Để khác mở to mắt mà . Chị thi cấp hai hạng hai thì ?
Lần thi cấp ba hạng nhất!
Vì thế đợi đến lúc Lâm An An ăn cơm trưa ở nhà ăn xong, ngay cả dì Tôn hàng xóm cũng chuyện của cô . Khen ngợi cô ngớt lời là tiền đồ, sách.
Lâm An An cảm thấy, đây đại khái là nỗi khổ của nổi tiếng trong đại viện. Chuyện gì cũng thể đồn ngoài .
Cô về nhà để nghỉ ngơi, chủ yếu là hỏi Lâm Thường Thắng, khi nào thì đưa . Đừng lề mề chậm chạp, giải quyết gì.
Lúc , Lâm Thường Thắng ngược đang ăn cơm ở nhà, là cơm do Từ Nguyệt Anh nấu.
Cả nhà bốn ăn uống vẻ vô vị.
Từ Nguyệt Anh dường như còn đang khuyên bảo Lâm Thường Thắng điều gì đó, nhưng Lâm Thường Thắng bày bộ dạng sắt đá. Dường như lọt tai.
Lâm An An nhà liền hỏi: “Khi nào thì đưa ?”
Lâm Thường Thắng : “Yên tâm , sẽ ảnh hưởng đến việc thi đại học của con , chào hỏi với bên quê , Tiểu Lý mua vé, tàu ngày mai. Dì con chiều nay xin nghỉ để đưa chúng nó về.”
Trên bàn một lớn hai nhỏ bắt đầu rơi nước mắt.
Nghe sự sắp xếp của Lâm Thường Thắng, Lâm An An yên tâm . Sau đó lên lầu lấy sách chiều nay cần xem, luôn. Đương nhiên, đến trường, mà là đến nhà Chu Tú Hồng.
Chồng của Chu Tú Hồng là Trần Quốc Cường cũng thuộc một trong những lãnh đạo của Lâm Thường Thắng. Nghe lúc còn đ.á.n.h giặc, từng đề bạt Lâm Thường Thắng.
Lúc Lâm An An đến, nhà bọn họ cũng ăn cơm xong , đang uống trò chuyện.
Khéo thật, chuyện đang cũng là về Lâm An An.
Bởi vì con gái út của Trần Quốc Cường là Trần Quỳnh năm nay cũng tham gia thi đại học, về nhà cũng nhắc đến chuyện .
Sự xuất hiện của Lâm An An, ngược khiến bọn họ ngạc nhiên.
Chu Tú Hồng : “An An, ăn cơm ? Ăn chút gì ở nhà dì nhé.”
Lâm An An vội : “Cháu ăn ở nhà ăn ạ. Dì ơi, cháu chút chuyện với bác Trần.”
Trần Quốc Cường tuy quen với Lâm An An, nhưng đối với đứa trẻ ưu tú vẫn thiện cảm. Đặc biệt là, đây còn là con gái của Lâm Thường Thắng mà ông thưởng thức.
Lúc sự thông minh và cầu tiến của Lâm Thường Thắng, khiến ông thưởng thức.
Bây giờ con gái cũng thua kém Lâm Thường Thắng, đây là trò giỏi hơn thầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-232.html.]
Ông hiền hậu chào hỏi: “An An qua đây chơi, bác Trần Quỳnh , cháu thi .”
Trần Quỳnh dậy: “Chào An An, chị là Trần Quỳnh, năm nay cũng lớp 12. chị học ban xã hội.”
Lâm An An : “Chào chị Trần Quỳnh, em cũng sắp sang trường cấp ba học . Đến lúc đó chừng thể gặp ở trường đấy.”
Trần Quỳnh : “Tốt quá, chúng là bạn học .” Lại : “Em tìm ba chị việc quan trọng nhỉ, hai chuyện , lát nữa chúng thể cùng .”
Cô chu đáo nhường chỗ.
Lâm An An thầm nghĩ, con cái nhà dạy dỗ xem, đồng chí Lâm Thường Thắng thật sự nên học tập lãnh đạo của .
Lâm An An : “Bác Trần, vốn dĩ nên vì chuyện trong nhà mà phiền bác. cháu hiện tại quả thực khổ não, chỉ thể tìm bác giúp đỡ thôi. Có lẽ lời của bác, ba cháu thể lọt tai.”
Trần Quốc Cường hỏi: “Cụ thể là vấn đề gì thế?”
Lâm An An lộ vẻ bất lực, : “Người xưa con chê cha khó, nhưng cháu thật sự hết cách . Chuyện ở quê cháu nhắc tới nữa, đến đây , cháu cũng nỗ lực học tập, cũng xứng đáng với điều kiện ông cung cấp cho cháu.”
“ thi cấp hai thi hạng hai, ba cháu liền hài lòng, chạy đến trường tìm giáo viên của chúng cháu. Muốn giáo viên hủy bỏ tư cách tham gia thi đại học của cháu. Em trai em gái cháu phạm , ông còn quản xong , chạy tìm cháu gây phiền phức . Chẳng lẽ chuyện cháu thi hạng nhất, còn nghiêm trọng hơn chuyện em trai em gái cháu phạm ?”
“Cháu , ông cảm thấy cháu thi hạng nhất, ông mất mặt. Điều khiến áp lực của cháu lớn, cháu dù cũng là bình thường, cháu thiên tài như ông yêu cầu, phương diện nào cũng thể khiến ông hài lòng.”
“Cháu cũng trao đổi với ông , nhưng xem hiệu quả .”
“Ông bà nội ở bên cạnh, hiện giờ cháu cũng ai thể giúp cháu trao đổi với ba, nghĩ nghĩ chỉ thể phiền bác thôi. Lời của bác, ông thể sẽ một chút.”
Trần Quốc Cường xong, cũng cảm thấy cách giáo d.ụ.c của Lâm Thường Thắng . Đối với đứa lớn thì nghiêm khắc thế , thi hạng nhất liền vui?
Hai đứa nhỏ thì dung túng, chuyện gây bao nhiêu rắc rối ? Ông tuy rằng cũng quản chuyện bao đồng bên ngoài, nhưng luôn thể đôi chút.
Vốn dĩ nhà họ Lâm xảy chuyện , ông định vài câu, nhưng Lâm Thường Thắng về nhà xử lý , ông liền định nữa, dù cũng tiện vươn tay nhà chỉ trỏ.
đứa bé cầu đến mặt , là một đứa bé ưu tú hiếm , cũng chịu đựng khá nhiều khổ cực. Trải qua nhiều chuyện như .
Trần Quốc Cường thật sự việc bỏ mặc.
Ông gật đầu: “Bác hiểu , ba cháu thể cũng là do ít tiếp xúc với con cái, trong phương diện giáo d.ụ.c chút thành thạo. Cậu nghiêm khắc với cháu, thể cũng là gửi gắm kỳ vọng cháu, nhưng phương pháp chắc chắn là dùng sai . Điểm , bác chắc chắn sẽ trao đổi với .” Ông vốn định là, chắc chắn sẽ phê bình. mặt đứa trẻ, vẫn giữ cho Lâm Thường Thắng vài phần mặt mũi.
Tiếp đó an ủi Lâm An An: “Cháu là một đứa trẻ ngoan, ưu tú. Cháu đừng vì yêu cầu của ba cháu mà cảm thấy gánh nặng gì. Nên thế nào cứ thế . Nếu gặp khó khăn gì, tìm dì Tú Hồng của cháu giúp đỡ, đừng khách sáo.”
Lâm An An vẻ mặt đầy cảm động lời cảm ơn, đó : “Ở đây cháu vui, đều , đều chăm sóc cháu. Cháu thích nơi .”