Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:13:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Trường Hỷ:

 

……”

 

“Lúc trai và em trai cháu ăn mảnh, bao giờ nghĩ đến việc cho bà ăn một miếng ?”

 

“Ông nội cháu ngày nào cũng thu-ốc lào rời tay, bao giờ nghĩ đến việc cho bà hút một ?”

 

“Đừng trông cậy gì đàn ông nhà họ Lâm, đều lương tâm cả .”

 

Lâm Trường Hỷ:

 

……

 

nhà những lời chứ?

 

“Con đây, con đưa thư đây.”

 

Lủi thủi chạy mất hút.

 

Tôn Ngân Hoa một tràng lời của Lâm An An cho ngẩn , lập tức càng sụp đổ lớn hơn.

 

“Số khổ mà, thật sự là khổ mà ——”

 

Lâm An An cạn lời:

 

“Bà khổ cái gì chứ, bà tự chuốc lấy thôi.

 

Lúc đầu cháu đối với bà bao, từ nhỏ theo việc, mệt ch-ết mệt sống còn bà ghét bỏ.

 

Cháu mới là khổ đây.”

 

Tôn Ngân Hoa:

 

……

 

“Cháu trai trong nhà để nối dõi tông đường cho bà, cũng chẳng bà quý báu cái gì nữa!”

 

Lâm An An xong, tiêu sái rời .

 

Bà cụ im lặng vài giây, tiếp tục một ở trong sân lóc:

 

“Số khổ mà, thật sự là khổ mà ——”

 

Chỉ điều hương vị khổ sở dường như giống với cái khổ nữa .

 

Một cảm giác cay đắng hơn.

 

Lâm An An lúc đến huyện thành, Lâm Tiểu Hoàn nhận hóa đơn chuyển tiền.

 

Và ngay từ hai ngày nhận điện thoại từ mợ hai gọi tới.

 

Trong điện thoại đầu tiên là hỏi thăm tình hình xem mắt của Lâm An An.

 

Lúc đó Lâm Tiểu Hoàn dám thật, tự nhiên bảo đều đang sắp xếp, chỉ là phù hợp khó tìm.

 

Điều kiện của An An tính là , tìm một phù hợp ở trong thành dễ dàng.

 

Người quá kém, An An cũng đồng ý.

 

Lúc đó mợ hai liền hối thúc cô , bảo cô để tâm, bản ở xa quá, cũng tiện giúp đỡ.

 

Chỉ thể nhờ cô như cô phí tâm thôi.

 

Sau sẽ ghi nhớ cái của cô .

 

Lâm Tiểu Hoàn tự nhiên chỉ thể kiên trì liên tục đồng ý.

 

Tiếp đó mợ hai Từ Nguyệt Anh liền một câu khiến Lâm Tiểu Hoàn chấn động:

 

“Chị định mua cho An An một chiếc xe đạp, chị gửi tiền cho em .

 

Chị bây giờ giá xe đạp đều giống , nhưng một đứa trẻ cũng dùng đến loại như , em cứ mua cho con bé chiếc loại tầm là .”

 

Lúc đó Lâm Tiểu Hoàn chấn động đến mức nên lời, vẫn là mợ hai hối thúc cô , cô mới hỏi:

 

“Chị dâu, chị còn mua xe đạp cho con nhóc An An nữa chứ, nhà ai con cái như ……”

 

Từ Nguyệt Anh ở trong điện thoại liền thở dài:

 

“Tiểu Hoàn , em cũng là phụ nữ, em nên kế khó mà.

 

Ây, đều nữa.

 

Em cái khó của chị là .

 

Sau chị vẫn cần sự giúp đỡ của em đấy.

 

Chị và hai em đều sẽ quên cái của em .”

 

Nếu chuyện đặt ở quá khứ, Lâm Tiểu Hoàn tự nhiên vỗ ng-ực hết lòng đồng ý .

 

bây giờ Lâm An An mang cho cô quá nhiều sự chấn động, cũng mang cho cô quá nhiều rắc rối.

 

thật sự dám nhận.

 

Chỉ thể đối phó:

 

“Ây, em .”

 

thực tế , đó là một chuyện khác.

 

Mãi cho đến khi gác điện thoại, Lâm Tiểu Hoàn đều vẫn đang chấn động về chuyện mua xe đạp .

 

Sau đó cô về nhà, nhắc với Lưu Kiến Thiết, Lưu Kiến Thiết cũng kinh động.

 

Anh cũng mua xe đạp, nhưng đó cũng là tiết kiệm tiền lâu mới nỡ mua đấy.

 

Lúc đó đề bạt, liền cảm thấy nên mua một chiếc .

 

Có điều chiếc xe đạp bình thường cho ai dùng cả, vô cùng nâng niu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-93.html.]

 

Ngay cả vợ về nhà ngoại, cũng cho dùng, sợ đường đất hỏng xe.

 

Kết quả An An một đứa trẻ nhỏ như , liền thể mua xe ?

 

Anh chua chát :

 

“Anh hai thật sự coi trọng An An nha.”

 

thế, ai chứ?”

 

Lâm Tiểu Hoàn đều mơ hồ .

 

Mỗi tháng hai mươi đồng, còn mua xe đạp.

 

Đây mà tính là yêu, thì còn cái gì tính là yêu chứ?

 

Lâm Tiểu Hoàn nghĩ bản rốt cuộc là vì cái gì nha, sớm như , hồi gì mà gây hấn với con nhóc ch-ết tiệt An An chứ?

 

Giúp An An tìm đối tượng cũng sẽ tìm loại như Tiểu Tào nha, đó chắc chắn tìm về phía .

 

Không chừng liền thành công chứ.

 

An An chính là cô gái xe của hồi môn, loại nào mà dễ chọn?

 

Trong lòng cũng bắt đầu trách mợ hai , cũng rõ tình hình, cho cô chuyện hồ đồ.

 

mấy ngày đó, Lâm Tiểu Hoàn liền cả ngày thở dài vắn dài.

 

Lúc cầm hóa đơn chuyển tiền, thấy đó hai trăm đồng bạc, cũng chẳng tâm trạng gì nữa.

 

“Ây, đều là con gái nhà họ Lâm, sự chênh lệch phận cũng quá lớn .”

 

dự đoán Lâm An An hôm nay chắc chắn sẽ đến để bồi bổ, thịt cũng mua sẵn từ sớm.

 

Quả nhiên, còn đến buổi trưa, tới .

 

Vào nhà liền hét lên:

 

“Cô út, cha cháu gửi tiền về cho cháu mua xe ?”

 

“An An đến , cô út cháu sáng sớm mua thịt .”

 

Lưu Kiến Thiết hôm nay cũng nghỉ ngơi, liền mỉm chào hỏi Lâm An An.

 

Lâm An An :

 

“Vẫn là cô cháu hiểu cháu nha.

 

cháu hôm nay đến chủ yếu là để mua xe.

 

Trong đội đều cho cháu thuê xe dùng nữa .

 

Cháu thành đặc biệt thuận tiện.”

 

Lâm Tiểu Hoàn tâm trạng phức tạp lấy hóa đơn chuyển tiền và phiếu mua xe :

 

“Hôm nay chắc chắn mua thành , rút tiền .

 

Sau đó còn xem trong huyện hàng .

 

Nếu , thì đợi một thời gian đấy.”

 

Xe đạp loại vật phẩm quý giá hiếm cũng lúc nào cũng hàng.

 

Một thời gian mới về vài chiếc.

 

tích trữ cũng lo lắng lãng phí tài nguyên.

 

Lâm An An đợi một thời gian:

 

“Đợi gì chứ, trực tiếp lên tỉnh thành mua .

 

Cháu đều nhờ hỏi qua , xe đạp thứ , tỉnh thành chỗ mua nhiều lắm.

 

Ở đó bách hóa đại lâu tận mấy cái cơ.

 

Chúng cuối tuần liền .

 

Cô nếu như thời gian, cháu liền tự .”

 

Lâm Tiểu Hoàn nhíu mày :

 

“Thế , mợ hai dặn dò cô , để cô giúp mua, cô đều đồng ý .”

 

Lâm An An vờ như hiểu:

 

“Chẳng đều giống , cô đưa tiền cho cháu, cháu mua .”

 

“Đương nhiên là giống, đầu tiền dư, cô còn trả cho mợ hai nữa.”

 

Lâm An An bừng tỉnh đại ngộ:

 

“Ồ, dư thì trả đúng , nếu thiếu, ai bù?”

 

Lâm Tiểu Hoàn kích động :

 

“Sao thể thiếu chứ, hai trăm đồng bạc cơ đấy!”

 

Lâm An An :

 

“Hai trăm cũng nhiều mà, ngộ nhỡ cháu ưng một chiếc vượt quá hai trăm thì ?

 

Vốn dĩ cháu cũng nghĩ như , nhưng vì cảm thấy dư thì trả, cháu thiếu chắc chắn cũng thể bù chứ.”

 

Lâm Tiểu Hoàn:

 

……

 

“Cô , đến lúc đó phiền cô giúp cháu bù , đó đòi mợ Từ của cháu nha.”

 

 

Loading...