Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-04 12:59:39
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi cô đến xử lý xong chuyện của Phó Thần cái !”

 

Sở Dao hài lòng với thành thật , nhưng ngoài việc , cô còn một việc khác quan trọng cần .

 

Cô vẫy tay :

 

“Vậy đây, cũng về ."

 

Giải quyết xong chuyện quan trọng nhất, tới gặp Phó Thần và Sở Liên, cô sẽ nhịn đ.ấ.m nữa.

 

Du Minh vội vàng ngăn cô :

 

về lấy xe đạp, đưa em về nhà."

 

Anh cũng ngốc, dù thế nào cũng thể để đối tượng tương lai tự bộ về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt thế .

 

Sở Dao lắc đầu:

 

còn việc khác , tạm thời về nhà."

 

Cô còn đến đồn công an tìm các đồng chí công an giúp đỡ nữa.

 

quên việc mà Đại gia định , lúc cô đưa công an về, vặn bắt quả tang Nhị Lại T.ử thì .

 

Du Minh vội :

 

cùng em đến đồn công an, về dắt xe ngay đây."

 

Nói xong, ba chân bốn cẳng chạy về phía khu tập thể.

 

Nam thanh niên sắp đối tượng khác, cả tràn đầy năng lượng!

 

Sở Dao bóng lưng của đối tượng mới “ lò", chớp chớp mắt, trong lòng càng thêm hài lòng.

 

Cô cứ tưởng thành thật là kiểu chạm một cái mới nhích một cái, nhưng giờ xem , chút ngoài dự liệu của cô....

 

Du Minh đạp xe hỏi:

 

“Đồng chí Sở Dao, em ?"

 

Sở Dao đung đưa chân:

 

“Đến đồn công an.

 

, chúng sắp tìm hiểu , cứ gọi thẳng tên ."

 

“Sở Dao..."

 

Du Minh khựng một chút, tiếp tục hỏi:

 

“Em đến đồn công an gì?"

 

Đi xem mắt mà nhắm thẳng đồn công an mà , e là ngoài hai bọn họ thì còn ai khác nữa.

 

Sở Dao thản nhiên :

 

“Ồ, cũng chuyện gì lớn, chỉ là nhà trộm , tìm đồng chí công an giúp đỡ thôi..."

 

“Ấy , chậm chút, cẩn thận ngã."

 

Xe đạp loạng choạng một cái, dọa cô sợ đến mức vội vàng túm lấy áo Du Minh.

 

Haiz, thành thật thì thành thật thật, nhưng mà vững vàng cho lắm nhỉ.

 

Du Minh đầu cô:

 

“Nhà em trộm?

 

Chuyện từ lúc nào?"

 

Đã trộm , tại đối tượng tương lai của thể bình tĩnh đến thế?

 

Sở Dao chớp mắt, thật:

 

“Đêm nay, đợi chúng dẫn công an về, chắc là vặn bắt quả tang."

 

Du Minh ngẩn , nhanh ch.óng hiểu ý của câu , cộng thêm lý do vì Sở Dao tìm đến , sắc mặt lập tức trở nên khó coi:

 

“Đại đội trưởng của các em ?"

 

Sở Dao hết giận nên thể giữ bình tĩnh:

 

“Đại đội trưởng của chúng là cha của Sở Liên, Sở Liên và vị hôn phu hiện tại của lén lút qua với ..."

 

Cô kể đầu đuôi sự việc một lượt, cuối cùng còn :

 

“Ngày mai sẽ đến, sẽ giúp hủy bỏ hôn ước, đó đòi bồi thường, ồ, công việc chính là bồi thường."

 

Tuy hôn sự thành, nhưng những gì thỏa thuận đó thì nuốt lời, đó là khoản bồi thường cho mấy năm qua của cô.

 

Du Minh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-12.html.]

“..."

 

Anh nghẹn nửa ngày, cuối cùng thốt một câu:

 

“Bọn họ thật quá ghê tởm, là để cùng em về nhé?"

 

Sở Dao cần suy nghĩ mà từ chối ngay:

 

“Thế , khi giải quyết xong hôn ước giữa và Phó Thần, tạm thời lộ diện, đợi thêm một ngày nữa."

 

Cô tìm đối tượng là để tránh xảy những chuyện như tối nay, tìm thành thật là vì gặp loại ghê tởm như Phó Thần nữa.

 

Hơn nữa cô lên một chuyến cũng dễ dàng, nhân lúc lên , giải quyết một thể cả chuyện hủy hôn và chuyện xem mắt luôn, cũng để cô xem thế nào.

 

Là một đối tượng tương lai tạm thời lộ diện, Du Minh chỉ thể đưa cô đến đồn công an, đó cô dẫn công an rời , còn thì...

 

Đạp xe theo !

 

“Đối tượng của cô đấy."

 

Đồng chí công an liếc phía , .

 

Sở Dao mím môi:

 

“Anh chỉ là thành thật thôi."

 

Tìm thành thật đối tượng đúng là quá , chỉ lời mà còn quan tâm.

 

Đồng chí công an:

 

“..."

 

Vậy thì cái sự “thành thật" vẻ khác với tưởng tượng của ....

 

Theo yêu cầu của Sở Dao, đồng chí công an mai phục sẵn, lặng lẽ bắt sống Nhị Lại T.ử đang trèo tường nhà, lặng lẽ rời .

 

Ừm, đợi ngày mai phụ của hại đến tính tiếp.

 

Thế là, Đại gia nhà họ Sở và Sở Chấn Quốc – những đợi cả đêm thấy tin tức gì – một nữa tìm đến tận cửa.

 

Nhìn thấy Sở Dao ăn mặc chỉnh tề, khoác chiếc túi chéo màu xanh quân đội, cả hai đều giấu nổi vẻ kinh ngạc.

 

“Cháu định đấy?"

 

Sở Chấn Quốc vô thức hỏi.

 

Sở Dao ngẩng đầu, giọng điệu vui vẻ :

 

“Cháu ga đón , hôm qua cháu bảo mà."

 

Đại gia lườm Sở Chấn Quốc một cái vì tội trọng tâm, tự hỏi:

 

“Dao Dao , ông trong đại đội dạo trong làng trộm, mấy hôm nay cháu thấy động tĩnh gì ?"

 

Không thể giới hạn thời gian quá c.h.ặ.t chẽ, nếu con bé Sở Dao sẽ nghi ngờ mất, ông bao giờ đ.á.n.h giá thấp đầu óc của những học.

 

“Đại gia, chuyện cũng ạ."

 

Sở Dao mở to mắt, bịt miệng kinh ngạc .

 

Sở Chấn Quốc và Đại gia:

 

“..."

 

Họ chuyện gì ?

 

Họ chỉ chuyện của Nhị Lại T.ử thôi mà, chẳng lẽ còn chuyện gì khác mà họ ?

 

Không đợi họ hỏi, Sở Dao tiếp tục :

 

“Đêm qua nhà cháu thật sự trộm , lúc đó dọa cháu suýt ch-ết, may mà cháu một bạn quen với đồng chí công an, tình cờ bạn đó đêm qua việc gấp tìm cháu, nhà cô yên tâm nên chính đồng chí công an đó đưa cô đến."

 

“Đợi , ý của cháu là, tên trộm nhà cháu đêm qua công an đưa ?

 

Vậy cháu tên trộm đó là ai ?"

 

Sở Chấn Quốc ngắt lời cô, hỏi với vẻ thể tin nổi.

 

Sở Dao lắc đầu như một lẽ đương nhiên:

 

“Cháu ạ, lúc đó cháu sợ ch-ết, dựa phản ứng nhanh nhạy của đồng chí công an thôi."

 

Xác định công an đưa , Đại gia lập tức thấy .

 

Ông ôm ng-ực phịch xuống ghế, ngón tay run rẩy chỉ Sở Dao nhưng nên lời.

 

Sở Chấn Quốc cũng sắp tức ch-ết:

 

“Xảy chuyện lớn như , cháu thông báo cho chú?

 

Cả đại đội một ai gì mà công an đưa , cháu bao giờ nghĩ cho đại đội , chút danh dự tập thể nào hả?"

 

 

Loading...