Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:25:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ Nguyệt Anh lúc mới phản ứng , chào đón nhà.
Trong đầu nghĩ đến việc khi nhà thế nào để nhanh ch.óng nắm quyền chủ động.”
lúc , nhiệt tình đưa Lâm An An qua đây liền :
“Nguyệt Anh, hôm nào dẫn con bé sang chơi nhé."
Từ Nguyệt Anh lúc mới phát hiện còn khác ở đây, cô lập tức chú ý đến bộ quần áo Lâm An An, trong nháy mắt phản ứng .
Con bé cố ý!
Là cố ý mặc như thế !
Mấy tháng nay vẫn luôn gửi tiền về nhà, tin nổi là mua nổi một bộ quần áo mới!
Đến thủ đô còn mặc như thế , chính là cố ý!
Cô tức đến phát run, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh, cố ý hỏi Lâm An An:
“An An, mặc bộ thế.
Chẳng đưa phiếu vải và tiền cho con .
Trong nhà cũng thiếu quần áo cho con mặc, con mặc bộ tới đây?"
Lâm An An :
“Dì ơi, đây là quần áo mặc hồi , con chỉ mỗi bộ áo bông thôi.
Vội vàng qua đây nên kịp may đồ mới ạ."
Từ Nguyệt Anh nhất thời nghẹn họng.
Vội vàng đáp nọ một câu đóng cửa .
Trong nhà ấm áp, Lâm An An nhà liền trực tiếp cởi đôi giày ướt , chân trần sàn nhà.
Lại cởi chiếc áo bông , treo lên cánh cửa.
Lâm Văn Tĩnh ở chỗ cầu thang động tĩnh bên , thấy cảnh liền lao tới vứt áo của Lâm An An xuống đất:
“Không treo, chấy!"
Lâm An An nhướn mày.
Đây chính là đứa con gái trong cặp sinh đôi long phụng .
Lâm An An vẫn còn nhớ diện mạo của cô , giống hệt lúc nhỏ, trắng trẻo, mặt tròn xoe.
Nhìn ánh mắt đầy vẻ ngu xuẩn , là nuông chiều quá mức.
Bên cạnh còn theo một đứa con trai, hai phần giống với Lâm Hữu Quang nhà chú ba.
cao hơn một chút, cũng trắng trẻo hơn.
Giữa đôi lông mày cũng mang theo vài phần khinh khỉnh.
Hai đứa trẻ đều cô với ánh mắt đầy thù địch.
Lâm An An sợ nhất chính là mấy đứa trẻ hư.
Cô cố ý :
“ cứ treo đấy, giỏi thì vứt ngoài cho xem!"
Lâm Văn Tĩnh lệnh cho Lâm Hữu Lễ:
“Vứt ngoài cho chị!"
Lâm Hữu Lễ thật sự mở cửa, quăng chiếc áo bông rách rưới ngoài.
Mọi chuyện xảy quá nhanh, Từ Nguyệt Anh còn kịp ngăn .
Sau đó nhặt áo giúp Lâm An An.
Vừa chịu thiệt, bây giờ cô còn cúi nhặt áo ?
Lâm An An Từ Nguyệt Anh:
“Mẹ kế lòng đen tối, mau nhặt lên cho ."
Tiếng kế lòng đen tối khiến Từ Nguyệt Anh ngẩn :
“Sao xưng hô như thế?"
“Dì cũng chỉ xứng với danh xưng đó thôi, xem mới đến, con của dì thái độ .
Vừa là do dì dạy!
Mau lên, nhặt áo cho ."
Nghe thấy giọng điệu của cô, Từ Nguyệt Anh càng tay, trực tiếp lờ cô .
Sa sầm mặt mũi trong nhà.
Hai đứa trẻ còn đang đắc ý nhạo.
Lâm An An thuận tay vơ lấy một chiếc giày trong tủ giày, “bạch bạch" hai cái, tát thẳng mặt hai đứa nhỏ .
Lập tức in hằn một dấu vết đế giày lên hai gương mặt trắng trẻo của chúng.
“A ——" Lâm Văn Tĩnh là đầu tiên hét lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-142.html.]
Điều lập tức chấn động Từ Nguyệt Anh và Cao Ngọc Thu mới trong.
Hai vội vàng chạy , liền thấy dấu đế giày mặt hai đứa trẻ.
Kinh hãi đến mức sững sờ.
Từ Nguyệt Anh hỏi:
“Chuyện gì ?"
“Mẹ, chị đ-ánh con, chị dùng đế giày tát chúng con!"
Lâm Văn Tĩnh lóc mách tội.
Lâm Hữu Lễ định đ-ánh trả, kết quả một tay của Lâm An An vặn c.h.ặ.t thể động đậy.
Vừa khống chế hai đứa trẻ, Lâm An An với Từ Nguyệt Anh và Cao Ngọc Thu đang nổi trận lôi đình:
“Sao thế, mới đến mà cả nhà hợp sức bắt nạt ?
Làm ầm lên , bây giờ ầm bên ngoài , để xem trò ."
Từ Nguyệt Anh giận xót:
“Cháu cũng ác quá đó, thể dùng đế giày tát trẻ con."
“ là sợ bẩn tay đấy, hai vị tiểu thư thiếu gia tư bản bắt nạt một kẻ bần nông như , chẳng lẽ phản kháng ?"
Lâm An An hỏi ngược .
Câu thật sự hoảng sợ:
“Đừng bậy!
Ai là tư bản chứ, lời cháu bừa ."
“Đây do tư bản nuôi , ch.ó mắt thấp thế ?
Là dì dạy, là cha dạy?
Còn nữa, bọn nó cũng sắp mười ba tuổi , còn là trẻ con nữa , trong trại cải tạo thiếu gì những đứa trẻ như bọn nó ."
Từ Nguyệt Anh hận thể liều mạng với Lâm An An, nhưng lúc chỉ thể nén cơn giận trong lòng, ngay cả Cao Ngọc Thu tuy xót đến phát nhưng cũng khuyên can:
“Nguyệt Anh , con bé ngày đầu tiên tới đây mà, lát nữa Thường Thắng về ăn cơm đấy."
Từ Nguyệt Anh lúc mới nuốt trôi cơn giận , bảo Lâm An An buông hai đứa trẻ :
“Hai đứa mau lên lầu !"
Hai đứa trẻ ấm ức chạy lên lầu.
Cũng dám gây gổ với Lâm An An nữa.
Chúng lớn bằng ngần , đầu tiên gặp hung dữ như , mà dùng đế giày tát mặt.
Lâm An An hừ lạnh một tiếng, phủi tay, cũng chẳng thèm để ý đến chiếc áo ngoài cửa, cứ thế phòng khách.
Vừa quan sát.
Thần thái thong dong tùy ý, hề chút gò bó nào khi đến một nơi xa lạ.
Trong phòng khách, Cao Ngọc Thu cũng chuyện với cô , dù cũng sống một mái nhà.
Tốt nhất là đạt một sự đồng thuận.
Đừng loạn trong cái nhà .
Điều cho ai cả.
Chưa kịp mở miệng Lâm An An bất mãn :
“ nhà mà chẳng thấy ai đưa cho một đôi dép trong nhà cả.
Cố tình cho một đòn phủ đầu đúng !
Được thôi, lát nữa cha về, sẽ hỏi cha xem hoan nghênh tới đây ."
Cao Ngọc Thu nghiến răng, lấy dép cho Lâm An An.
Từ Nguyệt Anh thấy còn đích lấy giày, ngọn lửa giận dữ tràn trề sắp kìm nén nổi nữa.
Lâm An An xỏ đôi dép mềm mại, cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Trong nhà hình như chỗ nào đó sưởi ấm, chung là ấm áp.
Đi chân trần cũng lạnh.
Cô tranh thủ quan sát căn nhà .
Là một căn biệt thự nhỏ hai tầng, lầu lầu đều rộng rãi.
Lúc mới thấy cửa còn một sân nhỏ.
Lúc mùa đông đương nhiên thấy cây cối gì, nhưng chắc hẳn là trồng hoa.
Lâm An An nghĩ, căn nhà khá rộng rãi, bên ngoài còn sân nhỏ trồng rau.
Nếu để hai cụ nhà họ Lâm qua đây dưỡng già, chắc họ cũng ở .
Hôm nào sẽ đề xuất ý kiến , mang đến cho gia đình chút kích thích.
, từ lúc nhà cô ngừng kích thích những trong căn nhà .