Sở Ca cạn lời, phim thời Dân quốc chẳng đều mặc như .
Cô đưa tay chọc chọc vai Cố Thanh Diễn, nhướng mày: "Chứ lúc xem phim Dân quốc, lẽ nào mặc sườn xám?"
"Hừ, bao giờ xem phim Dân quốc cả."
Sở Ca chớp mắt: "Anh cũng xem phim em diễn luôn ?" Giọng điệu giấu nổi sự ngạc nhiên.
Cố Thanh Diễn nhướng mày, chằm chằm cô: "Em cố ý đúng ." Anh đưa tay véo eo cô, nghiến răng nghiến lợi.
Sở Ca khanh khách né tránh, lắc đầu, thực chất cô chỉ chuyển hướng khí một chút thôi.
Cô ngẫm nghĩ ôm lấy nũng nịu: "Thì cũng mặc váy thôi mà, chẳng lẽ cứ cửa là bọc kín như mít ."
Ai ngờ, Cố Thanh Diễn còn thật sự trầm tư suy nghĩ một lát.
"Như cũng đấy."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Sở Ca: "..." Cô lườm một cái, chút bất lực bảo: "Thôi ." Cô hạ thấp giọng: "Lần về nhà em mặc cho xem, ?"
Cố Thanh Diễn nhếch môi, cúi đầu cô: "Em đấy nhé?"
"Em mà." Lời thốt , chẳng lẽ nuốt lời.
Hơn nữa, lúc Khúc Ninh trêu chọc, cô nghĩ cách đối phó .
Cô thầm nghĩ, như chắc Cố Thanh Diễn sẽ chấp nhận thôi.
Cố Thanh Diễn nhéo má cô: "Vẫn thấy thoải mái."
Sở Ca bật , đàn ông sẽ can thiệp chuyện đóng phim của nữa, bèn hỏi tiếp: "Sao qua đây giờ , muộn lắm mà."
"Không yên tâm về em." Không ai cảm giác của Cố Thanh Diễn khi thấy những bức ảnh Sở Ca gửi cho , thực sự chỉ giấu nhẹm , mãi mãi cho ai thấy, chỉ để một ngắm thì bao.
Thế nhưng, ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong thoáng chốc.
Anh thể ích kỷ như .
Sau khi ở bên Sở Ca, dần dần đổi tính chiếm hữu của bản .
Từng chút một, từ một kẻ ngang bướng chuyển thành một chỉ cần Sở Ca giải thích nhẹ nhàng là thể thông suốt, sự đổi quả thực lớn.
Vì , nhiều lúc cảm thấy khó chịu thoải mái, việc đầu tiên chính là tìm cô.
Sở Ca kỳ diệu, như một loại ma lực nào đó, thể khiến cơn giận của tan biến ngay lập tức.
"Em còn tắm."
"Anh tắm ." Cố Thanh Diễn trầm thấp: "Vào tắm thêm nữa với ."
Sở Ca: "..."
Cô còn cách nào khác, đành để bế phòng tắm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-360.html.]
Tắm rửa ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, cô mới mệt rã rời bế ngoài.
Chút bực dọc trong lòng Cố Thanh Diễn coi như cũng tìm chỗ để trút .
Đêm nay trăng , gió đầu hạ mát mẻ, ánh trăng dìu dịu rọi lên khung cửa sổ.
Sau khi bế cô lên giường, Cố Thanh Diễn mới dậy kéo rèm cửa kín mít.
Sở Ca khi ngủ thích kéo rèm thật c.h.ặ.t, nếu chẳng do tâm lý mà cô luôn thấy ngủ yên giấc.
Lâu dần, thói quen cũng lây sang cả Cố Thanh Diễn.
Mỗi khi cô ngủ, đều chủ động kéo rèm .
Trở giường ôm lấy Sở Ca, cúi đầu hôn lên trán cô, dịu dàng chúc ngủ ngon mới chìm giấc ngủ cùng cô.
*
Sáng hôm , khi ánh ban mai còn mờ ảo.
Qua lớp rèm dày cộp, ánh nắng đầu hạ ch.ói chang nhảy nhót mờ ảo trong căn phòng.
Lúc chuông báo thức vang lên, Sở Ca khẽ cựa .
Cô thường thói quen đặt báo thức sớm một tiếng để thể ngủ nướng thêm lát nữa.
Vì thế, khi Cố Thanh Diễn tắt báo thức, cô yên tâm đổi tư thế, tiếp tục chìm giấc nồng.
Đến khi cô tỉnh dậy hẳn thì thời gian cũng vặn.
Nhìn Cố Thanh Diễn đang mặc quần áo, cô ngái ngủ hỏi: "Anh về ?"
"Ừ." Cố Thanh Diễn xoa đầu cô: "Xin nhé, thể ăn sáng cùng em ."
Nghe , Sở Ca bật khúc khích: "Không mà, mau về , bận quá thì đừng lặn lội qua đây nữa."
"Anh sẽ nhớ em lắm đấy."
Từ Ninh Thành qua đây, dù tắc đường cũng mất hơn hai tiếng lái xe.
Ban ngày , tối lái xe qua, nghĩ thôi thấy mệt .
Cố Thanh Diễn khẽ đáp một tiếng, tối qua vì yên tâm nên mới chạy qua đây.
"Được , ." Anh Sở Ca: "Em rửa mặt ."
"Vâng."
Lúc Sở Ca rửa mặt xong bước , Cố Thanh Diễn cũng chuẩn rời .