Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:40:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước khi rời , Lâm An An đề nghị mời Thẩm Hồi Xuân ăn cơm.
Tuy nhiên Thẩm Hồi Xuân thời gian, chị đến phòng thí nghiệm bận rộn với dự án.”
Lâm An An liền bày tỏ, đợi thi đỗ đây, cơ hội nhất định mời chị ăn cơm.
Lần đúng là giúp một việc lớn, dùng lời của cô mà chính là tìm thấy ngọn hải đăng của cuộc đời.
Cuối cùng cũng còn hoang mang nữa.
Rời khỏi trường, Đồng Phương hỏi:
“Cậu thực sự chắc chắn học máy tính chứ?
Tớ cảm thấy cái đó khó quá, tớ hiểu.”
Lâm An An :
“Thực tớ cũng hiểu rõ lắm, dù chúng đều từng học qua mà, nhưng tớ tin rằng hứng thú chính là động lực nhất, tớ thể học .”
“ , cũng giống như ngành y , nhiều cũng thấy học y khó.”
Đồng Phương :
“ tớ vẫn kiên trì học, tớ thích.”
Lâm An An mời mọc:
“Vậy vị bác sĩ Đồng tương lai ơi, tớ thể mời một bữa cơm , để cảm ơn giúp tớ tìm thấy mục tiêu cuộc đời.”
Đồng Phương :
“Được chứ!”
Hai cũng ăn tiệm bên ngoài, cũng nhà hàng Maxic, mà ở ngay căn tin khu tập thể quân đội, gọi hai món xào nhỏ.
Vừa ăn trò chuyện.
Lúc Lâm An An vui vẻ về thì thấy Từ Nguyệt Anh ở nhà .
Đi một chuyến về mà trông bà hốc hác nhiều.
Nhìn thấy Lâm An An về, sắc mặt bà khó coi.
Lâm An An thì ngạc nhiên, bởi vì tính toán thời gian thì Từ Nguyệt Anh ở nhà cũng bao lâu.
Xem đây bà cũng khá chiều con, mà cứ thế về.
Chẳng lẽ là thái độ của ở quê quá tệ bạc khiến bà ở nổi?
Dù bất kể là loại nào thì cũng chứng tỏ ở quê phản bội.
Như là , chứ đừng để Từ Nguyệt Anh về một chuyến từng một kẻ phản bội hết.
Vậy thì cô sẽ vui .
Hai cũng chuyện, cũng chào hỏi .
Trái cũng chung sống hòa bình.
Dù Lâm An An bây giờ cũng ăn cơm ở nhà.
Hai thậm chí khi chạm mặt cũng sẽ chẳng chạm cái gì.
Tuy nhiên Lâm An An vẫn phát hiện , Từ Nguyệt Anh về mới hai ngày mua một đống đồ khô và một ít đồ ăn, đó cẩn thận đóng gói.
Nhìn cái điệu bộ đó là chuẩn gửi về quê.
Xem , thực cũng con cái ở quê sẽ chịu khổ, cũng gửi đồ về quê cơ đấy.
Những thứ khác Lâm An An quan tâm, lon mạch nha tinh nhà cấp phát Lâm An An để trong phòng khóa .
Cô cần bổ sung dinh dưỡng để giữ trạng thái nhất tham gia kỳ thi đại học.
Vả những thứ gửi về , hai đứa nhỏ chắc chắn là phần , ngờ chui tọt bụng của ai đó trong nhà họ Lâm cũng nên.
Nhìn cái dáng vẻ của Từ Nguyệt Anh thì đúng là hiểu rõ cái đám nhà họ Lâm .
Cũng đúng, bà đương nhiên cũng chuyện nhà ở quê khấu trừ tiền sinh hoạt như thế nào.
Tuy nhiên lẽ , chỉ là dùng đồ đạc đổi lấy những ngày tháng cho con cái?
Thế là Lâm An An coi như thấy, để bà tự xoay xở, dù cũng đừng tiêu tiền của cô là .
Từ Nguyệt Anh vội vàng đến bưu điện gửi thư và đồ ăn đồ dùng.
Lúc , vẫn còn ngẩn ngơ.
Nghĩ đến con cái sống trong môi trường như , cũng chịu bao nhiêu khổ cực.
Cứ thế trong lòng thấy khó chịu.
Cả uể oải tinh thần.
Lúc cũng chẳng chút tinh thần nào.
Bà mua nhiều đồ như chỉ hy vọng cố gắng để các con ở quê sống một chút.
bà thấy vẫn đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-240.html.]
Ra khỏi bưu điện tìm Lâm Thường Thắng ở quân khu.
Biết là sẽ mắng nhưng cũng thử xem .
Con cái ở quê khổ như , thể để Lâm Thường Thắng cái gì cũng .
Lâm Thường Thắng thấy bà cũng chút kinh ngạc, mặc dù chút vui vì bà tìm đến văn phòng, nhưng vẫn tò mò hỏi tình hình:
“Về ?
Thu xếp thỏa ?”
“Gửi về quê .”
Nói đoạn, Từ Nguyệt Anh đỏ hoe mắt:
“Lão Lâm, ông , điều kiện bên đó kém lắm.
Hai đứa trẻ ngủ một đêm mà sâu bọ c.ắ.n .
Ăn cũng ngon, ngày đầu tiên qua đó cả hai đều nuốt nổi cơm.
Nghẹn cả cổ.
Ông xem những ngày tháng chúng sống thế nào đây.”
Vừa bắt đầu lau nước mắt.
Một nửa là diễn kịch, một nửa là thực sự đang xót xa cho con .
Lâm Thường Thắng sa sầm mặt:
“An An sống ở đó mười mấy năm cơ mà, cũng nguy hiểm gì.”
“Lão Lâm, cái thể so sánh , hai đứa nhỏ giờ từng chịu chút khổ cực nào, thể thích nghi chứ?
là lớn, đến nơi đó còn thích nghi nổi.
Lão Lâm, để bọn trẻ ở đó vài ngày chịu chút khổ cực thôi, cho chúng về ?
Nếu ông lo chúng ảnh hưởng đến việc học của An An thì cứ để chúng ở bên nhà bố .
Đợi An An thi đại học xong hãy đón về.”
“Chuyện đó thể nào, đồng ý.
Bà cũng đừng nữa.”
Lâm Thường Thắng quyết tâm , kiên trì đến cùng.
Trong chuyện , ai cũng thể đổi suy nghĩ của ông .
Lần loạn đến mức quá mất mặt, chuyện quá nhiều.
Ngay cả lãnh đạo cũng .
Ông mà dạy dỗ hẳn hoi, còn chẳng mất mặt đến nhường nào nữa.
Huống hồ mới dạy dỗ hẳn hoi mà đột nhiên đón về, chẳng là tự tát mặt ?
Ông thậm chí thể tưởng tượng ánh mắt khinh bỉ của đứa con gái lớn .
Và cái dáng vẻ xót xa của Từ Nguyệt Anh, ông càng thấy phiền hơn.
Bản dạy con mà bà cứ luôn bao che.
Chuyện khiến ông thể tin hai đứa nhỏ khi về, theo ông bà ngoại chúng thì thể sửa đổi ?
Chẳng sẽ nuông chiều đến hỏng bét ?
Từ Nguyệt Anh tức giận chỉ trích:
“Lão Lâm, ông thực sự nhẫn tâm với con cái như ?
Trong lòng ông bây giờ chỉ mỗi đứa con là An An thôi.
Đối với hai đứa con của , ông chẳng lấy một chút tâm ý nào nữa .”
Lâm Thường Thắng thấy lời , hỏa khí lập tức bốc lên:
“Đều thiên vị, rốt cuộc thiên vị ai ?
Từ Nguyệt Anh, chính bà mới là kẻ thiên vị đến mất cả phương hướng , tư cách ở đây , về!
Mau về !
Tiểu Lý, đây.”
Tiểu Lý lập tức từ bên ngoài .
Lâm Thường Thắng bảo mời Từ Nguyệt Anh rời .
Tiểu Lý khó xử nhưng kiên định Từ Nguyệt Anh.
May mà Từ Nguyệt Anh là trọng thể diện, tình huống cũng tự giác rời mới là nhất.
trong lòng bà khẳng định chắc nịch rằng Lâm Thường Thắng chính là một kẻ nhẫn tâm lòng đối với con cái, dựa dẫm .
Tội nghiệp hai đứa con của bà , chịu khổ .