CUỘC SỐNG SHOWBIZ CỦA NỮ THẦN HỌC BÁ - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:03
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Thanh Diễn cúi đầu cô, khẽ ừ một tiếng: “Cũng lâu lắm.”

 

Ca Vi ngẩn , chút bất lực đưa tay chạm tay .

 

Đôi bàn tay Cố Thanh Diễn lạnh ngắt, cô vội đưa chiếc áo khoác sang, xót xa : “Đừng để cảm, mau mặc áo .”

 

Cố Thanh Diễn cô: “Em cứ mặc , lạnh.”

 

Ca Vi bật : “Em đang mặc áo khoác dày thế cơ mà, mặc , giờ em lạnh nữa .” Cô chìa tay mặt , : “Hay là chạm thử tay em xem .”

 

Cố Thanh Diễn nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay , đúng là ấm áp.

 

Anh khẽ, khoác chiếc áo .

 

Hai cùng dậy, từ đỉnh núi phóng tầm mắt xa.

 

Toàn cảnh Paris hoa lệ thu gọn trong tầm mắt.

 

Ca Vi nghiêng đầu : “Đẹp thật đấy.”

 

Cố Thanh Diễn mỉm , xoa đầu cô: “Ừ, năm nay chúng đến muộn.

 

Thường thì đúng khoảnh khắc giao thừa, ở đây thể ngắm pháo hoa rực rỡ.”

 

lúc là hơn một giờ sáng, pháo hoa tàn từ lâu.

 

Ca Vi cong môi, đôi mắt rạng rỡ : “Không mà, năm nay xem càng , như năm lý do để tiếp tục đưa em đến đây xem, đúng ?”

 

Cố Thanh Diễn nhướng mày, thấp giọng đáp: “Phải.”

 

Hai mỉm , ôm lấy giữa gian lộng gió, cùng xuống cảnh Paris xinh .

 

Thực ý định ban đầu của Cố Thanh Diễn là đưa Ca Vi đến xem pháo hoa, nhưng ngặt nỗi cô ngủ quá say, gọi vài tiếng mà cô chỉ đổi tư thế tiếp tục ngủ vùi.

 

Cố Thanh Diễn cũng đành chịu, quầng thâm nhàn nhạt mắt cô, nỡ đ.á.n.h thức.

 

cũng , cuộc đời dường như luôn là , cần để một chút tiếc nuối thì mới cơ hội bù đắp.

 

Không nán quảng trường quá lâu, hai liền xuống núi.

 

Lúc khuya nhưng quảng trường vẫn khá đông .

 

Tuy lạnh, nhưng những ai chiêm ngưỡng pháo hoa đều tỏ mãn nguyện, chẳng còn bận tâm đến cái rét mướt của mùa đông.

 

Cố Thanh Diễn sang phía bên mua hai ly sữa nóng để Ca Vi sưởi ấm tay.

 

Phía sườn quảng trường đỉnh núi thực hẳn là một ngọn núi tách biệt, bởi ngay cả trong đêm muộn, những chiếc taxi đậu chờ khách vẫn xếp thành hàng dài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-220.html.]

Ca Vi và Cố Thanh Diễn bắt xe trở về khách sạn.

 

Cô thích nơi một lý do lớn, đó là hai cần che giấu né tránh bất cứ điều gì, cũng chẳng ai nhận họ giữa đêm khuya.

 

Nếu ở trong nước, gương mặt của Cố Thanh Diễn chỉ cần xuất hiện là ngay lập tức nhận .

 

Bởi lẽ chỉ mới đóng duy nhất một bộ phim, cũng từng chính thức tuyên bố rút khỏi giới giải trí, nên hâm mộ vẫn luôn mòn mỏi mong chờ ngày trở .

 

Quay cái vòng xoáy hào quang đó.

 

Thế nên ở trong nước, chỉ cần ai chút tinh mắt là đều thể nhận diện .

 

Sau một giấc ngủ dài, tinh thần Ca Vi lên trông thấy.

 

Lúc cô tựa đầu vai Cố Thanh Diễn, ngắm Paris về đêm qua cửa kính xe.

 

xem : “Hai đứa ngoài mà chẳng xem gì cả.”

 

Cố Thanh Diễn bật , xoa đầu cô hỏi khẽ: “Em thấy tiếc ?”

 

Ca Vi lắc đầu: “Không ạ.”

 

nhỏ, ôm lấy cánh tay dụi dụi: “Chỉ cần ở bên , em chẳng quan tâm những thứ khác.”

 

Cố Thanh Diễn mỉm : “Ngày mai đưa em dạo phố.”

 

“Vậy còn chị Khúc Ninh thì ?”

 

Cố Thanh Diễn khựng : “Lý Ngạn cũng đang ở đây, nếu Khúc Ninh phiền thì cứ chung với chúng cho vui.”

 

“Đi bốn ?”

 

“Có thể là năm , nhưng cũng thể chỉ hai thôi.”

 

Nghe , Ca Vi mỉm duyên dáng: “Được ạ.”

 

Cố Thanh Diễn vuốt tóc cô, hai tận hưởng gian yên bình, rằng lúc mạng xã hội đang vì cái tên Ca Vi mà náo loạn cả lên.

 

Quãng đường xa, hơn nữa đêm khuya đường vắng nên chẳng mấy chốc xe dừng cửa khách sạn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Ca Vi và Cố Thanh Diễn xuống xe, cùng bước sảnh.

 

Nhân viên lễ tân lúc cũng chẳng còn sức mà để ý đến họ, thế là hai cứ thế đàng hoàng nắm tay .

 

Vừa đến thang máy, Ca Vi mới thở hắt một : “Em cứ tưởng lúc nãy sẽ sang chứ.”

 

 

 

 

Loading...