CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC CỦA THÚY THÚY - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:19:39
Lượt xem: 89
Gia đình ai nấy đều lười chảy thây, thể gọi là một "ván bài" khởi đầu từ địa ngục.
Cha là kẻ du thủ du thực, cỏ dại ngoài ruộng cao bằng nửa mà ông vẫn nhởn nhơ chắp tay lưng đầu làng đ.á.n.h bài lá.
Nương thì chuyên thói trộm gà bắt ch.ó, hôm nay "tiện tay" cuộn chỉ của hàng xóm, mai giấu nửa túi bột đậu của nhà thẩm bên cạnh.
Việc bà yêu thích nhất mỗi ngày là hỏi thăm xem gả thì đổi bao nhiêu tiền.
Thằng thì mắc bệnh tự cao tự đại, chữ bẻ đôi mấy hạt nhưng lúc nào cũng ảo tưởng sẽ đỗ đạt khoa cử, rạng danh tổ tông.
Năm mười lăm tuổi, nhà nghèo đến mức còn hạt gạo nào nấu cháo, cả gia đình bốn miệng ăn cứ trân trân mà bụng sôi sùng sục.
Cha và nương đưa mắt một cái đầy ẩn ý. Giây tiếp theo, ngất lịm .
Ta cứ ngỡ đói đến xỉu, thực tế là cha đ.á.n.h ngất.
Khi mở mắt nữa, khoác chiếc áo đỏ bằng vải thô, đầu phủ khăn hỷ, nương bán gả cho mất .
Căn nhà lá hề cách âm, tiếng sảng khoái đầy đắc chí của nương truyền rõ mồn một.
Bà vui sướng đếm tiền bên ngoài, luôn miệng reo lên:
“Ái chà, bán mười văn một cân thật là hời quá! Phen Bảo Nhi thịt ăn .”
Bà siết c.h.ặ.t tiền, vội vàng mua thịt heo tươi về để gói sủi cảo cho .
Ta tuyệt vọng và sợ hãi, nương bán cho ai.
Cửa gỗ "két" một tiếng mở . Dưới tấm khăn trùm đầu, thấy một đôi ủng da cừu. Khắc , khăn đỏ vén lên.
Ánh nến bừng sáng, nhịn mà chớp mắt vài cái.
Và , thấy gã thợ săn mặt sẹo đầy tai tiếng, ác danh vang xa trong thôn đang ngay mặt !
Tim hẫng một nhịp, treo ngược lên tận cổ họng.
Danh tính trong thôn cực kỳ đáng sợ: thợ săn Lý Ngũ, tính tình cô độc, hiếm khi qua với dân làng, chỉ lẳng lặng giữ mảnh đất chân núi, sống bằng nghề săn b.ắ.n. Nương mà gả cho !
lúc , những dòng bình luận lướt qua:
【Nửa tháng nữa là tuyết nạn , lúc đó trời đông giá rét suốt một năm, nữ chính mà ở cái nhà cũ chắc chắn c.h.ế.t đói, gả ngoài thế còn tìm một con đường sống.】
【Lầu ơi, nhưng ngươi xem cô gả cho ai! Lý Ngũ giỏi giang thì giỏi giang thật, nhưng với cái tính thối tha của , chịu chia đồ ăn cho nữ chính còn , thương bảo bối nữ chính của chúng quá.】
【Hắc hắc… ghi chú nhé, Lý Ngũ "giỏi giang"… nữ chính thì…】
Ta những dòng chữ dọa cho run rẩy khắp .
Tuyết nạn? Chuyện đó thực sự sẽ xảy ? Bất kể thế nào, cũng cần kế sách đối phó.
Lý Ngũ một cái gì, tự lùi một bước, trải chăn đất.
Ta c.ắ.n môi, leo lên giường cuộn tròn trong góc, đắp chăn kín mít. Nến hỷ nổ lách tách trong bóng đêm.
Cả gian phòng im lặng như tờ. Hồi lâu , giọng trầm trầm của Lý Ngũ truyền :
“Nàng sợ ? Tại cứ run cầm cập ?”
“...Ta chỉ căng thẳng chút thôi.” Ta nhắm mắt dối.
Căn phòng rơi tĩnh lặng. Ta nghiến răng, ngày tháng vẫn tiếp tục sống, quyết định lấy hết can đảm hỏi cho lẽ.
“Sắp đông , tích trữ thêm ít lương thực trong nhà, ?”
Hắn sững một lát gật đầu. Ánh nến nhuộm đỏ rực cả vành tai :
“Đều theo nương t.ử.”
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta kéo chăn che gương mặt cũng đang nóng bừng.
Đột nhiên cảm thấy, tính khí của Lý Ngũ hình như quái dị như lời đồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-hanh-phuc-cua-thuy-thuy/1.html.]
Ta gả tới đây tháng mười một. Chuyện tích trữ lương thực để qua mùa đông xem cũng là điều hợp tình hợp lý.
Ta mang theo miếng bạc vụn và vài đồng tiền đồng chắt bóp từ kẽ răng bấy lâu nay, chợ đổi lấy một bao bột đậu, vài củ củ cải xanh và một gói muối thô.
Trong hầm nhà Lý Ngũ còn vài con gà rừng và nửa con lợn rừng do săn .
Ta múc nửa vá bột đậu, thêm một bát nước giếng, nặn thành mấy cái bánh đậu cẩn thận nướng lò nhỏ.
Lại đem củ cải xanh cắt lát, lấy mấy khúc xương ống lợn trong hầm , dùng mỡ lợn láng nồi thảy tất cả hầm.
Chờ đến khi mặt canh sùng sục sôi, rắc thêm chút muối hạt.
Giữa lúc hương thơm ngào ngạt lan tỏa, Lý Ngũ về.
Trên ủng dính đầy bùn đất, chiếc áo bông cành cây cào rách mấy chỗ, nhưng vai vác một con dê rừng cao hơn cả .
Ta vội bưng cho một bát canh xương hầm củ cải để xua tan cái lạnh.
Hắn đặt con dê xuống, xoay mở một chiếc hộp nhỏ đặt cạnh giường.
Bên trong là ba mươi lượng bạc trắng và bảy quan tiền đồng xếp ngay ngắn.
Lý Ngũ móc từ túi áo một sợi dây buộc tóc màu đỏ:
"Ta , hôm nay nàng chợ mua đồ."
Tim thắt . Chuyện tuyết nạn khó giải thích, khác mà chắc chắn sẽ tưởng điên, nên cứ mập mờ với Lý Ngũ.
Phong khí trong thôn bảo thủ, cho phép nữ t.ử tự tiện lộ diện ngoài chợ. Chẳng lẽ Lý Ngũ ngăn cản ?
Ta lí nhí đáp: "Vâng, hôm nay chợ mua ít..."
Túi tiền nặng trịch đột ngột đặt lòng bàn tay , giật suýt chút nữa thì kêu thành tiếng.
Lý Ngũ : "Tiền của chính là tiền của nàng. Sau chợ mua gì cứ việc lấy mà dùng."
Hắn vụng về buộc sợi dây đỏ lên tóc , thở như phả bên tai lòng ngứa ngáy.
"Nàng gả cho , chịu thiệt thòi . Ta thấy mấy tiểu nương t.ử thành đều thích đeo dây buộc tóc nên mua tặng nàng."
Hắn thu tay về, chằm chằm chớp mắt, đột nhiên nở nụ :
"Đẹp lắm, màu đỏ hợp với nàng."
Ánh mắt quá rực cháy, hốt hoảng , lật mặt những chiếc bánh đậu lò. Lửa lò đỏ rực, nướng bánh đậu thơm phức giòn tan.
Ta khẽ hỏi: "Sau thể sẽ tuyết lớn, ... chỗ tiền tiêu hết cũng chứ?"
Lý Ngũ bước tới, một ngụm bánh đậu, một ngụm canh xương, thỏa mãn đến mức cả tỏa nóng hôi hổi.
Hắn thổi phù phù chiếc bánh đưa cho : "Đây là tiền của nàng, tiêu hết kiếm."
Ta gì, chỉ đỏ mặt cắm cúi húp canh.
【Ba ơi, con sinh ! 】
【Aaaa ngọt c.h.ế.t mất!】
【Tiền ở thì tình yêu ở đó, nam chính thô kệch của chúng mưu đồ từ lâu !】
Bát canh nóng như xua tan hết cái lạnh lẽo của mười mấy năm qua.
Trước đây ở nhà, chỉ thể đợi ăn xong mới cạo nước cơm thừa trong nồi để uống.
Cuộc sống ăn bánh đậu, uống canh xương thế , mơ cũng dám nghĩ tới.
Trong làn khói nóng mịt mờ, lén gương mặt Lý Ngũ.
Đột nhiên thấy Lý Ngũ sai . Ta gả cho , chẳng thấy thiệt thòi chút nào.