CUỘC SỐNG SHOWBIZ CỦA NỮ THẦN HỌC BÁ - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:24:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe , Ngài Z trêu cô: "Chẳng đây em quan tâm ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Sở Ca nghẹn lời, lườm một cái: "Đấy là lúc , chính từ chối em, đổ cho em đấy."

 

Ngài Z: "..."

 

Cũng may chỗ cách nhà hai quá xa, bộ mười phút là về đến nơi.

 

Vừa nhà, Sở Ca còn kịp giày thì điện thoại của Ngài Z đổ chuông.

 

Cô ngẩn , .

 

Ngài Z lấy điện thoại xem, gật đầu với cô: "Điện thoại của Tưởng Dục."

 

Vẻ mặt Sở Ca thoáng ngưng trệ, cô khẽ đáp: "Anh ."

 

"Anh mở loa ngoài nhé?"

 

"Dạ."

 

Sớm muộn gì cũng , thì cùng sẽ hơn.

 

Giọng phát từ loa ngoài lọt tai hai rõ mồn một.

 

Sở Ca cúi giày xong liền theo Ngài Z trong nhà.

 

"Có kết quả ?"

 

"Phải." Giọng Tưởng Dục chút kích động: "Sở Ca ?"

 

"Ở ngay bên cạnh." Ngài Z bình thản vô cùng: "Cậu cứ kết quả ."

 

Tưởng Dục nghẹn lời, nhưng cũng vòng vo.

 

"Suy đoán của chúng sai."

 

Khi câu trả lời , Sở Ca sững sờ, đưa mắt Ngài Z.

 

Ngài Z hiểu, đáp: "Biết ."

 

Tưởng Dục: "..." Hít một thật sâu, đó chút khó kìm nén cảm xúc: "Anh thấy kích động ?"

 

"Anh kích động gì?" Ngài Z ung dung : "Dù là thì đối với cũng chẳng khác biệt mấy, Sở Ca vẫn là bạn gái .

 

Tất nhiên, em kích động là chuyện bình thường."

 

Sở Ca bên cạnh bật , cong khóe môi.

 

Cô cầm lấy điện thoại, một câu: "Tưởng Dục, thể cho một bản chứng nhận đó ?"

 

"Được chứ, tất nhiên là vấn đề gì." Tưởng Dục vội vàng đáp lời.

 

Sở Ca khẽ "ừ" một tiếng, mím môi : "Ngày mai định về Nam Thành, hỏi ông xem cùng về đó xem thử ."

 

Cái tên "ông " ám chỉ ai, tất cả đều hiểu rõ.

 

Tưởng Dục im lặng một lát, đầu dây bên im ắng một hồi mới : "Chúng sẽ cùng cô."

 

"Được."

 

Sở Ca thêm gì với Tưởng Dục, đưa điện thoại cho Ngài Z nhỏ: "Em tắm đây, hai cứ trò chuyện ."

 

"Ừ."

 

Nhìn bóng lưng Sở Ca biến mất phòng khách, Ngài Z mới cầm điện thoại phía ban công.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-347.html.]

Ánh trăng đêm nay , chiếu sáng cả bầu trời đêm đen kịt.

 

Ngài Z cầm điện thoại, trầm giọng dặn dò Tưởng Dục vài việc.

 

"Tưởng Dục, chú nhỏ của em ?"

 

"Ở ngay bên cạnh ạ."

 

"Đưa máy cho ông một chút."

 

"Vâng."

 

Đầu dây bên đổi sang giọng của Tưởng Thâm, hai im lặng một lát.

 

Ngài Z khẽ hắng giọng: "Chú Tưởng, cháu với chú vài chuyện."

 

"Cậu ."

 

Ngoài ban công, Ngài Z cầm điện thoại tựa lưng tường, đôi mắt rũ xuống, chuyện với Tưởng Thâm một hồi lâu mới cúp máy.

 

Anh thở dài một tiếng, định phòng khách thì tin nhắn của Lý Ngạn đến.

 

【Lý Ngạn: Sở Ca tối nay chụp ảnh , cần chặn ?】

 

【Ngài Z: Chỉ Sở Ca thôi ?】

 

【Lý Ngạn: Vâng.】

 

【Ngài Z: Vậy thì cần.】

 

【Lý Ngạn: Vâng ạ.】

 

【Ngài Z: Ngày mai Nam Thành, dời hết các cuộc họp quan trọng .

 

Những việc quá quan trọng thì em bảo Tổng giám đốc chủ trì, đó tổng hợp biên bản họp, về sẽ xem .】

 

【Lý Ngạn: Anh mấy ngày ạ?】

 

【Ngài Z: Chưa chắc chắn, sẽ thông báo .】

 

Sau khi trả lời tin nhắn xong, Ngài Z lên mạng xem những bức ảnh Sở Ca chụp tối nay.

 

Thấy bình luận nào tiêu cực, mới yên tâm.

 

*

 

Ánh ban mai hé lộ.

 

Sở Ca và Ngài Z xuống lầu thấy hai họ đợi sẵn từ .

 

ngạc nhiên một chút.

 

Chỉ hai thôi.

 

Bởi vì hôm qua lúc ở bệnh viện, Tưởng Dục kể cho Sở Ca nhiều về việc những khác trong nhà họ Tưởng đến thăm cô.

 

Cô cứ ngỡ sẽ ai đó kìm lòng theo, ngờ họ khá điềm tĩnh.

 

Cô mỉm chào Tưởng Dục, còn với Tưởng Thâm, dù ông thì hiện tại bảo cô gọi hai tiếng "Bố ơi" thực sự là thốt nên lời.

 

Hơn nữa, Bà Nội vẫn đồng ý.

 

Thực cô cảm thấy dẫn về bây giờ phần lớn sẽ khiến bà kích động, nhưng dường như chẳng còn cách nào hơn nữa.

 

 

 

 

Loading...