...
Lâm Tiêu Tiêu Sở Ca với ánh mắt đầy thâm ý: "Đến lúc đó em sẽ nên chuyện với Cố Thanh Diễn ."
Sở Ca: "..." Sao cô cứ cảm thấy Lâm Tiêu Tiêu đang hăm dọa thế nhỉ?
Im lặng một hồi, Sở Ca mới : "Để em xem lúc nào thích hợp thì sẽ với ." Hôm qua cô nhận giấy báo trúng tuyển, nhưng tối qua khi về nhà, cô sang chỗ Cố Thanh Diễn nên cũng để thấy nội dung ghi đó.
Lâm Tiêu Tiêu nhếch môi : "Tùy em thôi, nào, phòng tập xem trình độ hiện tại của em thế nào."
"Vâng."
Hai về phía phòng tập, Sở Ca giúp Lâm Tiêu Tiêu đẩy xe lăn.
Về vấn đề đôi chân của chị, Sở Ca bao giờ hỏi, mà chị cũng chủ động nhắc tới.
Còn về phần Cố Thanh Diễn, càng bao giờ chủ động kể với cô về chuyện của phụ nữ khác.
Sau hơn một giờ tập luyện, dì giúp việc gọi hai dùng bữa.
Vì Lâm Tiêu Tiêu khá hài lòng với biểu hiện của Sở Ca nên bữa ăn diễn vui vẻ.
Sau đó Sở Ca ở thêm mà xin phép về.
Công việc vẫn cứ diễn đều đặn, chẳng mấy chốc đến ngày Sở Ca về Nam Thành.
Hôm cô , Cố Thanh Diễn yên tâm để cô xe khách một , cuối cùng thành Khúc Ninh là lái xe đưa cô về nhà.
*
Dọc đường , phong cảnh như tranh vẽ.
Kể từ lên Ninh Thành đó, cũng gần hai tháng cô đây.
May mắn là đường cao tốc quá đông đúc, Khúc Ninh quan sát cảnh vật xung quanh trò chuyện với Sở Ca.
"Đây là đầu tiên đến Nam Thành đấy, ở đây gì đặc biệt ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Sở Ca bật , lắc đầu: "Hình như cũng chẳng gì đặc biệt chị, nếu chắc chỉ là cây với núi thôi."
Nam Thành vốn là một huyện nghèo, ngoài khu vực huyện lỵ thì các xã trấn trực thuộc đều mấy khá giả, cái nghèo hiện lên rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-139.html.]
Nhà của Sở Ca ở khá gần huyện lỵ, đến mức bần hàn nhưng cũng chẳng lấy gì sầm uất.
Giao thông ở đây mấy thuận tiện, cuộc sống của mỗi gia đình cứ thế trôi qua bình lặng, sáng sớm đồng tối mịt mới về, là "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" cũng chẳng ngoa.
Bởi vì nơi nhà máy, ô nhiễm nghiêm trọng, nhưng cũng chính vì thế mà thanh niên trong trấn hầu hết đều thuê ở nơi khác, hoặc chuyển hẳn nơi khác sinh sống.
Hiện tại những còn bám trụ thị trấn nhỏ đa phần đều là già và trẻ nhỏ, hoặc một đang công tác tại huyện.
cũng may, đời sống của các hộ gia đình ở đây chung khá định. Tuy tiền bạc chẳng dư dả gì nhiều nhưng nhu cầu sinh hoạt cơ bản vẫn đảm bảo, họ bằng lòng với sự an yên, tận hưởng nhịp sống thanh thản.
Nghe , Khúc Ninh bật : "Chị thấy , đúng là nhiều cây thật."
Suốt dọc đường lái xe đến đây, đập mắt chị là bạt ngàn cây cối phủ khắp núi đồi và những dốc cao thấp nhấp nhô.
" thế ạ, quê em nhỉ, là quá nghèo nhưng đúng là thể so bì với thành thị .
Có điều nhịp sống ở đây chậm và thư thả lắm, hối hả vội vã như ở phố.
Thỉnh thoảng về đây ngắm cảnh vật, hòa thiên nhiên cũng thấy dễ chịu vô cùng."
"Ai câu thế?"
"Lý Ngạn ạ." Sở Ca chẳng chút giấu giếm, câu hình như là khi Lý Ngạn đến Nam Thành thốt .
Sở Ca vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Khúc Ninh bất lực nhún vai: "Lời của Lý Ngạn thì chẳng tin , lát nữa chị tự cảm nhận mới ."
"Đêm nay chắc chị ngủ cùng em , thị trấn em nhà khách khách sạn gì ."
Nghe đến đây, mắt Khúc Ninh sáng rực: "Được thôi!"
Sở Ca còn kịp hết vế thì Khúc Ninh đồng ý sảng khoái như .
Cô nghẹn lời, đành tiếp tục: "Nếu chị thấy bất tiện thì chúng huyện ở, ngoài đó khách sạn."
Khúc Ninh xua tay chẳng chút bận tâm: "Đừng, chị ngại .
Được ngủ cùng em thì còn gì bằng, ngài Z mà chắc chắn sẽ ghen tị với chị đến c.h.ế.t mất." Nói đoạn, Khúc Ninh nở nụ đầy ẩn ý với Sở Ca: "Em với sếp..."
Ánh mắt đó khiến Sở Ca thấy da đầu tê rần, cô vội vàng ngắt lời Khúc Ninh: "Không gì ."