Cho dù cuối cùng nhà họ Khương từ bỏ cô , chọn Tần Tư Vũ. Người ngoài cũng Tần Tư Vũ là cướp từ tay em gái. Còn về danh tiếng gì đó, cô quan tâm! Mẹ cô chính là quá coi trọng danh tiếng, rõ ràng một công việc ở nhà máy diêm do bác Khương sắp xếp, mà vẫn ngẩng đầu lên mặt gia đình , oán hối hầu hạ bọn họ, chẳng nhận một câu t.ử tế.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Khương Minh Hi. Giang Nam suýt chút nữa rơi cái đĩa trong tay.
Tần Khải Hoàn và Tần Minh sững , gọi Tần Tư Vũ ngoài.
Trương Thục Trân cũng thấy tiếng của Khương Minh Hi, con gái đang rửa bát, gì đó, cuối cùng vẫn mở miệng.
Bên ngoài, Tần Tư Vũ tò mò : “Sao tối thế còn đây?”
“Đây chẳng là đặc biệt qua tìm ? Hôm nay tớ hẹn với nhị ca tớ , bảo ngày mai mời tớ ăn cơm. Đến lúc đó cũng nhé.”
Nghe thấy lời , mặt Tần Tư Vũ nở nụ nhẹ, lộ lúm đồng tiền nông nông. “Thế lắm , em các ăn cơm, tớ cũng tiện.”
“Có gì , chúng cùng lớn lên mà. Hà tất so đo mấy cái . Ba tớ vốn dĩ còn định bảo tớ gọi Giang Nam, tớ gọi cô . Nhị ca tớ cũng gọi cô .” Khương Minh Hi .
Tần Tư Vũ : “Bác Khương đều mở miệng , các đừng trái ý bác nữa. Bác ở bên ngoài là lãnh đạo lớn, các ở nhà cứ ngỗ ngược như , bác đương nhiên sẽ tức giận .”
Nghe thấy lời , Khương Minh Hi càng vui: “Ông ở bên ngoài là lãnh đạo lớn, nhưng ở nhà cũng thể giở cái uy phong lãnh đạo , dù chuyện tớ ông .”
Tần Tư Vũ thở dài khó xử. Sau đó cúi đầu: “Nếu như lúc đầu... tớ ở gần hơn một chút...”
Cô tiện nốt những lời phía . Khương Minh Hi mà chứ?
Nếu như lúc đó bên cạnh nhị ca cô là Tần Tư Vũ, cô tin rằng Tần Tư Vũ cũng sẽ sẵn lòng giống như Giang Nam, kéo nhị ca cô .
Cô an ủi: “Bất kể thế nào, cũng ảnh hưởng đến tình bạn giữa chúng . Cậu đừng nghĩ nhiều nữa.”
Tần Tư Vũ miễn cưỡng gật đầu.
Khương Minh Hi cũng tiện ở bên ngoài lâu, thời gian gặp mặt ngày mai xong liền vội vàng về.
Tần Tư Vũ trong nhà, Tần Khải Hoàn hỏi: “Muộn thế còn chuyện gì ?”
“Minh Hi hẹn con ngày mai cùng ăn cơm.”
Tần Khải Hoàn : “Con cũng lâu ngoài ăn cơm.” Sau đó móc tiền và tem phiếu đưa cho con gái: “Ngày mai cũng đừng để khác trả tiền.”
Tần Tư Vũ nhận lấy, : “Cũng chắc cơ hội tiêu đến. Ngày mai là Minh Đức mời khách.”
Tần Khải Hoàn : “Ồ, đúng , Minh Đức về.” Nói xong liền gật gật đầu, liếc con gái riêng Giang Nam, đó thở dài, thư phòng.
Trương Thục Trân từ trong bếp , lấy hết can đảm hỏi: “Tư Vũ , bọn họ nhắc đến Nam Nam ?”
Gương mặt Tần Minh bên bàn ăn lập tức lạnh xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-432.html.]
Tần Tư Vũ khó xử : “Dì , nhắc đến . Người mời khách, con cũng tiện hỏi nhiều.”
“Con cũng chẳng thèm .” Giang Nam trong phòng.
Trên mặt Trương Thục Trân đều là vẻ lo lắng. cũng mở miệng nữa, đó bếp việc.
Trong phòng khách, chỉ còn hai em Tần Minh và Tần Tư Vũ.
Tần Minh liếc phòng của Giang Nam, : “Mơ tưởng hão huyền.”
Tần Tư Vũ : “Anh, đừng nữa. Đều là một nhà.”
“Cũng chỉ em nghĩ là một nhà. Có vài thì .” Tần Minh lạnh lùng . Từ nhỏ đến lớn, thái độ của Giang Nam đối với Tư Vũ . Hơn nữa vì cô là con liệt sĩ, bác Khương quan tâm, ở trong nhà hưởng thụ đãi ngộ cũng chẳng kém, vật tư bao giờ cũng giống hệt bọn họ, thậm chí lúc Tư Vũ còn nhường nhịn Giang Nam. Ai ngờ Giang Nam tham lam như . Ngay cả Khương Minh Đức cũng chiếm lấy.
Năm đó đám trẻ nhà họ thể chơi cùng với nhà họ Khương, qua với , quả thực là nhờ quan hệ của cha đẻ Giang Nam. Bởi vì cha đẻ Giang Nam từng là đoàn trưởng cảnh vệ của bác Khương. Là theo cùng thăng tiến lên. Tình cảm .
Giang Nam thể tiếp tục ở đại viện, dựa là nhà họ Tần bọn họ. Nếu Giang Nam gả cho cha , bọn họ thể ở trong đại viện .
Tần Minh cho rằng, đây là một sự trao đổi. Giang Nam lòng tham đáy. Vì cái t.a.i n.ạ.n mà nhà họ Khương nhận định. Cô rõ ràng thể từ chối, Giang Nam cũng thừa tâm tư của Tư Vũ, mà vẫn cứ bám riết buông. Gây rắc rối cho .
Đây chính là biểu hiện của sự ích kỷ. Lợi dụng nhà họ Tần để ở đại viện, đó còn thành công bước nhà họ Khương. Chuyện gì cũng cho cô cả , cô đúng là tính toán thật.
Tần Tư Vũ thấy nhị ca mặt đen sì, liền vội vàng dỗ dành, : “Anh, cũng đừng chỉ chuyện của em. Còn đấy, đừng suốt ngày ở bên ngoài. Anh thường xuyên về nhà. Anh về, tìm đối tượng . Người trong đại viện sẽ chú ý đến .”
Tần Minh : “Anh bận quá.”
Tần Tư Vũ hỏi: “Thật ? Em còn tưởng tìm đối tượng ở bên ngoài chứ.”
“Làm thể chứ?” Tần Minh .
Trong lòng rõ, đối tượng tìm là như thế nào. Bây giờ là thời bình, cơ hội đ.á.n.h trận quá ít, dựa quân công như thì quá khó.
Cho nên con đường nào mới thể tiến xa hơn.
Chỉ là con luôn để chút tiếc nuối. Anh nghĩ đến cô gái văn hóa đại học, mang nét ‘tiểu tư sản’ đến từ thủ đô . Trong lòng chút cam tâm, cứ nhất thiết quan hệ với nhà họ Khương chứ?
...
Lâm An An ngủ một giấc ngon lành, sáng sớm dậy chạy bộ trong đại viện.
Lúc cô chạy, đột nhiên nhớ , hôm nay Thẩm Vũ Hành kiên trì chạy bộ . Đừng vì đau một mà bỏ cuộc đấy nhé.