CUỘC SỐNG SHOWBIZ CỦA NỮ THẦN HỌC BÁ - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:19:47
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhờ , đám Sở Ca mới thể thở phào nhẹ nhõm, thuận lợi rời khỏi sân bay.

 

Tưởng Thâm hít một thật sâu, đám phóng viên đang chờ đợi một bên: "Về những thắc mắc ngày hôm nay, buổi họp báo đó rõ ràng , vì chúng sẽ đưa phản hồi nào thêm nữa.

 

Mọi vất vả , xin cảm ơn."

 

Sở Ca theo dòng bước ngoài.

 

Mãi đến khi yên vị xe, cô mới hổn hển Cố Thanh Diễn: "Em ngờ thực sự fan chờ đợi ."

 

Cố Thanh Diễn mỉm , đưa tay tháo chiếc mũ đầu cô xuống: "Cảm giác thế nào?"

 

Sở Ca trầm ngâm một lát, đáp: "Quá kích thích." Cô tiếp: "Thực các bạn fan vất vả, em còn kịp chào hỏi câu nào."

 

Khúc Ninh ở ghế nhắc nhở: "Giờ em thể lên Vi Bác một tiếng, như sẽ hơn."

 

Sở Ca gật đầu tán thành: "Em ." Cô tháo khẩu trang , cúi đầu lấy điện thoại: " , dàn vệ sĩ là do gọi đến ?"

 

Cố Thanh Diễn gật đầu: "Ừ, chuẩn từ , điều họ đến muộn một chút, em chứ?"

 

"Em ." Sở Ca nghĩ ngợi: " mà phóng viên thì vẫn hung hãn như xưa."

 

Kiếp , trong ấn tượng của Sở Ca, phóng viên luôn là những cực kỳ lấn lướt, bất kể bạn trả lời , họ vẫn sẽ chĩa micro đuổi theo đòi phản hồi cho bằng .

 

Sở Ca mỉm : "Cũng may chị Ninh chuẩn khẩu trang và kính râm cho em, nếu thì bộ dạng nhếch nhác chắc chắn chụp tung lên mạng ."

 

Khúc Ninh nhướng mày từ ghế phụ: "Đeo thì vẫn ảnh lên Vi Bác thôi."

 

Sở Ca: "..." Cạn lời.

 

"Bọn Tưởng Dục xe phía ?"

 

Cố Thanh Diễn ngước mắt : "Không ." Anh sang Lý Ngạn: "Họ về nhà nhỉ?"

 

Lý Ngạn "ừ" một tiếng: "Họ ngay chúng thôi, đừng lo."

 

Sở Ca ngoái đầu , nhớ về cảnh tượng phóng viên chen lấn nãy.

 

Có một khoảnh khắc khi cô suýt chút nữa là ngã nhào, chính Tưởng Thâm đưa tay đỡ lấy vai cô.

 

Lúc đó vì quá đông nên cô kịp suy nghĩ nhiều, nhưng giờ ngẫm , hình như cô thấy một tiếng rên khẽ.

 

Có vẻ như một chiếc máy bên cạnh va trúng .

 

Sở Ca cúi đầu điện thoại, rơi trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-236.html.]

 

hiểu vì Tưởng Thâm vẻ đối xử đặc biệt với như .

 

---

 

*Lời tác giả: Chương ngắn, moa moa!

 

Dạo thấy ai để bình luận nữa, ròng, tổn thương quá thôi!!*

 

Trong khi chuyện ở sân bay đang gây bão mạng thì Sở Ca lặng lẽ nghỉ ngơi ở nhà hai ngày khi bước kỳ nghỉ Tết Dương lịch.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Dịp Tết đó, cô cùng Cố Thanh Diễn chơi cả ngày.

 

Sau đó Cố Thanh Diễn lao công việc, còn Sở Ca cũng trở trường học.

 

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, dù đề thi của khoa biểu diễn quá khó nhưng ít môn là thi đề đóng, nên Sở Ca bắt đầu bước giai đoạn ôn luyện đến quên ăn quên ngủ.

 

Một ngày khi trường, Sở Ca nhắn tin cho Khúc Ninh.

 

Sở Ca: [Dạo chị cứ nghỉ ngơi nhé, hình như em cũng còn việc gì nữa.]

 

Khúc Ninh: [ , công việc gần nhất của em là buổi phim hai tuần nữa, chính là bộ của đạo diễn Hoàng đó.]

 

Sở Ca: [Chỉ cần một ngày là xong đúng chị?]

 

Khúc Ninh: [Nếu thuận lợi thì là , lúc đó chị sẽ gọi điện cho em.]

 

Sở Ca: [Vâng ạ, thời gian chị cứ nghỉ ngơi , chị Ninh vất vả .]

 

Khúc Ninh: [Không vất vả gì , em lo mà ôn tập cho , đừng để...

 

trượt môn đấy.]

 

Sở Ca: [Chị yên tâm, đến mức đó .]

 

Sau khi dặn dò Khúc Ninh xong, Sở Ca ở nhà quấn quýt với Cố Thanh Diễn thêm một ngày, chiều hôm mới tự chuẩn trường.

 

Tuy nhiên, cô ngờ rằng còn kịp đặt chân tới ký túc xá, mới xuất hiện trong khuôn viên trường đám bạn học "tống" thẳng lên Hot Search.

 

Những lời đồn thổi về cô thời gian qua vẫn hề hạ nhiệt, thuộc loại chỉ cần một mồi lửa là bùng nổ ngay lập tức.

 

Ở sân bay cô phản hồi, phía văn phòng đại diện cũng giải thích thêm vì tham gia buổi diễn.

 

 

 

 

Loading...