Sở Dao ngẩn một lát, cô lẩm bẩm :
“ đều chuẩn nhịn nôn mửa để tìm Phó Thần , xem lẽ cũng chẳng ích gì.”
Chuyện mà chứ.
Khúc Xu suy nghĩ một chút :
“ cảm thấy cô cũng thể để lớn trong nhà mặt, trực tiếp tìm cha Sở Liên, như lẽ sẽ ích.”
Dù đều là trong một đại đội chung sống lâu ngày, ít nhiều gì cũng giữ chút thể diện.
Sở Dao xua tay:
“Cách áp dụng với , nghĩ cách khác.”
Cô tuyệt đối thể cứ thế để Sở Liên nắm thóp.
Ch-ết tiệt thật, nếu Sở Liên mang thai, cô thế nào cũng đ.á.n.h cho một trận trò.
Bên ngoài nhà hàng quốc doanh, Sở Liên Sở Dao đang vội vàng bước , khóe miệng cô nhếch lên, sờ bụng , cô dường như tìm cách đối phó với Sở Dao đấy, hừ, cô mất việc, cô sống , Sở Dao cũng đừng hòng sống , , ngày nào cô cũng lượn lờ mặt Sở Dao, dù cô cũng chẳng việc gì .
Nghĩ đến đây, Sở Liên mãn nguyện rời , ngày mai tới!
Lúc Sở Dao còn Sở Liên đang định cứ thế ghê tởm mãi , cô nghĩ nửa ngày cũng nghĩ cách gì , bởi vì cô cảm thấy thể tìm Phó Thần , cô nhịn nổi nha.
“Chị cảm thấy em thể để đối tượng của em tìm Phó Thần chuyện.”
Dương Bình đưa ý kiến cho cô.
Sở Dao ngẩng đầu đáng thương :
“Du Minh chạy xe , mấy ngày nữa mới về.”
Nếu hôm nay cô cũng chẳng tự .
Dương Bình nghẹn lời:
“Vậy thì hết cách .”
Lúc Du Minh ngày ngày đưa đón Sở Dao, chị đều quên mất Du Minh là tài xế của xưởng vận tải .
Sở Dao ủ rũ cúi đầu, mãi vẫn nghĩ cách , cho đến khi đầu bếp Vương nổi nữa từ bếp .
Đầu bếp Vương cô nhắc nhở:
“Nhà họ Phó vẫn quản cô đấy, hãy nghĩ đến công việc của cháu.”
Sở Dao:
“……”
Một lời đ.á.n.h thức trong mộng!
Sở Dao dãy nhà tập thể mặt, lầu hai phút, cô hít sâu một , nhấc chân về phía cầu thang.
Cô cảm thấy đầu bếp Vương đúng, nhà họ Phó vẫn quản Sở Liên, cách khác, nhà họ Phó quản Phó Thần, dù cô cũng từ nhà họ Phó mà lấy công việc .
Đi đến tầng hai, Sở Dao giơ tay gõ cửa, bên trong truyền đến một giọng chút già nua:
“Ai .”
Sở Dao tiếng bước chân bên trong, cô lên tiếng mà lùi hai bước, chờ cửa mở , cô gọi:
“Phó nãi nãi, lâu gặp.”
Thực sự là lâu gặp, mặc dù bây giờ Phó nãi nãi cũng sống ở khu tập thể xưởng vận tải một, nhưng bên trong còn nhiều của nhà máy thép, cho nên khu tập thể lớn, ở khá phân tán.
Nhìn thấy Sở Dao, mắt Phó nãi nãi lóe lên sự kinh ngạc, nhưng dù cũng sống mấy chục năm , bà nội nghiêng sang một bên, hòa ái :
“Là Dao Dao , mau , cái đứa nhỏ , bà cháu gả đến khu tập thể bên , sớm đến tìm bà nha.”
Sở Dao mím môi ngượng ngùng :
“Không việc gì cháu cũng ngại phiền bà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-107.html.]
Thôi mà, nhà họ Phó lòng đều đen tối, việc gì cô cũng chẳng giao thiệp với nhà họ Phó .
Phó nãi nãi tâm tư chuyển biến:
“Xem cháu kìa, nếu Phó Thần cái đứa nhỏ chịu thua kém, chúng sớm là một nhà , cháu chuyện gì cứ trực tiếp tìm bà là , ngàn vạn đừng khách sáo.”
Bà thực sự nghĩ mãi vì Sở Dao tìm , thời gian cũng nhà lão đại liên lạc với Sở Dao nha.
Sở Dao mím môi càng ngượng ngùng hơn, “Phó nãi nãi, cháu tới, đúng là chuyện phiền bà.”
Đã để cô đừng khách sáo , cô đương nhiên là thật .
Phó nãi nãi :
“Cháu cứ .”
Dự cảm lành trong lòng càng mạnh mẽ hơn, đây là ai gây chuyện cho bà .
“Là thế , hết cháu xin chúc mừng bà tứ đại đồng đường.”
Sở Dao đầy mặt , cô là đến chúc mừng mà.
Phó nãi nãi cũng :
“Tuổi tác lớn , chỉ mong con cháu đầy đàn thôi.”
Tốt lắm, xem là Sở Liên cái đứa cháu dâu gây chuyện cho bà , nhà lão đại ngay cả con dâu cũng quản nổi, thực sự là quá bà thất vọng .
Sở Dao tán đồng gật đầu:
“Chẳng , bây giờ con cháu đầy đàn chính là phúc khí, mấy ngày nay cháu , ngày nào cũng gặp Sở Liên, cháu thấy cô ngày nào cũng bộ từ phía tây thành phố sang phía đông thành phố, cơ thể đặc biệt tráng kiện, chắc chắn thể sinh cho bà một đứa chắt trai mập mạp.”
Trọng điểm là Sở Liên ngày nào cũng đến tìm cô, chuyện là cái kiểu gì chứ.
Phó nãi nãi chút mịt mờ hỏi:
“Ngày nào cũng bộ từ phía tây thành phố sang phía đông thành phố?”
Vậy mà bà từng thấy một nào, đúng, trọng điểm cái , trọng điểm là Sở Liên m.a.n.g t.h.a.i đầy ba tháng nha, vẫn định, lúc chính là lúc cần nghỉ ngơi cho ……
“ ạ, ngày nào cháu cũng gặp cô đường , cô còn luôn tiễn cháu , cháu thấy ngại quá mà, dù cô cũng là bà bầu, vạn nhất xảy chuyện gì, cháu cũng ngại gặp Phó nãi nãi .”
Sở Dao híp mắt .
Phó nãi nãi:
“……”
Bà hiểu , Sở Dao đây là đến cáo trạng nha, chỉ là bà cũng nghĩ mãi , Sở Liên m.a.n.g t.h.a.i , vì ngày nào cũng chạy đến mặt Sở Dao gì?
“Cháu đúng, nó mới mang thai, đúng là nên ở nhà nghỉ ngơi cho .”
Phó nãi nãi trầm mặt , bất kể Sở Liên gì, khoảnh khắc Sở Dao tìm đến tận cửa , Sở Liên liền gì nữa.
Sở Dao lập tức :
“Mấy cái cháu đều hiểu lắm, vẫn là Phó nãi nãi hiểu nhiều.”
Phó nãi nãi hiểu nhiều, mau đem cái đứa Sở Liên thể hành hạ khác quản thúc , cô sắp bức đến phát điên .
Phó nãi nãi vỗ tay cô :
“Chờ cháu con , cháu cũng sẽ hiểu thôi.”
Sở Dao chuyện với Phó nãi nãi một lát, sạch sẽ dứt khoát dậy:
“Phó nãi nãi, cháu , cháu xin phép về nha.”
Phó nãi nãi gật đầu:
“Được, .”
Phó nãi nãi dậy tiễn Sở Dao cửa, bà mới , ghế sofa, nghĩ đến lời của Sở Dao, sắc mặt bà tối sầm , nhưng nghĩ đến đứa cháu trai cháu gái vẫn đang học tập ở nhà, bà hít sâu một ……