Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:02:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người nhà họ Lâm ăn chặn bao nhiêu tiền sinh hoạt của cô, nhận bao nhiêu lợi lộc từ bố cô mà rốt cuộc bắt cô sống khổ sở.
Tâm địa thật sự quá độc ác .”
Buổi chiều Lâm An An tay xách nách mang trở về nhà, đặc biệt là còn mặc một bộ quần áo mới, khiến mà hoa cả mắt.
Chẳng lễ tết gì mà quần áo mới mặc lên ?
Tôn Ngân Hoa về nhà thấy cũng càm ràm mãi:
“Lúc mặc quần áo mới cái gì, đợi đến Tết hãy mặc chứ, thế chẳng là lãng phí ?
Con nhỏ ch-ết tiệt tiền là chẳng tiết kiệm gì cả."
Lâm An An uống nước đường đỏ để bổ khí huyết:
“Bố cháu tiền, nuôi nổi."
Tôn Ngân Hoa tức giận :
“Sau cô gả thì chẳng lẽ cứ để bố cô nuôi mãi ?"
Sau đó cũng quên đổi giọng tiếp tục khuyên nhủ:
“An An , cháu xem cháu tiêu tiền như nước thế .
Sau nhất định tìm một đối tượng thành phố thôi.
Nghe lời bà nội , xem mặt định đoạt với mà cô út cháu giới thiệu , nếu hưởng cuộc sống thế ."
Lâm An An chẳng thèm để ý, trực tiếp đóng sập cửa phòng .
Tôn Ngân Hoa:
...
Con nhỏ thật sự là ngày càng ngang ngược .
Tôn Ngân Hoa tức đến đau cả đầu, cứ cảm thấy sức khỏe giờ chẳng bằng nữa.
Đều là con nhỏ chọc tức mà cả....
Lâm An An tốn thời gian mấy chuyện lộn xộn , cô dốc tâm ý việc học tập.
Dù thì kiến thức cần học cũng quá nhiều.
Ngữ văn toán học thì cần , những thứ đó chẳng là gì cả.
Chủ yếu là việc học tiếng Nga chút khó khăn đối với Lâm An An.
May mà hồi cấp hai học đều là những thứ cơ bản.
Chủ nhân cách vẫn còn nhớ một chút phát âm, cộng thêm trí nhớ nên thông qua tự học, Lâm An An cũng thể học .
Có điều là tốn nhiều tâm sức một chút.
Sau khi ôn tập xong chương trình lớp 7, chương trình lớp 8 cũng lật qua xong, Lâm An An còn xem thử độ khó của cấp ba như thế nào.
Thế là cô tìm Lâm Hữu Thành để mượn sách.
Còn việc Lâm Hữu Thành cho mượn ư?
Chuyện đó là thể nào.
Tuyệt chiêu mách lẻo của Lâm An An tung , Lâm Hữu Thành liền hậm hực mang sách giáo khoa đến.
Lâm An An một nữa ước lượng chiều cao cân nặng của so sánh với chính , định bụng khi khai giảng sẽ tay.
Tập luyện thêm một chút nữa .
Còn Lâm Hữu Quân, cũng đ-ánh cho một trận mới .
Nếu sợ cơ hội.
Và Lâm An An cũng thử xem thủ của như thế nào.
Cô phát hiện bản ngoài việc linh hoạt thì dường như còn thể tự sáng tạo một chiêu thức.
Thỉnh thoảng cô tưởng tượng xem lúc đ-ánh nh-au với thì nên chiêu thế nào, nên đ-ánh những vị trí nào.
Cô dự định tìm Lâm Hữu Thành, cái tên hữu dũng vô mưu chỉ cái mã ngoài , để luyện tay .
Để thử xem những chiêu thức thật sự dùng .
Lâm An An cứ ngỡ rằng chỉ cần lờ cô út thì bà sẽ chẳng gì .
Không ngờ cô út cũng khá nhiều chiêu trò đấy.
Ngày hôm bà gọi điện nhờ Lâm Trường Hỉ ở công xã nhắn lời về nhà, là bảo dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, ngày mai bà sẽ dẫn khách đến chơi.
Đặc biệt là dặn Lâm An An ăn mặc chải chuốt cho tươm tất một chút, mặc bộ nào .
Nghe Lâm Tiểu Hoàn như , nhà họ Lâm đều hiểu ngay là chuyện gì .
Đây là định dẫn đối tượng xem mặt ở thành phố về xem mắt ?
Mọi trong nhà đều chằm chằm Lâm An An.
Lâm An An đang bóc vỏ trứng gà, khuôn mặt bình thản vô cùng:
“Nhìn cháu gì?"
Lâm Bình Bình tức giận :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-51.html.]
“Em còn giả vờ cái gì chứ, ngày mai cô út dẫn đối tượng xem mặt ở thành phố về cho em đấy.
Chắc trong lòng em đang sướng rơn lên chứ gì."
Lâm An An :
“Chị Bình Bình , đây chính là sự khác biệt giữa hai chúng đấy.
Bố em tiền đồ như , em mà thèm để mắt đến đối tượng cô út giới thiệu chứ.
Nếu chị mà ưng ý thì ngày mai chị cứ ăn diện chị xem ."
Lâm Bình Bình chọc đúng chỗ ngứa, mặt mũi đỏ bừng lên.
Cô thể như , thế chẳng là thành nhặt đồ thừa mà Lâm An An c.ầ.n s.ao?
Và ngay cả việc nhặt đồ thừa thì cô út cũng đồng ý .
Trong lòng Lâm Bình Bình càng thêm khó chịu.
Cảm thấy cách giữa và Lâm An An mà lớn đến thế.
Cô tài nào chấp nhận nổi, bắt đầu suy nghĩ cực đoan.
Lâm An An gia đình bác cả:
“Ngày mai nếu cái đối tượng mà thật sự tìm đến tận nhà thì trong nhà sẽ thật sự trở thành trò cho cả đội đấy.
Vượt mặt chị gái để mối cho em gái, đây là coi khinh ai chứ?
Bác cả , bác thật sự nhịn giỏi thật đấy.
Nếu là bố cháu thì trực tiếp đ-ánh đuổi ngoài .
Thế nên mới bố cháu huyết tính, tiền đồ mà."
Lâm Trường Hỉ len lén cả, trong lòng chút đồng cảm.
Cô em gái quả thực là quá , bất kể là vì mục đích gì thì cũng thể hành xử như .
Cho dù là cũng tìm cho Bình Bình một đối tượng cả hai cùng xem mặt thì cũng sẽ đến mức .
cô em gái của ông lúc nào cũng dùng lỗ mũi để , cho dù là thì chắc cũng chẳng thèm cân nhắc nhiều .
Càng thèm phí tâm sức gì.
Lâm Trường Phúc thì mặt đen như nhọ nồi.
Tay bóp c.h.ặ.t đôi đũa, hận thể bẻ gãy chúng luôn.
Tôn Ngân Hoa thấy khí , vội vàng :
“Đừng bậy, cô út nó cũng là nghĩ cho Bình Bình thôi, chắc chắn sẽ giúp đỡ mà, cháu đừng lung tung.
Trường Phúc , con đừng nó bậy.
Tiểu Hoàn đối xử với gia đình bao nhiêu, ngày thường nhà mua cái gì đều nhờ nó tìm quan hệ thành phố mua hộ đấy thôi."
Ngô Tú Hồng dùng giọng điệu quái đản :
“ là nghĩ đến thật , trong lòng cô út chúng thì Bình Bình nhà đến việc nhặt đồ thừa của khác cũng chẳng đủ tư cách .
Bố nó , ông cũng đừng nghĩ nhiều quá, ai bảo coi khinh nhà chứ."
Dù thì chuyện đắc tội với Ngô Tú Hồng .
Trước đây nịnh bợ cô em chồng, một phần vì là thành phố, cả nhà đều coi cô như khách quý mà đối đãi.
Thứ hai cũng là trông cậy việc giúp đỡ một tay.
Bây giờ đến lúc mấu chốt mới phát hiện , gì chuyện giúp đỡ chứ.
Người chính là coi khinh, coi thường.
Nói cái gì mà sẽ tìm cho , cho dù tìm thật chăng nữa thì cái mặt cũng mất hết .
Người cũng đều hết , Bình Bình là xếp An An.
Con gái xót, dù thì Ngô Tú Hồng cũng xót xa cho nỗi nhục nhã mà con gái chịu đựng, bây giờ bà đối với cô em chồng là hận đến thấu xương.
Tôn Ngân Hoa cảm thấy đầu bắt đầu đau .
Mấy đứa con cháu khốn kiếp trong nhà chẳng đứa nào để bà yên cả.
Buổi tối ăn cơm xong đều về phòng hết, Tôn Ngân Hoa lén lút gọi con dâu cả bếp để chuyện riêng.
“Tú Hồng , con suy nghĩ cực đoan như thế.
Con xem, Tiểu Hoàn chẳng đều là vì cái gia đình ?
Sớm gả con nhỏ đó cho xong thì cả nhà cũng yên ."
Rất tiếc là lời lọt tai một đang suy nghĩ cực đoan như Ngô Tú Hồng thì bà chẳng tài nào hiểu nổi, xong thậm chí còn tức giận hơn:
“Mẹ, hóa Bình Bình nhà con bao nhiêu năm nay ngoan ngoãn hiểu chuyện thì các liền mặc kệ thể diện của nó, để nó mất mặt.
Con nhỏ ch-ết tiệt An An quậy phá một trận thì các coi trọng nó lên ngay.
Tùy tiện tìm một cái là tìm ngay đối tượng thành phố.
Con hiểu , trong nhà thật thà là chịu thiệt thòi đúng ."