Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:40:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu quan hệ , còn thể sắp xếp xe đưa họ về.”

 

Giống như lúc Lâm Thường Thắng về, bên đều sắp xếp xe chuyên dụng cho ông .

 

Từ Nguyệt Anh chỉ là nhà quân nhân, hưởng đãi ngộ .

 

Thế là khi ba con nghỉ ngơi xong, chỉ đành vất vả khuân vác đồ đạc bến xe, chen chúc xe buýt công cộng với nhiều .

 

Cái mùi hăng mũi, gian chật chội, đều khiến ba con thể chịu đựng nổi.

 

Đợi đến khi khó khăn lắm mới về đến huyện, họ chút trụ nổi .

 

Đến huyện, Từ Nguyệt Anh nghĩ thầm, nếu cãi vã với Lâm Tiểu Hoàn thì thể bảo nhà cô đến đón .

 

Những đây cảm thấy quan trọng lắm, lúc cần dùng đến mới thấy họ ích.

 

Ba con ở bến xe đợi đến tận buổi chiều, cuối cùng cũng đợi xe về công xã, còn là xe máy cày, may mà về công xã nhiều, nếu thì đống túi lớn túi nhỏ của họ cũng để .

 

Cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ đành lên xe.

 

Ba ăn mặc chỉnh tề, cộng thêm đống túi lớn túi nhỏ chồng chất, lúc lên xe cực kỳ thu hút sự chú ý.

 

Người bán vé khá nhiệt tình, hỏi họ nhà quân nhân về thăm quê .

 

Bởi vì ba con đều mặc quân phục.

 

Thời buổi chuyện hiếm thấy.

 

Chỉ nhà quân nhân mới điều kiện , hơn nữa ở trong quân đội chắc chắn vẫn là cán bộ.

 

Từ Nguyệt Anh bèn quê quán của chồng ở bên , đưa các con về thăm.

 

giọng thủ đô, lập tức khiến đến từ thành phố lớn.

 

“Lúc học ?”

 

Người bán vé tò mò hỏi.

 

“Ông bà nội bọn trẻ nhớ chúng nên xin nghỉ.”

 

Từ Nguyệt Anh .

 

Người bán vé gật đầu:

 

“Thì .

 

Các nhà ai thế, quen đấy.

 

Công xã chúng bây giờ quan tâm đến nhà quân nhân.

 

nhiều gia đình quân nhân đều mặt.”

 

Từ Nguyệt Anh bèn là nhà họ Lâm ở Tiểu Bát Giác, em trai thứ ba của bà còn đang nhân viên đưa thư ở công xã.

 

Vốn dĩ bà định nhà chồng ở địa phương cũng coi như khá giả.

 

Kết quả thấy lời , bán vé sững , đó vài cái.

 

Lập tức im bặt gì nữa.

 

Từ Nguyệt Anh cảm nhận rõ rệt thái độ của đó đổi, từ nhiệt tình khách sáo chuyển sang xa cách, thậm chí còn mang theo chút cảm giác khinh bỉ.

 

Trong lòng lập tức thấy thoải mái.

 

“Đồng chí, quen chú ba nhà chồng ?”

 

Từ Nguyệt Anh hỏi.

 

chỉ vì chú ba đắc tội .

 

Người bán vé liền đầy ẩn ý:

 

“Chúng khá đấy.

 

Thường xuyên tụ tập trò chuyện với .”

 

Mấu chốt là xe đột nhiên hỏi:

 

“Nhà Lâm Trường Hỷ , chẳng chị dâu hai ở thành phố của tham ô tiền sinh hoạt của già và trẻ con ?

 

Bản một năm tiêu cả ngàn đồng?”

 

Trên xe một qua những lời đồn , thấy lập tức hít một ngụm khí lạnh.

 

Lúc , sắc mặt Từ Nguyệt Anh đỏ bừng, sống lưng lạnh toát.

 

ngờ nhà họ Lâm truyền những chuyện ngoài, còn truyền xa đến thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-236.html.]

Nghĩ đến biểu cảm đổi của đối với lúc nãy, bà lập tức thấy mặt nóng bừng như ai tát cho một cái .

 

Hơn nữa chuyện , cái cớ bà tìm lúc nãy tự nhiên cũng vững nữa.

 

Trong lòng chắc chắn đều rõ mười mươi.

 

Từ Nguyệt Anh chỉ cảm thấy như một tên hề đang xem trò .

 

Cái đám nhà họ Lâm chẳng ý tứ gì thế chứ, chuyện trong nhà mà cứ rêu rao khắp nơi ?

 

Từ Nguyệt Anh đúng là hiểu lầm nhà họ Lâm .

 

Người nhà họ Lâm cũng giữ thể diện.

 

Nếu lúc đầu Tôn Ngân Hoa và Lâm Thủy Căn ép gánh cái danh , coi là tham ô khoản tiền sinh hoạt lớn của Lâm An An, họ thấy uất ức thì cũng sẽ thực sự đem chuyện hổ trong nhà ngoài .

 

con trai con dâu ở thành phố hiếu thuận, cũng chẳng vẻ vang gì.

 

chẳng là vì giữ thanh danh cho ?

 

Chuyện chỉ thể thôi.

 

Sau đó bởi vì vị Thủ trưởng Lâm của nhà họ Lâm khá nổi tiếng ở địa phương.

 

Tin tức về gia đình họ tự nhiên cũng truyền cực nhanh.

 

Vị Thủ trưởng Lâm uy phong lẫm liệt, là niềm vinh dự của công xã, vợ lừa gạt.

 

Vợ ông hơn mười năm nay tham ô tiền sinh hoạt gửi về quê, đối xử tệ bạc với bố chồng và đứa con .

 

Còn bản thì tiêu xài hoang phí, một tiêu là cả ngàn đồng.

 

Thậm chí lúc còn truyền tai rằng Từ Nguyệt Anh một năm tiêu mấy ngàn đồng.

 

Dưới quê cũng chẳng chuyện gì mới mẻ, chuyện lông gà vỏ tỏi nhà ai tin tức gì nóng hổi bằng chuyện .

 

Đ-ánh nh-au đ-ập nồi vỡ bát thể so với cái scandal mấy ngàn đồng và chuyện của thủ trưởng khiến kinh ngạc chứ?

 

Cộng thêm việc giữa các đội sản xuất trong công xã thường xuyên quan hệ thông gia, chuyện chẳng lan truyền khắp công xã ?

 

Đợi đến khi về đến công xã, xe cơ bản đều .

 

Đều dùng ánh mắt kỳ quặc chằm chằm họ.

 

Sau đó ba đúng là chút giống khác, đến cách ăn mặc chải chuốt , chỉ đến sắc mặt vóc dáng thôi cũng nhà bình thường nuôi nổi.

 

Hai đứa trẻ đều lớn lên theo kiểu thanh mảnh nhưng da thịt, mặt tròn vành vạnh.

 

Người mặc dù b-éo nhưng sắc mặt hồng hào độ bóng, bổ dưỡng .

 

Lại đống túi lớn túi nhỏ xem, chỗ tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.

 

Hèn chi tiêu tiền như .

 

Những thứ để một đại gia đình dùng cũng đủ .

 

Cũng chẳng ai giúp họ xách đồ xuống xe, ba cứ thế từng chút một tự khuân xuống, đó đội lấy ánh mắt kỳ quặc của khác, chuẩn về hướng đội sản xuất Tiểu Bát Giác.

 

Mấy năm về , đều chút nhớ rõ phương hướng nữa.

 

Tìm hỏi đường, cũng chỉ đường cho một chút.

 

Ba lúc mới xách đồ về hướng đội sản xuất Tiểu Bát Giác.

 

Lúc , trong lòng Từ Nguyệt Anh bắt đầu thấy căng thẳng .

 

bao giờ nghĩ rằng một ngày về quê thấy căng thẳng như .

 

Chỉ hai về đó đều là tiền hô hậu ủng, tâng bốc, khen ngợi.

 

Đâu giống như cái vẻ sa sút như thế ?

 

thấy khó chịu trong lòng, hai đứa nhỏ càng khỏi .

 

Vừa nãy ở xe thấy thoải mái , lúc mệt, còn bộ xa như .

 

thể chịu đựng nổi.

 

Lâm Văn Tĩnh :

 

“Mẹ, xe , tại chúng xe về?”

 

“Bố con về , chúng tìm xe ở chứ?”

 

Từ Nguyệt Anh :

 

“Cho nên các con tiền đồ nhé, tiền đồ mới xe chuyên dụng.”

 

 

Loading...