Nửa cô đổ nhào ngoài lan can.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chỉ còn đầy ba ngày nữa là kết thúc khóa đào tạo.
Vậy mà ngay khi kết thúc, chuyện xảy .
Dọc hành lang đầy rẫy những vây quanh xem náo nhiệt.
Sở Ca sững sờ, đồng t.ử co rút , lao nhanh lên phía .
Vừa chạy đến hành lang, cô thấy những tiếng mắng nhiếc c.h.ử.i rủa từ phía đó vọng .
“Mày khá lắm nhỉ, dám đ.â.m lưng , hửm?”
Cô mẫu tóc dài túm c.h.ặ.t cổ đối phương, dùng lực thật mạnh.
Người khống chế lúc thở bắt đầu dồn dập, thông.
Sắc mặt trắng bệch.
“Sao tiếp ?
Lúc đó chẳng miệng lưỡi nhanh nhảu lắm ?
Có mày thấy lúc đó tao gọi mày nên ôm hận trong lòng ?
Mày ở ngay sát vách phòng Sở Ca, học hỏi chút ?
Có cái gì nên cái gì nên ?”
Sở Ca thở dốc sang một bên.
Hít một thật sâu, cô cau mày thần sắc của .
Dù luôn tự nhủ khắc cốt ghi tâm việc rước họa , nhưng lúc , nếu cứ như mà can thiệp, e rằng sẽ hối hận kịp.
“Đợi , cô đang gì thế?”
Sở Ca cô mẫu tóc dài: “Buông cô .”
Người nọ nhếch môi nở nụ : “Sở Ca, cô tới đây?”
Sở Ca khựng : “Có cô sợ quấy rầy chuyện của cô, nên mới bảo Tiểu Ngư giữ chân ?”
Lúc nãy rõ ràng đều chuẩn giải tán, Sở Ca một cô mẫu tên Tiểu Ngư giữ , năn nỉ cô chỉ cho vài bí quyết catwalk.
Dù thấy nghi hoặc nhưng Sở Ca nghĩ nhiều, vẫn tận tâm chỉ bảo ngay tại sàn diễn, đó là lý do vì ở đây vây kín mà cô bây giờ mới tới nơi.
“Đừng tìm nữa, Tiểu Ngư theo tới đây , cô khéo đau bụng nên về .” Sở Ca nhíu mày đối phương: “Nới tay , cô sắp thở nổi kìa.”
Mặt đỏ gay, mắt bắt đầu trợn ngược.
Sở Ca nghiêm giọng: “Nửa cô treo ngoài , cô cũng gây chuyện lớn đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-189.html.]
cũng chẳng chúng dính rắc rối.”
Cô phân tích thêm: “Chỉ còn ba ngày nữa là rời khỏi đây , cô chắc hẳn ở chỗ thêm ba tháng nữa chứ?”
Thấy thần sắc chút lung lay, Sở Ca thở phào một cái, vẫn giữ bình tĩnh để tiếp tục khuyên ngăn.
Người nọ Sở Ca, hừ lạnh một tiếng: “Đó là do nó tự chuốc lấy thôi.”
“Không, đó là do lầm của các cô.
Thực nếu cô , cũng sẽ khác thôi.”
“Không .”
“Có đấy.” Sở Ca khẳng định chắc nịch, “Ngay cả khi ai , giảng viên đào tạo cũng sẽ tra , chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
“Khu kho bãi chỗ nào cũng camera giám sát.
Các cô đúng là thông minh thật, phá hỏng mắt camera, nhưng các cô hiểu rằng, sớm muộn gì cũng chịu nổi mà khai thôi.”
Sở Ca dừng một chút: “Đến lúc đó, chừng tất cả chúng đều tước tư cách trình diễn.”
Cô nọ, dịu giọng : “Ai cũng rước họa , mong cô hiểu cho.
Cô đúng là chỗ , nhưng đến mức đối xử như thế .
Cô là lựa chọn của cô , còn cô...
thể ép buộc khác những gì họ .”
“Con ai cũng ích kỷ cả.
Cô thể tìm cô tính sổ , chất vấn cô , nhưng chỉ dừng ở đó thôi.
Mạng chỉ một, nếu cô lỡ tay bóp c.h.ế.t cô , cô nghĩ gánh nổi hậu quả ?
Đã nghĩ đến cuộc sống ?
Nghĩ đến gia đình và bạn bè ?”
...
Sở Ca cứ thế mãi, đến mức cổ họng ngứa ngáy, khó chịu, giọng trở nên khản đặc, nọ mới chịu nới lỏng ngón tay một chút, kéo hình cô gái trong một tẹo.
Vừa cơ hội, cô gái đó liền há miệng thở dốc tham lam.
Những mẫu cạnh cũng bắt đầu lên tiếng khuyên can.
Lúc là giờ nghỉ, các nhân viên khác đều về, ngoại trừ vài bảo vệ canh gác bên ngoài thì chỉ còn đám mẫu.
Nếu ai báo cáo , thường thì tầm tuyệt đối giảng viên nào .