Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 292
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:07:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“So sánh , chủ yếu là phẫn nộ.
Lần giống một kiểu cảnh cáo hơn, giống như phản ứng khi chạm giới hạn .”
Vì chuyện , bầu khí trong nhà cũng tan biến.
Lâm An An ôm tiền và sổ ghi chép lên lầu.
Phát hiện vì lâu ngày ngủ, căn phòng chút bí bách.
Cũng lười trải giường chiếu.
Lâm An An dự định buổi tối sẽ về ký túc xá để ngủ.
Bữa trưa cũng thèm ăn ở nhà, tìm nhóm Nhị Cường.
Bọn Lý Nhị Cường mấy đứa thực sự đang đợi ở gần nhà Lâm An An.
Vì sợ phiền Lâm An An học bài, Lâm An An về nhà, bọn chúng cũng tìm đến tận nơi.
Lúc thấy Lâm An An ngoài, bọn chúng vui mừng vây quanh.
Lý Nhị Cường còn lấy tờ giấy thi của :
“Chị, em thi Toán đỗ !”
Lâm An An đón lấy xem.
Nhị Cường bây giờ cũng lớp chín .
Có lên cấp ba , trông chờ sự nỗ lực của năm nay.
“Nền tảng cũng , điều những câu hỏi phía còn cần tiếp tục luyện tập nhiều hơn.
Em là do đề ít quá, đầu óc vận động hết công suất.”
Cát Đông Hải tự hào lấy tờ giấy thi của .
Cậu đạt điểm cao.
Lâm An An khuyến khích:
“Đừng kiêu ngạo, Toán thực thể thi điểm tối đa đấy.”
Cát Đông Hải:
“...”
Nhị Cường hì hì, lảng sang chuyện khác, hỏi:
“Chị, việc học ở đại học nặng ?”
“Cũng tạm, tóm chị thấy vất vả, chị còn tham gia đội tuyển của trường nữa.
Sau sẽ thi đấu thể thao với các trường đại học khác.”
Nhị Cường và mấy đứa thấy , lập tức hỏi thăm rối rít.
Sau đó Lâm An An , trong trường đại học đủ loại đội tuyển.
Mỗi năm đều tổ chức các cuộc thi đấu thể thao đa dạng.
Thậm chí còn cả đội bơi lội nữa.
Tóm là, cuộc sống đại học vô cùng phong phú và rực rỡ.
Đám vốn bao giờ ý niệm gì về đại học, bỗng nhiên tràn đầy khao khát đối với đại học.
Lâm An An thấy thế thì mỉm , cũng tiếp nữa.
Để cho bọn chúng thời gian tưởng tượng.
Sau đó mời bọn chúng ăn ở căng tin.
Lại hỏi Đồng Lỗi:
“Chị gái em nhà ?”
“Chị em tối qua về , để em gọi chị .”
Đồng Phương thấy Lâm An An thì vui mừng khôn xiết.
Mỗi tuần cô đều về nhà, nhưng nào cũng gặp Lâm An An.
Cô còn tưởng Quốc khánh Lâm An An cũng về chứ.
Lâm An An để mấy thằng nhóc gọi món, thì nhỏ giọng với Đồng Phương:
“Việc học ở đại học thực sự nặng, lúc rảnh rỗi chỉ học thêm một chút.
Làm việc gì cũng tranh thủ mới .
Cho nên dứt khoát cuối tuần về nữa.
Dù cũng chẳng việc gì cần thiết về.”
Đồng Phương đương nhiên môi trường nhà Lâm An An thế nào, lời cô , lập tức cảm thấy đồng cảm:
“Phải đó, cũng ngờ việc học đại học còn nặng hơn cả lớp mười hai.
Một đống thuật ngữ chuyên ngành, đều ghi nhớ lòng.”
Đặc biệt là cô còn học chuyên ngành lâm sàng.
Thực sự bận xuể.
“Đây là sợ nhà lo lắng, nên mới chỉ đành mỗi tuần đều về.”
Lâm An An hỏi:
“Chị Trần Quỳnh thì ?”
“Chị càng thể về , quản lý đơn vị liên đội nghiêm khắc lắm.
Trong đại viện cũng bạn học cùng với chị qua đó, nên xem như cũng bạn bè.
Hy vọng Tết thể gặp mặt.”
Hai đang chuyện, đám nhóc tới, hỏi hai đang tán chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-292.html.]
Lâm An An ho khẽ:
“Đương nhiên là kể về cuộc sống học đường phong phú rực rỡ của bọn chị .”
Cô xong, nháy mắt với Đồng Phương.
Đồng Phương ngẩn , tiếp lời:
“, chính xác.
Trường đại học của bọn chị lắm.
Trường rộng lớn, bên trong những đến từ khắp miền đất nước.
Mỗi trò chuyện là thể thêm bao nhiêu chuyện thú vị cả nước.”
Đồng Lỗi gãi đầu:
“Chị, chẳng chị bảo bình thường chị bận, mệt lắm ?”
Đồng Phương:
“...”
Thằng em ngốc .
Lâm An An :
“Đó đương nhiên là vì chị em học cùng lúc hai môn học .”
Đồng Phương gật đầu:
“ .
Nếu do thi đủ , điều phối sang chuyên ngành khác, cũng đến mức .”
Lâm An An :
“Cho nên mới , nhất định học tập cho .
Nếu sẽ còn vất vả dài dài đấy.”
Mấy thằng nhóc âm thầm tính toán trong lòng, bọn chúng bây giờ vẫn đang học cấp hai, cách đại học còn mấy năm nữa, nếu nỗ lực một chút, ...
Có những suy nghĩ chỉ thoáng qua, những suy nghĩ là thực sự dự định sẽ dốc sức một phen, đỗ đại học.
Dù , trong sự tác động âm thầm, mấy tên phá phách cũng trầm hơn nhiều.
Đồng Phương nhận ngay, Lâm An An thực sự quản nha.
Những thằng nhóc thối đây nghịch ngợm bao, cô bây giờ ít gây chuyện hẳn.
Lại còn học hành nữa.
Nhị Cường còn thi đỗ cơ mà.
Ăn xong bữa trưa, buổi chiều Lâm An An về trường luôn.
Cô bây giờ sở thích của riêng .
Học chuyên ngành yêu thích.
Tranh thủ từng giây từng phút.
Lúc về nhà lấy đồ, Lâm Thường Thắng còn ở nhà nữa, lẽ tâm trạng , chạy đến quân khu để xoa dịu tâm tình .
Từ Nguyệt Anh một ghế sofa lau nước mắt.
Thấy Lâm An An về, bà đỏ hoe mắt:
“Cô xem, mỗi cô về là trong nhà ầm ĩ một trận.”
Lâm An An cạn lời:
“Trách ?
Không cãi thì đừng lúc nào cũng khiêu khích .
cũng rảnh rỗi đến mức cả ngày gây gổ với dì .”
Nói xong liền lên lầu lấy đồ.
Đợi Lâm An An , hai chị em mới từ trong phòng bước .
Hiện tại bọn chúng cơ bản chơi với đám trẻ con trong đại viện, nên đành ở nhà chơi.
Lâm Hữu Lễ :
“Mẹ, bớt chuyện của chị .
Lần nào cũng chịu thiệt còn gì.”
Lâm Văn Tĩnh cũng còn gì để , cô lúc xén bớt tiền sinh hoạt phí, dẫn đến việc bây giờ bọn họ ở trong nhà chẳng còn chút địa vị nào.
Sao cứ khiêu khích Lâm An An gì chứ?
Cứ cho nào bố cũng nổi giận đùng đùng.
Cuối cùng địa vị của bọn họ ở trong nhà ngày càng thấp.
Phiền ch-ết !
Từ Nguyệt Anh thấy hai đứa con hiểu cho , lập tức vui :
“Mẹ đó là lo lắng bố các con lợi dụng, đến lúc đó dùng quan hệ của bố các con lợi lộc, ngược còn liên lụy đến bố các con.”
Lâm Hữu Lễ :
“Sắp xếp công việc cho mà thể liên lụy đến bố con, mấy họ con ảnh hưởng đến bố ?”
Trước đây bọn họ cũng , họ hàng bên nhà họ Từ nịnh nọt bọn họ, thực chất là vì những lợi lộc .
Bọn họ cũng thích tâng bốc như thế, nên bao giờ để ý đến mấy chuyện .
Từ Nguyệt Anh :
“Cái đó mà giống , nhà ai chẳng giúp đỡ họ hàng một chút?
Hơn nữa, những chuyện như thế , chỉ cần nhiều, chúng ngoài thì ai mà ?”