Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:21:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm ba mươi, Lâm An An ăn sủi cảo xong mới về ký túc xá nghỉ ngơi. Sau đó nhận đồ cả gửi tới. Không chỉ đồ ăn tự mua, còn bưu kiện mợ gửi tới.

Lâm An An ôm một đống đồ lên lầu, đó mở bưu kiện . Có một chiếc áo bông màu xanh quân đội, khăn quàng cổ màu đỏ đan tay, mũ. Còn một đôi giày da nhỏ. Ngoài còn một lá thư.

Trong thư bảo cô mặc ấm, đừng để lạnh. Lại cũng đo , nếu thì với bà một tiếng. Sau sẽ sửa .

Lâm An An tràn đầy vui mừng, thử khăn quàng cổ, cảm thấy đặc biệt ấm áp.

Sau đó đồ ăn, kẹo, bánh quy cả Khương Minh Nghị gửi. Thật sự là hương vị Tết .

Lâm An An đặt đồ xuống liền chạy đến phòng thông tin của trường, khó cho đêm ba mươi thế vẫn trực ban.

Lâm An An gọi điện đến văn phòng , bên máy, chắc là ăn Tết . Trong binh đoàn lúc chắc đang náo nhiệt lắm.

Sau đó gọi điện cho phòng thông tin ký túc xá của Khương Minh Nghị. Anh thể gửi đồ tới thì chắc chắn đang ở thủ đô.

Quả nhiên đang ở ký túc xá, nhân viên thông tin phụ trách trực điện thoại sẽ gọi giúp. Một lát , Khương Minh Nghị gọi .

“Anh, em nhận đồ .”

Khương Minh Nghị : “Biết em bận, Tết nhất cũng thời gian.”

“Mọi đều giống , nhưng phong phú. Anh, cảm ơn , còn cả mợ nữa. Cái Tết đặc biệt vui vẻ.”

thầy uyên bác truyền thụ kiến thức, tham gia dự án quan trọng, chứng kiến sự phát triển của khoa học kỹ thuật. Có trưởng bối gửi quần áo ấm áp tới, còn cả gửi nhiều đồ ăn như . Lâm An An thật sự vui, một chút cũng cảm thấy cái Tết trôi qua vất vả.

Cô hy vọng năm nào cũng thể như .

Đầu dây bên , Khương Minh Nghị những lời trẻ con của cô liền : “Vậy thì hy vọng em năm nào cũng thể vui vẻ, chúc mừng năm mới!”

Trong doanh trại, Lâm Thường Thắng cùng các chiến sĩ đón giao thừa xong liền nghĩ, An An cái Tết ở bên ngoài cũng trôi qua thế nào.

An An ở nhà, cộng thêm ầm ĩ một trận như , Lâm Thường Thắng giờ cũng chẳng buồn quản chuyện trong nhà nữa. Lại khôi phục thói quen sống trong doanh trại.

Tết đến vốn dĩ cũng gửi chút đồ cho Lâm An An, kết quả phát hiện Lâm An An ở ký túc xá nào. Chỉ giờ đổi ký túc xá, lúc đó cũng hỏi. Ông thể dùng quan hệ ngóng chuyện .

Lâm Thường Thắng liền phát hiện, thói quen của đúng là khó sửa. Nói là thử quan tâm con cái, nhưng cuối cùng vẫn cứ tận tâm.

Cái Tết , trôi qua vui vẻ nhất chính là nhà họ Lâm ở quê xa xôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-306.html.]

Cả nhà đối diện với cơm canh đạm bạc trong nhà, trong lòng dễ chịu.

Đợi mãi đến cuối năm, ngoại trừ sinh hoạt phí của hai ông bà gửi về hàng tháng, dịp lễ tết thật sự gửi thêm đồ gì về nữa.

Công việc của Lâm Trường Hỷ cuối năm cũng bàn giao ngoài . Lâm Trường Phúc càng là sớm mất công việc thủ kho. Trong nhà bỗng chốc túng thiếu hẳn .

Khổ nỗi Lâm Hữu Thành khi thi đại học thất bại, cả ngày cứ nghĩ học , thi . Bảo nó xuống ruộng việc, nó liền việc cầm chừng, lãng phí thời gian. Người ghi công điểm kẻ ngốc, thấy nó như cũng cho đủ công điểm. Cuối năm chia lương thực cũng đủ ăn.

Gia đình vốn đang khấm khá, bỗng chốc xong .

Tôn Ngân Hoa giờ khôn , bao giờ lấy tiền bù đắp cho gia đình nữa. Chỉ thỉnh thoảng lấy chút tiền mua một cân thịt. Những lúc khác, tiền đều nắm c.h.ặ.t trong tay .

Tiền của ông cụ càng là một xu cũng lấy , bản ông thích hút t.h.u.ố.c, mua t.h.u.ố.c lá sợi. Bình thường cũng chỉ cho Lâm Hữu Thành chút tiền tiêu vặt. cháu đích tôn Lâm Hữu Thành giờ cũng học đại học nữa, ông cũng lười cho.

Không trợ cấp và tiền lương, cái Tết tự nhiên trôi qua túng thiếu.

Lâm Trường Phúc ăn cơm : “Thằng hai đúng là nhẫn tâm, vì chuyện con cái mà oán hận cha ! Tết nhất , cũng mặc kệ là mặc kệ luôn!”

Tôn Ngân Hoa trong lòng tuy oán hận thằng hai, nhưng đối với thằng cả cũng chẳng ấn tượng .

Nếu hai thằng con trai ngốc nghếch của ông đắc tội An An, bà cảm thấy cũng đến mức .

Dứt khoát tiếp lời.

Ngược Lâm Trường Hỷ nhịn nữa: “Anh hai là bất hiếu, nhưng cả , trong nhà nhiều lao động thế mà công điểm kiếm đủ. Còn để ba lấy tiền bù đắp. Hữu Thành và Hữu Quân lớn thế nào , thể thành thật xuống ruộng chứ?” Một đứa trốn việc, một đứa thì một lúc là chạy theo núi chơi bời lêu lổng. Vẫn cứ y như đây.

Lâm Hữu Quân cũng tiếp lời, coi như thấy. Nó chơi bời quen , quan tâm khác gì. Trước đây nó còn chịu xuống ruộng việc, nhưng phát hiện cha thiên vị cả, trong lòng nó cũng cân bằng, giờ cả về nhà ruộng, kết quả trốn việc, nó tự nhiên cũng học theo .

Lâm Hữu Thành sự kiêu ngạo của trí thức: “Chú ba, chú cũng là từng thấy sự đời ở công xã, cũng ruộng bằng cán bộ. Cháu chỉ thiếu chút nữa thôi, cháu mà từ bỏ thế , thể cam tâm ?”

Thím ba Chu Tiểu Lan : “Chỉ với cái đầu óc của cháu mà còn đòi cán bộ? Nếu tại cháu, nhà cũng đến mức như bây giờ. Ít nhất An An giúp đỡ, chú ba cháu và ba cháu chừng xuống .”

Lâm Hữu Thành chột , nhưng cũng kiên quyết thừa nhận sai: “Đó là do tự nguyện theo An An. Sớm theo nó, đừng bắt nạt hai đứa nhãi con thì cũng chẳng chuyện gì .”

Lâm Trường Hỷ tức , : “Sao cháu ngốc thế hả? Chú hai cháu chính là giận cái chuyện của An An đấy! Cháu tưởng chú vì hai đứa nhãi con mà giận dữ thế ? Nếu An An tự nguyện đỡ cho chúng hai câu thì cũng đến mức , đều là do cháu đắc tội An An, hại chúng còn đường lui!”

 

 

Loading...