Từ ngày tuyến đường vận tải biển khai thông mấy năm , Đường Minh Châu yên. Tuy lớn lên, những ký ức kỳ lạ trong đầu nàng dần mờ nhạt, nhưng thi thoảng vẫn còn đọng vài điều. So với khác, nàng càng hiểu rõ giá trị của những thứ trong trí nhớ , cũng vì lẽ đó mà khao khát khơi của nàng mãnh liệt hơn.
Những năm qua, nhờ thế lực của nhà họ Đường và họ Hoắc, vài chuyến khơi đều thượng lộ bình an, còn thu thập ít của ngon vật lạ. Trong đó một loại cây mà trong ký ức gọi là cây cao su, trải qua sự nghiên cứu của và triều đình, nó chứng minh vô công dụng to lớn, Hoàng thượng vì thế cũng ban thưởng cho nàng ít.
Có thể , chỉ cần hai nhà Đường, Hoắc dấy binh phản, thì những công lao chất núi mà hai tỷ nhà họ Đường tích lũy dư sức bảo vệ cả hai gia đình hưởng phú quý vinh hoa trăm năm.
Đường Bảo Châu dẫu thừa biển cả hung hiểm vô thường, nhưng kể vẫn thấy nhói lòng: "Mấy năm nay tỷ cũng đó đây ít nơi , đừng biển nữa. Có tìm thứ gì thì cứ bảo hạ nhân ."
Đường Minh Châu gật đầu, xòa phóng khoáng: "Ừm, tỷ và tỷ phu bàn kỹ , biển nữa, cũng đến lúc dành thời gian bù đắp cho bé Phù và mấy đứa nhóc ." " thế, gặp mặt mấy đứa nhỏ nữa, khéo chúng nó quên mất hai là cha nương cũng nên." Dưới ánh nắng rực rỡ, hai tỷ mỉm .
Đây là nữ nhi của nàng, thật
Vương Xuân Hoa dẫu sớm cha nương đẻ của chẳng thứ gì, còn trọng nam khinh nữ, nhưng vẫn cho tức c.h.ế.t sống . Bán con gái cũng , gì hồi đó cũng vì đói chẳng cơm ăn, nhưng nay định bán cả con gái nhà đại tỷ lên trấn nha , nàng thực từng thấy cha nào như .
Nếu gả nhà t.ử tế thì cũng chớ, đằng nàng cất công dò la thì cái nhà tuy tiền thật, nhưng tên công t.ử là một tên khốn nạn c.ờ b.ạ.c rượu chè chơi bời lêu lổng đủ cả. Mang danh là nha , nhưng thực chất là thông phòng cho tên công t.ử đó. Lại đồn rằng tên công t.ử mắc bệnh hoa liễu, vì mới bỏ đống tiền mua nha .
Nàng vạch trần chuyện, nhưng trong nhà chẳng ai cảm kích. Đại tỷ và cô cháu gái thì ngoài cũng chỉ . Còn cha nương tiền tay sẽ chia cho đại tỷ một ít, thì câm như hến. Thành nàng mang tiếng là ơn mắc oán, chẳng câu nào , tức cãi cọ một trận ầm ĩ bỏ về.
Lúc về vì giáp mặt trong làng, nàng bèn đường vòng. Mang tiếng đường vòng nhưng thật là đường núi. Đến lúc cơn giận cũng nguôi ngoai kha khá, Vương Xuân Hoa cũng thấy mệt lả , bèn tìm đại một chỗ để nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-hanh-phuc-cua-cuc-pham-nong-gia/chuong-472.html.]
Đến lúc lấy sức, nàng khựng . Nơi nàng thực sự , thậm chí thể là quen thuộc. Theo trí nhớ, nàng về một hướng hơn nửa canh giờ. Chỗ coi như sâu trong núi .
Cuối cùng nàng dừng bên một ngôi miếu hoang tàn đổ nát. Chắc lẽ nhiều năm ai hương khói, nên nơi ngày càng tiêu điều. Phía là bóng cây rậm rạp che khuất ánh mặt trời, nên dù đang giữa trưa nắng gắt cũng hề cảm thấy oi bức.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Dựa chút can đảm nhất thời mà chạy tới đây, đến nơi Vương Xuân Hoa bắt đầu thấyờn ợn. Đây chẳng chân núi, nhỡ lợn rừng, sói hoang xuất hiện thì chẳng gì lạ.
Với tính cách của Vương Xuân Hoa thì đáng lẽ lập tức rời . chẳng tại nàng , chần chừ một lát lẳng lặng bước tới, dọn dẹp sơ qua lối mặt. Tận cùng bên trong là một miếu thờ Sơn Thần bé xíu.
Vương Xuân Hoa dọn dẹp sạch sẽ xung quanh, trong đầu chợt nhớ lời cụ cố (thái gia gia) từng : Nhà họ Vương với Sơn Thần, đáng đời nghèo rớt mồng tơi cả một kiếp . đều coi đó là lời nguyền rủa của cụ cố vì con cháu bất hiếu, chẳng ai mảy may để tâm.
Nhà họ Vương vốn mang tư tưởng trọng nam khinh nữ, hồi nhỏ Vương Xuân Hoa sống cực khổ trăm bề. Có đôi đường cùng quá, nàng bèn trốn chỗ cụ cố. Cụ cố tính tình nóng nảy, già cả lú lẫn, quan hệ với trong nhà chẳng gì, nhưng cơ thể vô cùng khỏe mạnh.
Vương Xuân Hoa nhớ hồi đó cụ cố bao nhiêu tuổi nhỉ, bảy mươi mấy tám mươi mấy cũng nhớ rõ, ấn tượng để chỉ là cụ hở là c.h.ử.i mắng khác.
Vì bọn trẻ con ai ưa và cũng dám gần cụ cố. Chỉ nàng khi ức h.i.ế.p đến quá đáng, hết cách mới chạy đó tị nạn. Cụ cố dẫu cho nàng sắc mặt , nhưng từng đ.á.n.h đập nàng, càng để nàng nhịn đói.