Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 475

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:00:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bây giờ những chuyện khác thì lo, chỉ lo cho mấy đứa con của , chúng nó đều sắp xếp hết , sống .”

 

Thực là sắp xếp đến những vùng nông thôn để hỗ trợ xây dựng.

 

Giáo sư Tần vỗ vỗ ông:

 

“Con cháu tự phúc của con cháu.

 

Chúng ở đây cũng giúp bên ngoài, chỉ thể tự cho , để con cái lo lắng thôi.”

 

Lâm An An :

 

“Cháu thể giúp các bác thư cho họ, báo cho họ các bác định , để họ cần lo lắng.”

 

Các giáo sư ở đây tùy ý liên lạc với bên ngoài, nhưng Lâm An An và các trợ lý như họ thì vấn đề gì.

 

Chỉ cần nội dung thư kiểm tra vấn đề gì là .

 

Nghe thấy lời Lâm An An , Khâu Phúc Sinh lập tức vui mừng khôn xiết.

 

Một vị giáo sư Tống khác cũng vui lây, ông quen ai khác, lúc đầu thực còn chút thấp thỏm, còn thương nhớ gia đình.

 

Bây giờ thì .

 

Lâm An An :

 

“Chỉ là nội dung thư do cháu tự .

 

Chỉ báo cho họ các bác bình an thôi.

 

Còn những chuyện khác thì .”

 

Lâm An An cũng là một cẩn thận, giúp xong thì tự nhiên cũng chu đáo tỉ mỉ.

 

Nơi cũng là khu thí nghiệm, vẫn nên bớt tiết lộ tin tức thì hơn.

 

Giáo sư Tần :

 

“An An cân nhắc cũng đúng, chuyện ở đây ít với bên ngoài thôi.”

 

Khâu Phúc Sinh và giáo sư Tống đương nhiên hiểu đạo lý trong đó, họ đến đây để lao động giáo d.ụ.c, thí nghiệm ở đây thì thể ngoài nhiều ?

 

“Thế lắm , đồng chí An An, thật sự cảm ơn cháu nhiều.”

 

Giáo sư Tống :

 

“Thật sự lấy gì để cảm ơn hết .”

 

Giáo sư Tần :

 

“Cảm ơn suông thôi là , bản lĩnh gì thì chỉ dạy cho học trò của đấy.

 

Con bé chính là kế nghiệp của trong lĩnh vực máy tính đấy.”

 

Lâm An An ngược chút ngại ngùng:

 

“Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi ạ.”

 

Hai vị giáo sư lớn:

 

“Với cháu là chuyện nhỏ, nhưng với chúng là sự giúp đỡ to lớn .”

 

Không thể liên lạc với , tâm trạng thương nhớ thật sự khó chịu.

 

Hai đồng ý dạy Lâm An An, thế là lập tức đổi cách xưng hô, gọi Lâm An An là bạn An An, bảo cô vấn đề gì cứ việc hỏi.

 

Giáo sư Tống nghiên cứu về mảng phần cứng máy tính, những gì thể dạy Lâm An An thì ít.

 

vẫn nếu Lâm An An hứng thú thì thể theo học tập.

 

“Những khác học cũng đều thể theo học.

 

Bây giờ bên cạnh cũng sinh viên, ngược cũng dạy học trò, nếu thì năng lực giảng dạy sắp thoái hóa mất .”

 

Hà An Na và Cát Xuân Mai bọn họ thấy thế thì đều vui mừng khôn xiết.

 

Cơ hội thật sự quá hiếm .

 

Cát Xuân Mai còn , hồi đó thật sự đến đúng chỗ .

 

Ngày hôm nay vất vả, nhưng đều vui.

 

Buổi tối nhà ăn còn thêm món.

 

Thẩm Vũ Hành giáo sư Đào lôi khỏi phòng thí nghiệm.

 

thêm món, ở đây ăn nhiều, nếu cứ ở lỳ trong phòng thí nghiệm thì ăn .

 

Thẩm Vũ Hành vốn dĩ vui, còn đang tiếp tục công phá các nan đề.

 

Cho đến khi thấy Lâm An An đang chuyện với , mới thẳng dậy, theo giáo sư Đào.

 

Sau khi lấy cơm xong, Thẩm Vũ Hành liền bưng hộp cơm tìm Lâm An An.

 

May mà giáo sư Đào cũng chẳng quản , thấy tìm Lâm An An là yên tâm , bản ông cũng tìm bạn cũ để chuyện.

 

Lâm An An đang cùng Hà An Na bọn họ thảo luận kế hoạch học tập.

 

Các giáo sư tuy đều đồng ý dạy, nhưng cũng thể phiền công việc nghiên cứu của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-475.html.]

 

Cho nên thương lượng sẽ chọn thời gian thích hợp mới hỏi vấn đề, cố gắng tránh các khung giờ bận rộn.

 

Thấy Thẩm Vũ Hành tới, Lâm An An nhích bên trong ghế băng một chút, nhường chỗ cho :

 

“Hôm nay nỡ ngoài ?”

 

Ánh mắt Thẩm Vũ Hành khẽ động, chút chột :

 

“Thực ngày nào cũng ăn cơm đúng giờ.”

 

, ăn cơm, ăn cơm nguội.”

 

Hà An Na .

 

Thẩm Vũ Hành liếc cô một cái, dường như đang trách móc cô .

 

Hà An Na hừ một tiếng, chẳng thèm sợ .

 

Hồi mới đầu, cô còn thấy Thẩm Vũ Hành mặt cảm xúc là chút dọa .

 

Sau thấy biểu hiện ngoan ngoãn như thế nào mặt An An thì chẳng còn dọa ai nữa .

 

Cô cảm thấy Thẩm Vũ Hành chính là đang giả vờ mặt Lâm An An, để lấy lòng, tranh giành sự chú ý của An An với .

 

Lâm An An thấy hai vẻ hợp thì cũng thắc mắc.

 

Không hiểu mâu thuẫn .

 

Khác chuyên môn, hơn nữa một thích , một thích , chẳng liên quan gì đến cả.

 

Nói đến điểm chung duy nhất, ngược mấy phần đồng bệnh tương lân nhỉ, lẽ chung sống hòa thuận mới đúng chứ.

 

Cô cũng hỏi nhiều, cảm thấy chắc là hai hợp tính khí.

 

hỏi Thẩm Vũ Hành xem phòng thí nghiệm bán dẫn của họ mới đến .

 

Thẩm Vũ Hành cho .

 

Anh cũng chú ý thấy phòng thí nghiệm mới nào đến.

 

Lâm An An thầm nghĩ, dự án nghiên cứu bán dẫn vẫn khá định.

 

Phòng thí nghiệm bán dẫn bên phía họ mỗi đến đều ít.

 

Đang trò chuyện, Lâm An An thấy Giang Nam.

 

theo hai vị đại phu , dẫn họ lấy cơm, đưa họ đến chỗ .

 

Tuy nhiên các vị đại phu cũng để cô giúp đỡ cái gì, cảm thấy ảnh hưởng .

 

Sau khi bận rộn xong những việc đó, Giang Nam liền tự tìm đến chỗ Lâm An An bọn họ.

 

Hà An Na :

 

“Giang Nam, thái độ việc của cũng tích cực quá đấy.

 

Tớ thấy sắp giúp họ bưng rót nước luôn .

 

Không như thế, sẽ mệt lắm đấy.”

 

Giang Nam hưng phấn:

 

“Các , họ đều là những bác sĩ bản lĩnh thật sự đấy.

 

Buổi sáng lúc bác sĩ Thái mới đến chỗ chúng tớ, bác sĩ Lý của chúng tớ chút ưa họ.

 

Bác sĩ Thái liền trực tiếp lộ một chiêu.

 

Chẳng cần bắt mạch, cũng chẳng cần hỏi gì, chỉ liếc một cái điểm đúng căn bệnh âm ỉ nhiều năm của bác sĩ Lý .”

 

Bác sĩ Lý chính là bác sĩ trực ở trạm xá.

 

Nghe còn từng học trường y.

 

Ngày thường hễ ai đau đầu sổ mũi là đều tìm ông .

 

Diêm Lỗi hỏi:

 

“Bác sĩ Lý bệnh âm ỉ ?”

 

Lâm An An cạn lời:

 

“Đây là trọng điểm .”

 

Giang Nam :

 

, trọng điểm là bác thật sự chỉ một cái là ngay, bác sĩ Lý lúc đó dọa cho sợ khiếp vía, nhưng tin, cảm thấy bác chắc là mèo mù vớ chuột ch-ết, thế là bảo bác xem cho khác.

 

Cứ thế lôi bác sĩ Thái bên ngoài, xem cho mấy đồng chí cảnh vệ cổng.

 

Bác sĩ Thái cũng chỉ liếc một cái trực tiếp chỉ những vết thương ngầm của họ.

 

Hóa cảnh vệ đúng là từng chiến trường, hơn nữa còn vết thương cũ.

 

Tuy hồi phục nhưng thỉnh thoảng vẫn tái phát.

 

Bác sĩ Thái trực tiếp chỉ luôn.”

 

 

Loading...