Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong cô thoáng qua Từ Nguyệt Anh:

 

cháu cũng hiểu mà, bác gái dù cũng là ruột, đương nhiên là thương chị Bình Bình .

 

thì cháu ở cũng đều là ngoài thôi."

 

Lời khiến Lâm Thường Thắng trong lòng dễ chịu.

 

Một là ông thấy đứa trẻ nhà cả còn khiêm nhường, mà đôi con cái của đối với An An thái độ .

 

Hai là ông cũng nhớ đến việc An An ở quê một .

 

Lâm Thường Thắng là quá khắt khe về chuyện chỗ ở.

 

Đương nhiên ông cũng cảm thấy ở phòng nào thì gì khác biệt.

 

đứa trẻ tranh khẩu khí , ông vẫn thấu hiểu.

 

Hơn nữa ông cũng cảm thấy gì sai:

 

“Nhường phòng của Hữu Lễ ."

 

“Vậy Hữu Lễ ở ạ?"

 

Từ Nguyệt Anh sốt sắng hỏi.

 

Lâm Thường Thắng nhíu mày:

 

“Ở cái phòng bà chuẩn cho An An .

 

Nó là con trai, chú trọng cái gì?

 

Đứa nhỏ thể nuông chiều nữa, càng ngày càng vô pháp vô thiên ."

 

Lâm An An bày tỏ sự đồng tình:

 

là nên quản giáo ạ, như cái đứa trong tờ báo của cháu chuyên bắt nạt Tôn Tiểu Quy , chính là con trai của phó xã trưởng địa phương đấy, cũng chỉ lớn hơn Hữu Lễ một hai tuổi thôi, tống trại cải tạo .

 

Chính là từ nhỏ nuông chiều thành như thế đấy."

 

Lâm Thường Thắng chấn kinh:

 

“Còn chuyện ?"

 

“Chứ còn gì nữa ạ, cháu còn chẳng thèm hết lên đó cơ."

 

Lâm An An .

 

Lâm Thường Thắng giận quá hóa :

 

là lũ vô pháp vô thiên!"

 

Sau đó ông nghĩ đến con trai , nghĩ đến những việc nó với Lâm An An đó, càng cảm thấy thể nuông chiều:

 

“Dọn phòng của nó !"

 

Giọng điệu một là một, cho phép đổi.

 

Từ Nguyệt Anh còn định tranh thủ thêm, nhưng Tào Ngọc Thu ngăn bà .

 

Vừa Tào Ngọc Thu dám mở miệng, lúc càng dám để con gái thêm dầu lửa.

 

cũng , đứa nhỏ mới đến đây, Thường Thắng và nó còn thiết, nên thể giống như đối đãi với Văn Tĩnh, Hữu Lễ mà nổi trận lôi đình .

 

Thậm chí còn thêm vài phần nhẫn nhịn.

 

Cho nên lúc là thời cơ để đối đầu gay gắt.

 

Phải nhịn.

 

Nếu thì chẳng những chiếm tiện nghi, đầu con bé chuyện tám đồng tiền thì càng là một trận đại náo.

 

Từ Nguyệt Anh chỉ đành nhẫn nhịn xuống.

 

Sau đó lên lầu dọn dẹp phòng ốc:

 

“Mọi cứ ăn cơm , dọn dẹp."

 

Nói xong bà rảo bước lên lầu, cũng việc tìm chỗ thở dốc để một trận.

 

Ngoại trừ Tào Ngọc Thu , cũng chẳng ai thèm để ý.

 

Lâm An An thấy chuyện giải quyết xong liền :

 

“Bố, con đói , xe chẳng ăn gì mấy."

 

“Được, mau ăn .

 

Mẹ, đồ ăn chứ?"

 

Tào Ngọc Thu miễn cưỡng :

 

“Có chứ, Nguyệt Anh mấy ngày nay bắt đầu chuẩn ít đồ ăn ."

 

Lâm Thường Thắng :

 

“Vậy mau khai cơm thôi."

 

Cũng chẳng là đợi ai, trực tiếp bắt đầu bữa ăn.

 

Giống như Tào Ngọc Thu nghĩ, Lâm Thường Thắng đối với cô con gái vẫn còn chút xa lạ.

 

Giống như đối đãi với khách khứa , khách sáo hết mức, liên tục chào mời Lâm An An ăn món ngon.

 

Lâm An An ăn :

 

“Ngon thật đấy ạ, con bao giờ ăn món ."

 

“Vậy thì ăn nhiều một chút.

 

Sau bảo con cho con ăn."

 

Lâm Thường Thắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-145.html.]

 

“Bố, là dì ạ.

 

Con chỉ một thôi."

 

Lâm An An .

 

Lâm Thường Thắng ngẩn , đó gật đầu:

 

“Cũng ."

 

Lúc , ông đột nhiên nhớ đến của Lâm An An là Khương Ngọc Hoa.

 

Thực những năm nay ký ức chút mơ hồ, nhớ rõ lắm.

 

thì ban đầu cũng ở bên bao lâu.

 

Ký ức của con theo thời gian cũng ngày càng nhạt nhòa.

 

đứa con gái mắt, ông nhớ , Khương Ngọc Hoa hình như chính là dáng vẻ .

 

An An giống nó.

 

Ông mới thở dài, lầu truyền đến tiếng náo loạn.

 

Là Lâm Hữu Lễ đang mẩy, đổi phòng.

 

Lâm An An thở dài:

 

“Sao mà yếu đuối thế nhỉ, con ở cùng với ông bà nội trong một căn phòng mười mấy năm trời đấy.

 

Bố còn nhớ chứ, hồi ở nông thôn chúng chẳng đều chen chúc trong một căn phòng ?"

 

Lâm Thường Thắng đương nhiên nhớ rõ, hồi gia đình còn nghèo, nhà cửa còn chẳng xây nổi.

 

Mãi đến lúc kết hôn, nhà mới dựng cho một căn buồng.

 

Tào Ngọc Thu ở bên cạnh :

 

“Cũng là yếu đuối, chỉ là nhất thời thích nghi thôi."

 

“Không yếu đuối, thì chính là ghét bỏ con ."

 

Lâm An An :

 

“Chao ôi, hai đứa con của cô con cũng là trẻ con thành phố, mà mỗi con đến nhà cô , hai Thông Minh hận thể mang hết đồ ăn vặt cho con mang về.

 

Sao em trai ruột giống thế nhỉ?"

 

Sắc mặt của Lâm Thường Thắng cũng kém.

 

An An đứa nhỏ là đứa trẻ ưu tú thầy cô và nhà hết lời khen ngợi, còn bài báo quan tâm đến quân nhân thuộc.

 

Nhất định là một đứa trẻ ngoan.

 

Bản ông cũng mang theo vài phần áy náy.

 

Hôm nay ông còn đang nghĩ sẽ quen với đứa con gái một chút, cả nhà cùng ăn một bữa cơm đoàn viên vui vẻ, cũng sống những ngày tháng .

 

Kết quả là bữa cơm đoàn viên hai cái đứa ranh con phá hỏng!

 

Lại thể dung nạp chị gái như thế ?

 

Đây là cái đạo lý gì chứ?

 

là nuông chiều quá sinh hư, nuông chiều quá sinh hư !

 

“Con cứ ăn , bố lên xem ."

 

Nói xong, ông dậy trực tiếp lên lầu.

 

Tào Ngọc Thu thấy , vội vàng đuổi theo:

 

“Thường Thắng , con nó còn nhỏ, ông bớt giận ..."

 

Rất nhanh lầu truyền đến tiếng động lớn hơn.

 

Lâm An An tự bên bàn ăn điềm nhiên ăn cơm.

 

Thông qua một loạt sự việc , trong lòng cô nắm rõ tình hình trong gia đình .

 

Đầu tiên là bố cô chắc chắn còn trách nhiệm hơn cả những gì cô nghĩ.

 

Ông coi nhà là nhà, nhà giống như cấp của ông hơn.

 

Hơn nữa đối với cận dường như còn nghiêm khắc hơn.

 

Vừa duy trì cô như thế, đương nhiên cũng vì thiên vị cô .

 

Đại khái là vì coi cô như một họ hàng từ quê lên thôi.

 

Ngược ông duy trì hình tượng chính trực vô tư của .

 

Sau nếu thiết , coi cô là con gái , thật sự sẽ là thái độ gì .

 

Có khi cũng sẽ bồi thêm một câu:

 

“Lâm An An, ăn đòn ?"

 

Lâm An An rùng một cái, cũng may cô định cùng ông bồi đắp tình cha con.

 

Ông cũng đừng hòng bày vẻ mặt cô.

 

Giữa hai cứ gánh vác trách nhiệm là .

 

Bây giờ ông cung cấp cho cô điều kiện sinh hoạt ưu việt, cô phụ trách một phần ba nghĩa vụ dưỡng lão là .

 

Tiện thể còn rạng danh cho ông.

 

cô ưu tú, ông cũng mặt mũi.

 

Lâm An An cũng dự định trong lúc vẫn còn ở giai đoạn “khách khứa" trong lòng Lâm Thường Thắng, sẽ tranh thủ tối đa lợi ích cho bản .

 

 

Loading...