Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:14:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong công xã náo nhiệt hẳn lên.
Mỗi ngày cổng chính quyền công xã đều cãi vã.
Đồn công an mấy ngày nay thực sự bận đến sứt đầu mẻ trán, điều tra vụ án, quản lý đám gây rối .
Lại còn chịu trách nhiệm đảm bảo an ninh trật tự xung quanh trường học.
Một mặt là để tránh lặp những sự việc tương tự, mặt khác cũng là để ngăn cản các phụ đến tìm Lâm An An gây chuyện.”
Lãnh đạo công xã dám để họ phiền Lâm An An nữa, nhỡ con bé lên huyện quậy một trận, chẳng sẽ khiến họ trông thật vô dụng ?
Thế là sắp xếp của đồn công an tuần tra cổng trường, cho ai gây sự.
Thấy những phụ vẫn chịu dừng , lãnh đạo công xã liền lệnh cho đồn công an tiến hành điều tra luôn cả những phụ .
Rốt cuộc cái tư tưởng lệch lạc của lũ trẻ do lớn dạy , bản họ đang điều gì bất mãn .
Vừa như thế một cái, chuyện cuối cùng mới lắng xuống.
Hiệu trưởng Ngô với tâm trạng phức tạp tổ chức một buổi đại hội giáo d.ụ.c, lấy mấy đứa trẻ ví dụ để răn đe.
“Bài học của họ, hy vọng hãy ghi nhớ thật kỹ, đừng bao giờ tái phạm.
Đây là chuyện liên quan đến cả đời , chuyện đùa .
Nhà trường quản các em, gia đình quản các em, thì sẽ quản các em đấy."
Lần , ngay cả những học sinh nghịch ngợm nhất cũng dám hé răng nửa lời.
Bởi vì đ-ánh nh-au thực sự sẽ bắt thật đấy.
Lần là thật , chuyện thực sự mang một cú sốc lớn cho những .
Dù thì cũng trấn áp tất cả .
Lâm An An cũng trở nên nổi tiếng.
Ai nấy đều cô sợ hãi điều gì, chuyện gì cũng dám , ngay cả huyện trưởng cũng chẳng sợ.
Dám trực tiếp tìm huyện trưởng để kiện cáo.
Lâm An An thì chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào, việc gì cần bận thì vẫn cứ bận.
Đối với sự việc , cô vẫn tương đối hài lòng.
Cuối cùng cũng tống trong đó.
Cũng thể răn đe những kẻ khác đang ý định học thói hư tật .
Chỉ hy vọng những kẻ giáo d.ụ.c nhiều hơn, giam giữ một chút, khi nếm trải sự trừng phạt của xã hội thì thực sự thể rút bài học xương m-áu.
Đừng bao giờ tái phạm nữa.
“Trên huyện thông báo , Phó xã trưởng Hứa cách chức ."
Buổi trưa lúc ăn cơm, Lâm Trường Hỷ lén lút với Lâm An An.
Lần động thái của phía huyện thực sự nhanh, ước chừng cũng là để giảm thiểu mức độ ảnh hưởng, đúng là hề trì hoãn một chút nào.
Từ việc tống trong đó, đến việc cách chức Phó xã trưởng Hứa, thời gian còn đầy một tuần .
Ông Lâm An An với ánh mắt phức tạp, thực sự là ngờ tới, đứa cháu gái của gây động tĩnh lớn như , những tống tù mà còn lôi cả một vị Phó xã trưởng xuống đài.
Lâm An An :
“Chuyện thì liên quan gì đến cháu chứ, đây là kết quả của việc ông trợ trụ vi ngược (giúp kẻ ác càn), giáo d.ụ.c con cái đến nơi đến chốn thôi.
Con đều chịu trách nhiệm về những việc .
Hơn nữa kẻ hại ông chính là con trai ruột của ông , ai bảo con trai ông khi việc cứ luôn miệng gào lên cha nó là Phó xã trưởng gì?
Đâu giống cháu, mỗi việc cháu mới gào lên cha cháu là Lâm Thường Thắng chứ."
Lâm Trường Hỷ:
...
Bây giờ ông thực sự chút sợ đứa cháu gái của .
Thực sự cảm thấy con bé hồi đó là nương tay với trong nhà .
Nếu thì...
Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy rùng một cái....
Tại đại viện quân khu Thủ đô, Từ Nguyệt Anh thấy bức thư đòi tiền giúp hai ông bà nhà họ Lâm mà Lâm An An đó, bà tức đến run cả .
“Nó đang ép !"
Từ Nguyệt Anh cũng kẻ ngốc, nhanh thấu ý đồ của Lâm An An trong bức thư .
Cái cho bà con đường để lựa chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-116.html.]
Chính là bắt gửi tiền về.
Kiểu gì cũng bỏ tiền mới xong.
Tào Ngọc Thu thư xong liền thở dài:
“Con nhỏ đơn giản .
từ những biểu hiện đây của nó, chúng cũng sớm .
Con nhỏ thực sự hề đơn giản chút nào.
Lớn lên ở nông thôn mà nhiều tâm nhãn thế nhỉ?"
“Căn tính của nó vốn xa ."
Từ Nguyệt Anh những lời tức giận.
Cảm thấy chỉ thể giải thích như thôi.
Nếu thì một đứa nhỏ từ bé sống ở nông thôn, kiến thức gì, thể tâm kế như thế ?
Chẳng là bẩm sinh ?
Bà một nữa cảm thấy may mắn vì những năm qua đón con bé qua đây.
Nếu thì những năm qua gì ngày nào yên chứ?
Cuộc sống hạnh phúc bao năm nay đều là do chính bà tự giành lấy.
Nhìn bức thư , bà kìm mà run rẩy:
“Mẹ, con thực sự cam tâm chút nào.
Bị một đứa trẻ con nắm thóp thế , con thực sự..."
Tào Ngọc Thu cũng chẳng cách nào, thì vẫn là con gái bà đang điểm yếu nắm giữ thôi.
“Vậy con định thế nào, dứt khoát rõ chuyện với Thường Thắng luôn ?
Mẹ cho con , chuyện nếu thực sự bắt buộc rõ ràng, thì chính con chủ động , tuyệt đối để khác .
Con thì mới nắm quyền chủ động, gì còn thể bào chữa một chút, chứ để khác , họ thêm mắm dặm muối đấy."
Ý nghĩ trong lòng Từ Nguyệt Anh cũng chỉ thoáng qua một giây mà thôi, bà định thú nhận với Lâm Thường Thắng.
Bà giấu giếm lâu như , cũng cho con nhỏ nhiều lợi ích như thế , lúc mà thú nhận... chẳng công sức bao lâu nay đều đổ sông đổ biển hết ?
Mấu chốt là bà cũng rõ, chuyện khi thú nhận xong, kết quả cũng vẫn như , tiền vẫn gửi về quê, hơn nữa còn gửi nhiều hơn.
Lợi bất cập hại.
Cho nên dù cân nhắc thế nào, Từ Nguyệt Anh cũng thể trực tiếp thú nhận chuyện .
Vậy thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất, gửi tiền.
Mà một khi tiền gửi về, thì sẽ khiến ở quê bức thư đó của bà là l.ừ.a đ.ả.o .
Rõ ràng là tiền nhưng nhất quyết gửi cho họ.
Tào Ngọc Thu :
“Bây giờ cũng chỉ thể như thôi.
Đắc tội thì cũng đắc tội , hiện tại nó thể mặt nhà ở quê lên tiếng đòi tiền, chỉ chứng tỏ hai trường hợp, một là ở quê áp chế nó, hai là ở quê và nó vốn cùng một giuộc.
Hai trường hợp , dù là trường hợp nào chăng nữa, con cũng đừng mong thể xây dựng mối quan hệ với bên quê nhà nữa."
“Con cũng chẳng mong xây dựng quan hệ gì cả, con chỉ là nổi cái cảnh con nhỏ thong dong tự tại thôi."
Từ Nguyệt Anh mới chẳng thèm quan tâm đến nhà họ Lâm , mấy năm chẳng gặp một , căn bản chẳng gì sợ cả.
Nói câu khó , đợi khi cha chồng trăm tuổi , lẽ cả đời bà cũng chẳng thèm cái nơi đó nữa.
Tào Ngọc Thu :
“Vậy thì cứ đưa tiền , đưa tiền xong là .
Sau dù Thường Thắng những chuyện , thì trong lòng cũng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trước đây cho ít, giờ gì cũng bù đắp , đúng ?"
Thực trong lòng Từ Nguyệt Anh cũng đưa lựa chọn .
Bà chỉ là cam tâm thôi.
Bây giờ tìm cái thang để xuống , đương nhiên là bà cũng leo xuống thôi.
Đưa thì đưa, để xem thể đưa mấy năm.
Từ Nguyệt Anh gần như nghiến răng mà gửi tiền và thư hồi đáp về quê.