Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 444
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:00:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm Vũ Hành , tán đồng gật đầu một cái.”
Hà An Na :
“Chuyện đó cũng dễ dàng gì , nghĩ mà xem, máy tính đều học ngoại ngữ, đến lúc đó ngưỡng cửa học tập vẫn cao lắm.
Vừa nếu máy tính thực sự phổ biến như đài bán dẫn, tất cả đều cần học ngoại ngữ, mà học ngoại ngữ cũng dễ, học sinh của ai cũng học ."
Cát Xuân Mai :
“Nếu một ngày máy tính thực sự quan trọng đến thế, tất cả đều học ngoại ngữ, liệu chúng còn thời gian để học chữ Hán ?"
“..."
Trong nháy mắt, tất cả đều im lặng.
Lâm An An cũng im lặng.
, máy tính chức năng dù nhiều đến mấy, theo mô hình hiện nay, phổ biến cũng là điều khó khăn.
Ví dụ như những trong lớp tập huấn hiện nay, thể học bao nhiêu cũng .
Mà tài nguyên học tập mà những sở hữu cũng thứ mà khác thể .
Cũng vì cuộc trò chuyện , buổi tối Lâm An An mơ.
Cô mơ thấy nhiều trong một phòng máy tính, cô rõ những khác, chỉ thấy màn hình máy tính.
Cô dường như đang gõ chữ, cả tự chủ , ngón tay bàn phím đang gõ những chữ Hán.
, là từng hàng từng hàng chữ Hán.
Khi Lâm An An tỉnh dậy, chuyện trong mơ tự nhiên cũng còn nhớ rõ nữa.
trong đầu bỗng nảy một ý nghĩ:
“Chữ Hán.”
, nếu máy tính thể trực tiếp nhập chữ Hán, lúc thao tác phát triển một phần mềm tiếng Trung, sử dụng trực tiếp dùng phần mềm tiếng Trung để tính toán và điều khiển, chẳng sẽ đơn giản ?
Như , ngưỡng cửa thao tác cũng còn cao như nữa.
Không cần nhất thiết học quá nhiều ngoại ngữ và mã code.
Việc phổ biến máy tính sẽ còn là vấn đề.
như , đối với bộ nhớ và hệ điều hành của máy tính chắc chắn sẽ thêm những yêu cầu mới.
Cô cũng nản lòng, mà đem những giả thuyết ghi hết cuốn sổ tay của .
Đợi đến một ngày nào đó khắc phục những khó khăn sẽ dùng đến.
Ít nhất, đây chắc chắn là một hướng nghiên cứu phát triển.
Đến phòng thí nghiệm, cô đem ý tưởng của cho giáo sư Tần.
Giáo sư Tần gần đây cũng đang nghiên cứu vấn đề phát triển hệ thống mới.
Cũng là để chuẩn cho mạch tích hợp quy mô lớn .
Không thể để phần cứng theo kịp mà phần mềm tụt hậu .
Chỉ là việc cũng khá tốn sức, những ngày ông vẫn luôn bận rộn chuyện .
Nghe thấy ý tưởng của Lâm An An, ông thở dài:
“Cho đến nay, một ai thành việc .
Đây cũng là lý do chúng luôn nỗ lực đuổi theo, chúng ở phương diện bẩm sinh lạc hậu hơn họ.
An An, em thể nghĩ đến những điều , thầy vui.
Tuy chúng lạc hậu, nhưng tầm của chúng lạc hậu.
Em cũng đừng vội vàng, cứ từng bước một mà , thầy tin rằng tương lai các em thể đuổi kịp."
Lâm An An , ý của giáo sư là độ khó lớn.
Bởi vì cho đến nay, ai điều đó.
“Thưa giáo sư, em hiểu.
Em sẽ từng bước một ạ."
Cô vội, nhưng mục tiêu cô cũng sẽ từ bỏ.
Buổi tập huấn cuối tuần thứ hai, Lâm An An cần cùng bọn Hà An Na nữa.
Dù cũng kinh nghiệm , việc phân công cũng bàn bạc xong xuôi.
Lần trong lớp hơn ba mươi học viên .
Giống hệt lượng trong lớp máy tính ở Thanh Đại năm xưa.
Nhìn những , bọn Hà An Na chút ngẩn ngơ, như thể về lúc còn học ở Thanh Đại .
Thật đáng hoài niệm.
Dưới lớp, các học viên cũng vui với sự sắp xếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-444.html.]
Bởi vì một học viên vốn dĩ quen , chỉ là lúc phân lớp tách .
Giờ xếp cùng , cũng coi như bạn bè.
Hơn nữa mỗi học là học cả ngày, việc giúp giảm thiểu tối đa thời gian , tăng hiệu quả học tập.
Chỉ Khương Minh Hy là vui, vì cô nàng thấy Giang Nam.
Giang Nam còn ở hàng ghế đầu, cô nàng chỉ cần ngước mắt lên là thấy .
Tần Tư Vũ thở dài:
“Hy vọng học hành cho .
Chăm chỉ học tập, đừng phụ lòng cơ hội ."
“Tớ thấy cô chính là cố ý học theo đấy."
Khương Minh Hy .
Tần Tư Vũ :
“Thôi, đừng nữa.
Sắp lớp ."
Buổi sáng vẫn là Hà An Na giảng bài.
Có kinh nghiệm từ , cô giảng trôi chảy, nhập tâm.
Cô cảm thấy chuyện ngoài việc cảm ơn sự dạy bảo của các giáo sư, còn cảm ơn đại hội chi-a s-ẻ kiến thức mà An An bày đó.
Hồi đó ở lớp, mỗi đều cơ hội lên bục giảng.
Lúc đó cũng rèn luyện cho họ khả năng .
Chi-a s-ẻ những gì học trong một phòng học mấy chục con .
Giờ giảng bài cho mấy chục học viên, tự nhiên cũng nhanh ch.óng quen thuộc.
Một buổi sáng giảng bài cuối cùng cũng kết thúc, cô uống một ngụm nước trong bình tông, với :
“Buổi chiều sẽ đến lượt cô Cát giảng bài.
Hẹn gặp tuần ."
Sau đó thu dọn giáo án, chuẩn về.
Những khác cũng lượt dậy, chuẩn ăn cơm.
Hà An Na xuống lầu, cũng nhà ăn ăn cơm mà định trực tiếp bắt xe về khu thí nghiệm luôn.
Ở nhà chắc là để phần cơm nước cho cô .
Vừa đến cổng lớn, đang định chỗ đợi xe bên lề đường để xe, đột nhiên hai từ bên cạnh tới, hỏi:
“Cô là Hà An Na ?"
Hà An Na giật b-ắn , bởi vì cái tên cô dùng ở đây nữa .
Suýt chút nữa theo bản năng chính là Hà An Na.
May mà phản ứng nhanh.
“ tên là Hà Na."
Hà An Na .
“Vậy thì đúng , tìm chính là cô.
Biết cô đổi tên .
Có tố cáo cô che giấu tình hình gia đình, vấn đề.
Mời cô theo chúng về điều tra."
Một g-ầy cao .
Hà An Na sợ đến mức tim đ-ập thình thịch:
“ vấn đề gì, các nhầm .
Bây giờ về việc."
Nói xong liền định bỏ .
Hai hành động nhanh nhẹn, lập tức chặn đường cô .
“Các đang cái gì thế hả?"
Có hét lên.
Sau đó nhanh ch.óng một chạy tới, chắn mặt Hà An Na.
“Các là ai, bắt cô giáo Hà của chúng gì?"
Lần Hà An Na rõ, nữ sinh mặt chính là ở hàng ghế đầu, hình như tên là...
Giang Nam?