Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:34:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mười đồng?"
Từ Nguyệt Anh cảm thấy sỉ nhục.
Lâm An An :
“Sao thế, đây một năm tám đồng con còn sống cơ mà.
Tiền của ba con gánh vác việc ăn uống của cả nhà già trẻ lớn bé, còn phát tiền tiêu vặt cho nữa, bà còn đòi hỏi gì nữa?
Bản bà chẳng cũng lương ?
Chẳng lẽ bà cất lương chỉ tiêu tiền của ba con?
Trong lòng bà còn cái nhà ?"
Sau đó với Lâm Thường Thắng:
“Ba, chuyện cứ sắp xếp như , lát nữa ba với Tiểu Lý một tiếng, đưa hết lương cho con.
Ngoài , trong nhà đây còn bao nhiêu tiền?"
Từ Nguyệt Anh và bà lão họ Tào còn kịp tranh cãi về tiền tiêu vặt, thấy Lâm An An hỏi đến tiền tiết kiệm thì lập tức như gặp kẻ thù lớn.
Không ngờ Lâm An An nhắm cả tiền tiết kiệm trong nhà.
“Tiêu hết ?"
Lâm An An hỏi.
“Vì con quản tiền nên chắc chắn là con sẽ quản cả tiền tiết kiệm nữa.
Nếu thực sự rõ ràng .
Còn nữa, khoản phí những năm qua của con và ông bà nội, là bù đắp cho chúng con ?
Sao thế, bà định giở quẻ ?"
Từ Nguyệt Anh nhận , Lâm An An đây là đang từng bước một rỉa thịt, uống m-áu của bà .
Lâm Thường Thắng đương nhiên ý kiến gì về việc .
Đã là bù đắp thì chắc chắn bù đắp.
Nếu ông đối mặt với cha , đối mặt với An An?
“Đưa tiền tiết kiệm cho An An giữ."
“Lão Lâm!"
Từ Nguyệt Anh trợn mắt.
Lâm Thường Thắng :
“Chẳng lẽ cô nghĩ còn thể tin tưởng cô ?"
“Nếu vì con cái, bây giờ thể ly hôn với cô !
Cái nhà , bao giờ giao cho cô quản nữa ."
Lâm An An :
“, giao cho con quản, ly hôn phân chia tài sản, con cũng thể giúp tính toán công bằng.
Nếu nhỡ đến lúc đó ba con chỉ chia tám đồng thì ."
“..."
Lâm Thường Thắng tức đến thở dốc:
“Đưa đây, cho An An giữ.
Đừng để thứ hai.
tự tay lục tìm ."
Tào Ngọc Thu vội vàng vỗ vỗ tay con gái.
Thực sự sợ Lâm Thường Thắng trong lúc nóng giận sẽ chẳng màng gì mà ly hôn thật.
Cho dù tái hôn chăng nữa thì chuyện cũng còn như cũ nữa .
Từ Nguyệt Anh mặt đầy nước mắt lên gác lấy sổ tiết kiệm xuống.
Bà mãi vẫn hiểu nổi, chuyện tội lớn đến thế ?
Những năm qua chẳng vẫn sống thỏa đó ?
Vì chuyện mà phủ nhận sạch trơn những cống hiến của bà cho gia đình ?
Bà tiêu tiền cho con cái, chẳng lẽ hai đứa nhỏ con của Lâm Thường Thắng?
Bà ấm ức cầm sổ tiết kiệm xuống, đưa cho Lâm Thường Thắng.
Lâm Thường Thắng chẳng thèm , trực tiếp nhét cho Lâm An An.
Lâm An An một cái, chà, thật là ít .
Năm nghìn sáu.
Hèn chi mỗi mua đồ, tuy biểu hiện vẻ keo kiệt nhưng vẫn lấy .
Đây là còn trong tình trạng gia đình mấy tiết kiệm đấy.
Nghĩ đến đồ ăn thức mặc bình thường, còn đủ loại đồ chơi mua cho hai đứa nhỏ nữa.
Lương của ba cô đúng là khá.
Hơn nữa chừng lấy hết , vẫn còn giấu riêng đấy.
Chuyện thừa nhận thì cũng chịu ch-ết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-195.html.]
Vả Lâm An An cũng định cho nhẽ.
Vì hai là vợ chồng, ngoài mà thì tiền cũng là tài sản chung của vợ chồng thôi.
Lâm An An cũng sẽ nhẹ nhàng bỏ qua cho bà .
Đã lấy thì coi như tiêu sạch .
Lâm An An hỏi:
“Đây đều là tiền lương tiết kiệm cá nhân của ba con đúng , chắc là bao gồm của dì nhỉ, cái tính cho rõ.
Đừng để con lấy tiền của dì."
Từ Nguyệt Anh :
“Của ba con và của dì thì gì khác ?"
“Đừng lời thừa thãi nữa, dì cứ thôi.
Nếu là lương chung của hai góp mà tiết kiệm chừng thì cũng ít quá ."
“Của ba con."
Từ Nguyệt Anh sa sầm mặt .
Lâm Thường Thắng cầm lấy sổ tiết kiệm, đó nhẩm tính trong đầu.
Sắc mặt ông càng đen hơn.
Tuy ngày thường ông quản tiền, nhưng phúc lợi của khu tập thể quân đội ông vẫn , phụ cấp của bản ông cũng nắm rõ.
Chi tiêu bình thường thì thể nào chỉ còn bấy nhiêu đây.
cái đồng hồ tay Văn Tĩnh, Hữu Lễ, ông cũng coi như hiểu rõ.
Từ Nguyệt Anh tiêu tiền thực sự là vung tay quá trán.
Vậy mà một tiêu tiền như bà nỡ gửi tiền cho cha và con gái của ông .
Ông đưa sổ tiết kiệm cho Lâm An An:
“Con giữ lấy."
Lâm An An :
“Trước khi giữ con tính phần của con và ông bà nội , còn mới tính là tiền tiết kiệm của ba."
Sau đó thở dài:
“Đây chính là tiền mồ hôi nước mắt của con và ông bà nội đấy, ba ạ.
Tiền chúng con tiết kiệm từ việc húp gió Tây Bắc ở quê nhà."
Lâm Thường Thắng thấy nghẹn trong lòng.
Ông cảm thấy chẳng ai thể thấu hiểu tâm trạng của lúc .
Tất cả những chuyện vốn dĩ điều ông mong , nhưng trớ trêu ông thực sự tròn trách nhiệm.
Buộc gánh chịu những tiếng .
Lâm An An bắt đầu tính toán sổ sách ngay mặt cả gia đình.
May mà trong cặp sách sẵn bàn tính.
Cô tính toán cực kỳ công bằng.
Mười năm đầu khi lương của Lâm Thường Thắng còn thấp, tiền sinh hoạt cá nhân của Lâm An An tính theo mức mười đồng một tháng.
Năm năm thì tính theo mức hai mươi đồng.
Vậy tính , một nghìn hai cộng với một nghìn hai, tổng cộng là hai nghìn bốn.
Con khiến mí mắt Tào Ngọc Thu và Từ Nguyệt Anh giật liên hồi.
Số tiền nếu đưa lẻ tẻ thì thấy gì, nhưng tính gộp một lúc thì thấy là một khoản tiền khổng lồ, việc còn đau hơn cả cắt thịt.
Trớ trêu Lâm An An vẫn đang tính tiếp:
“Ba, đây mới chỉ là sinh hoạt phí cơ bản như ăn mặc thôi.
Vậy còn phí nuôi dưỡng của con thì ?
Nếu lúc đó thể đưa thêm chút tiền để thuê chăm sóc con thì con đến mức thường xuyên đ-ánh đ-ập, cũng đến mức suy dinh dưỡng, nên còn một khoản phí nuôi dưỡng nữa, ở nông thôn cũng cần đưa nhiều, cứ tính theo mức lương mười đồng mỗi tháng .
Mười lăm năm tổng cộng là một nghìn tám trăm đồng."
Lâm An An gảy bàn tính, nhẩm tính:
“Cộng với tiền sinh hoạt phí lúc , khoản cần bù đắp cho con là bốn nghìn hai trăm đồng."
Từ Nguyệt Anh và Tào Ngọc Thu đến con đều thấy đau cả đầu.
Con nhóc một lấy bốn nghìn hai ?
Sau đó Lâm An An dường như vẫn thỏa mãn:
“Ầy, đây vẫn là tính theo tiêu chuẩn sinh hoạt hàng ngày thôi, nếu cộng thêm tiêu chuẩn đồ chơi ngớt từ nhỏ của Văn Tĩnh, Hữu Lễ thì thực còn nhiều hơn nữa...
Thôi bỏ , con cũng tham lam quá gì."
Đôi mắt Từ Nguyệt Anh đỏ ngầu như sắp rỉ m-áu.
Môi bà run rẩy, ngăn cản Lâm An An chia tiền như .
Bà :
“Nhà ai đứa con chia tiền kiểu chứ —"