỉ đến thế thôi. là con một.”

“Thế tiền của An An, con đưa?”

Ngô Tú Hồng đương nhiên vui: “Cũng một con tiêu.”

Tôn Ngân Hoa khẩy: “Thế con còn cái gì? Mấy năm nay, bù đắp còn ít ? Bây giờ còn ý kiến với , cũng lý!”

Hai đứa con trai lập gia đình, ngoại trừ bỏ tiền mua công điểm của nhà để chia đủ lương thực trong đội , tiền còn đều nắm trong tay . Tiền trong tay bà cụ mấy năm nay, đều là tiền sinh hoạt phí Lâm Thường Thắng đưa cho bà và ông lão.

Ngoài tám đồng của Lâm An An, còn mỗi năm hai mươi đồng tiền sinh hoạt phí Lâm Thường Thắng đưa cho hai ông bà, ngoài bà tự nuôi gà lúc cũng mang đổi đồ. Đây cũng là lý do tại bà coi trọng thằng hai, bởi vì thằng hai là thực sự đưa tiền cho bà.

tiền , bà nhiều đều lấy bù đắp cho cái nhà . Ai bảo bà trông mong hai đứa ở bên cạnh thể chăm sóc bà và ông lão, thể phụng dưỡng tuổi già tống táng cho hai ông bà chứ?

Bây giờ bù đắp nhiều thế , vì chuyện của An An, ý kiến với , Tôn Ngân Hoa lập tức cảm thấy cảm giác nguy cơ. Thế nào cũng nuôi quen, còn thể đối với ?

“Ông nó ơi, ông xem xem lũ sói mắt trắng , ăn của uống của , còn ý kiến với !”

Tâm trạng Lâm Thủy Căn cũng tệ, xử lý con nha đầu c.h.ế.t tiệt , còn quản con dâu? “Sao thế, các cũng lật trời ? Ông đây còn c.h.ế.t ! Có cũng học con nha đầu ầm ĩ?”

Ông liên tiếp đập bàn mấy cái, dọa cả nhà dám ho he.

Lâm Trường Hỷ vội vàng dỗ dành: “Cha, cha đừng giận, chúng con đây chẳng lên tiếng ? Cha và thì là .”

Trong lòng ông thầm mắng chị dâu cả là đồ ngu. Nói lung tung, bây giờ hai ông bà trút giận lên đầu họ.

Lâm Trường Phúc cũng trừng vợ .

Ngô Tú Hồng cảm thấy tủi c.h.ế.t, đều quản chuyện , bà một tiếng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-23.html.]

Tôn Ngân Hoa vốn nãy còn đang do dự, lúc thật sự thể để con dâu cả như ý . Bà cho rằng trấn áp Lâm An An là một chuyện, nhưng hai đứa con trai và con dâu, đó là đè nén thật c.h.ặ.t. Không thể để họ bất mãn gì với và ông lão. Có bất mãn cũng nín!

“An An một câu cũng sai, nhà thể ngày hôm nay, quả thực cũng là công lao của thằng hai. Trước thì thôi, bây giờ con nha đầu sức khỏe thể việc, các con kéo nó một cái, cũng coi như báo đáp thằng hai . Sau thằng hai còn thể nhớ cái của các con?”

Lời lý lẽ là lý lẽ , nhưng Lâm Trường Phúc và Lâm Trường Hỷ , vẫn cảm thấy lấn cấn.

Trong lòng họ thực dựa thằng hai, nhưng họ cảm thấy cái cần báo đáp. Nếu thì vẻ thấp hơn thằng hai một bậc. Đều là em, tính toán rõ ràng thế gì?

Lâm An An đó rõ, bà cụ bây giờ thế, ngược khiến họ cách nào phản bác.

Thấy lớn thương lượng xong, mấy đứa trẻ liền bất mãn, hai đứa nhỏ còn ở tuổi hiểu chuyện lắm, mấy đứa lớn hiểu .

Chúng lời liền hiểu, trong nhà đây là đồng ý cho Lâm An An ăn mảnh?

Lâm Hữu Thành lập tức hỏi: “Bà nội, thế cháu còn trứng gà ăn , cháu là thi đại học, dùng não đấy.”

Tôn Ngân Hoa , lập tức : “Yên tâm , .” Còn trông mong thi đại học, nuôi!

Lâm Hữu Quân và Lâm Hữu Quang cũng hỏi tới tấp.

Tôn Ngân Hoa lập tức bắt đầu đau đầu. Bà ngược cho mỗi đứa cháu trai ăn, nhưng đủ mà, thôi, để cháu trai chia, cháu gái thì đừng ăn nữa. “Có, đều .”

Lần mới an ủi mấy đứa nhỏ, chỉ là trong lòng rốt cuộc thoải mái.

Thầm than trong lòng, cuộc sống thành thế chứ?

Đêm nay, nhà họ Lâm đều ngủ ngon, trong lòng đều đủ loại tâm tư. Ngô Tú Hồng ở trong phòng oán trách với chồng nhà cửa bây giờ loạn cào cào, chi bằng để thằng hai đón Lâm An An . Cũng cho Lâm An An, chủ yếu là bớt lo chuyện bao đồng. Còn đón , là ăn của họ, uống của họ.

Lâm Trường Phúc : “Thế bà với thằng hai?”

Ngô Tú Hồng mới dám mở miệng , cái đắc tội . Đặc biệt là vợ thằng hai. Bà cũng là dâu, chẳng lẽ còn tâm tư của vợ thằng hai?

“Đừng nhiều chuyện, cứ thế , đầu chuyện gì... .” Lâm Trường Phúc là thật sự mệt , gần đây tức đến ch.óng mặt, trong lòng nén giận, thoải mái. Dứt khoát cái gì cũng quản nữa.

Đợi con trai tiền đồ, ông sẽ sự tự tin. Sẽ cần chịu tức nữa.

Vợ chồng Lâm Trường Hỷ cũng thương lượng chuyện trong nhà, cuối cùng đưa kết luận cũng là tạm thời mặc kệ chuyện . Chu Tiểu Lan cũng nhân lúc Lâm Trường Hỷ tắm, một bức thư, bảo Lâm Trường Hỷ ngày mai gửi .

 

 

Loading...