Hoàng Thái nữ ở nhà tịnh dưỡng vài ngày, luôn cẩn thận nhưng vẫn nàng phát hiện lương thực khổng lồ trong hầm.
Nàng gì, chỉ trong lúc uống canh nóng bâng quơ hỏi:
"Lương cứu trợ của kinh thành sắp đến , hồi phục, thể tiếp ứng. Chỉ cần nửa tháng, thể khôi phục trật tự và giúp vượt qua tuyết nạn. trong nửa tháng ... nàng thể bỏ lương thực giúp dân làng cầm cự ?"
Dù Thái nữ đối xử với ôn hòa, nhưng quên nàng là nhà hoàng tộc, là vị vua tương lai. Đắc tội với nàng là tự tìm đường c.h.ế.t.
Thế nhưng dân làng đó, khi gặp nạn họ chỉ xem, những lời mỉa mai. Chưa từng ai đòi công đạo cho khi cha nương bắt nạt .
Lương thực là mồ hôi nước mắt của phu thê , thực sự đưa.
Thái nữ nhận thấy sự do dự của , nàng vỗ nhẹ tay trấn an:
"Không gấp, nàng cứ từ từ suy nghĩ. Nàng ơn cứu mạng , dù thế nào cũng trách nàng. Chỉ trách nghĩ đến khó khăn của nàng."
Ta cúi đầu suy nghĩ, theo thói quen tìm kiếm sự chỉ dẫn từ bình luận. bàng hoàng nhận , lượng bình luận từ lúc nào ít dần .
Trước đây chúng dày đặc che kín màn hình, giờ chỉ còn vài dòng lẻ tẻ. Họ cũng đang thắc mắc:
【Mọi hết ? Sao xem tiếp về nữ chính?】
【 nhớ từ một tháng bình luận giảm dần. Lạ thật, Thúy Thúy đang hot mà! Khán giả ?】
【Lần họ cảm, nhưng gần đây dịch bệnh gì ...】
【Hay là qua đời hết ? Ha ha ha...】
"Qua đời?" Tim thắt . Một tháng là lúc tuyết nạn bắt đầu. Trong tháng , vô trong trấn c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét...
Ta run rẩy đến mức bám cửa mới vững . Nếu họ thấy , cũng thấy họ, thể giao tiếp với họ! Ta chạy sân tuyết, dùng cành cây vạch chữ:
【Những biến mất, mang họ gì?】
Bình luận phản hồi nhanh:
【Trời ơi nữ chính thông minh quá! Phản hướng giao tiếp kìa!】
【Bảo bối ơi, chúng một nhóm chat chuyên theo dõi cô. họ họ gì! Họ là Thẩm, Vương, Ngô, Hồ...】
Thế giới như lặng trong một giây. Tim đập như trống trận. Mọi manh mối rời rạc xâu chuỗi thành một giả thuyết điên rồ.
Tại cuộc đời bình luận? Tại họ chọn ? Họ và liên hệ gì? Tại tuyết nạn bắt đầu thì họ biến mất?
Câu trả lời chỉ một: Dân làng phần lớn mang họ Thẩm, Vương, Ngô, Hồ, Trương. Những c.h.ế.t trong tuyết nạn chính là tổ tiên của những đang xem bình luận. Tổ tiên c.h.ế.t , họ sẽ tồn tại ở tương lai, nên bình luận cũng biến mất.
Ta siết c.h.ặ.t ngón tay. Ta ngày hôm nay, ăn canh dê bánh đậu giữa mùa tuyết đều nhờ bình luận chỉ dẫn.
Ta thể mặc kệ dân làng sống c.h.ế.t, nhưng thể trơ mắt những bạn ở tương lai tan biến! Mọi hận thù, hãy kết thúc ở đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-hanh-phuc-cua-thuy-thuy/7.html.]
Ta cầm chìa khóa hầm bước . Thái nữ đầy kinh ngạc và mong đợi.
Ta đưa chìa khóa cho nàng , mỉm : "Đi , cứu lấy lê dân bách tính của ."
Biển mênh m.ô.n.g, yêu hận tình thù, tất cả hãy để tuyết trắng vùi lấp .
Hoàng Thái nữ cai trị phương, cứu trợ diễn nhanh ch.óng. Ta cầu xin nàng tìm giúp Lý Ngũ về.
Đoàn kéo dài như một con rắn. Ta từng gương mặt qua nhưng mãi thấy Lý Ngũ.
Khi đang sốt ruột đến vã mồ hôi, đưa tay chỉnh chiếc trâm hoa lựu lệch tóc . Tim đập thình thịch, phắt thấy Lý Ngũ đang mỉm .
Ta oà nức nở, lao ôm c.h.ặ.t lấy .
Lý Ngũ xót xa xoa mặt : "Vẫn nguyên vẹn nhé, chân tay còn đủ cả. Chỉ nàng là gầy nhiều."
Ta lau nước mắt: " đưa về nhà."
Phía vang lên tiếng trêu chọc của quan viên:
"Cô nương để thêm vài tháng nữa , thể hiện , chắc chắn sẽ thăng quan. Lúc đó cô nương sẽ thành phu nhân quan lớn đấy."
Lý Ngũ nắm tay , gật đầu: "Sửa sang tuyết nạn xong, nhất định sẽ kiếm cho nương t.ử một cái chức vị."
Hắn là như , đến cũng thể tỏa sáng. Ta yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Thoáng cái, tuyết nạn cuối cùng cũng qua . Số lượng bình luận định trở , lòng cũng dần bình yên.
Dân làng danh tiếng của , ai nấy đều lóc đến dập đầu tạ ơn. lúc đó, rời xa cái làng nghèo nàn để đến kinh đô.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lý Ngũ lập công lớn nên ban tước vị. Hoàng Thái nữ ban cho một phủ ở kinh đô, còn phong Quận chúa.
Trên điện Kim Loan khi luận công ban thưởng, Thái nữ hỏi gì.
Ta nghĩ một chút đáp: "Điện hạ cần trả cho thần ba mươi lượng bạc trắng và bảy quan tiền."
Thái nữ ha hả, sai khênh năm cái rương nặng trịch. Mở là ba trăm thỏi vàng ròng óng ánh.
Thái nữ hỏi: "Đủ ?"
Đủ. Quá đủ . Cả đời cứ ngỡ sẽ sống chui rúc, húp nước gạo thừa qua ngày. Đâu ngờ ngày sống thế .
Vàng thỏi lóa mắt, dụi mắt ngoài điện Kim Loan.
Tuyết tan, nắng xuân rạng rỡ. Ta , mùa xuân thuộc về cuộc đời thực sự đến .
HẾT