Cô suy nghĩ một chút :
“Chị dâu Ái Hoa, chị thể hỏi y tá xem thể hâm nóng cơm canh ở chỗ nhà bếp bên ."
Giữa mùa đông giá rét thế , cũng thể ăn đồ nguội .
Chị dâu Ái Hoa gật đầu:
“Được, lát nữa chị sẽ qua hỏi."
Sở Dao chuyện với đại bà vài câu, thấy trạng thái của bà tệ, bấy giờ mới ngoài, điều lúc cô rời khỏi bệnh viện, thấy Sở Liên đang vội vã ngoài.
Cô khỏi nheo mắt , trong mắt loé lên một tia nghi hoặc, lúc Sở Liên đến bệnh viện gì?
Ngay khi cô định theo xem , thì thấy Phó Thần bước chân vội vã , dán mắt bóng lưng của Sở Liên hồi lâu, lâu Phó Thần cũng theo hướng đó.
Sở Dao:
“..."
Hai vợ chồng đang gì , cãi ?
Cô suy nghĩ hồi lâu mà vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , cuối cùng gạt hai sang một bên, cô mau ch.óng thôi.
Mà hai cô gạt sang một bên thì đều cho lắm, Sở Liên vẻ mặt hoảng hốt trở về nhà, cô tới lui trong phòng khách, cuối cùng nghiến răng lấy một cuốn sổ tiết kiệm, đó mới rời nữa.
Sở Dao đến nhà hàng quốc doanh việc, cô tặng cho mỗi bọn bác đầu bếp Vương một ít nấm khô:
“Đây nè, đây là đồ cháu mang từ nhà ngoại về đấy."
Khúc Thư reo lên vui sướng:
“Trông vẻ ngon đấy."
Dương Bình liếc Khúc Thư một cái, thản nhiên :
“Thế là em đưa đống đồ cho chị ăn, còn em nhé?"
Sở Dao:
“..."
Hay thật, cô chỉ vắng mặt mỗi ngày hôm qua thôi, cảm giác như bỏ lỡ nhiều chuyện nhỉ.
Cô nhích gần bác đầu bếp Vương, nhỏ giọng hỏi:
“Bác Vương, hai chị thế ạ?
Khúc Thư chọc chị Bình tức giận ?"
Dù cô cũng nghĩ là chị Bình chọc Khúc Thư, bởi vì tính tình chị Bình thực sự .
Bác đầu bếp Vương cầm nấm khô xem xét kỹ lưỡng, mấy bận tâm :
“Đừng lo, vấn đề lớn, đều là do con bé Khúc Thư tự chuốc lấy thôi, đúng , nấm khô cháu mang tới chất lượng tệ , còn nữa , bác lấy của cháu ."
Nói đến cuối cùng, giọng bác đầu bếp Vương ngày càng thấp xuống.
Sở Dao im lặng hồi lâu, cẩn thận :
“Bác Vương, việc mua bán cá nhân là phép , sẽ đưa cải tạo đấy ạ."
Ngàn vạn đừng nghĩ quẩn mà bừa nhé.
Bác đầu bếp Vương cô hài lòng :
“Chuyện trời đất cháu bác , cháu bác , khác thể ."
Hơn nữa với đồ cung ứng thể kiếm hiện nay, dù bác tay nghề nấu nướng giỏi đến mấy thì cũng là khéo tay khó nấu nổi khi gạo.
Sở Dao khóe miệng giật giật, cô bất lực :
“ mà nấm khô nhà ngoại cháu thu gom cũng nhiều ạ."
Số đều là hái trong rừng từ mùa thu, đó phơi khô mới bảo quản đến tận bây giờ, nếu thì hết sạch từ lâu , điều cô cảm thấy nhé, nếu thím Mã nhị và bà nội Triệu mà nấm khô thể bán lấy tiền, chắc chắn nhà ăn cũng đem bán!
“Cháu cứ hỏi xem, hỏi thêm vài nữa, bác chắc chắn để cháu chịu thiệt ."
Bác đầu bếp Vương cô với vẻ mặt nghiêm túc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-125.html.]
Là một đầu bếp giỏi, chuyện gì cũng thể nhẫn nhịn, nhưng nguyên liệu thì thực sự thể chịu đựng nổi.
Sở Dao chỉ cảm thấy mấy chữ cuối cùng quen thuộc đến lạ lùng, cô suy nghĩ một chút :
“Cháu thể hỏi, nhưng thì cháu dám đảm bảo ạ."
Mặc dù cô cảm thấy chắc chắn là , nhưng thể khẳng định như , nếu bác đầu bếp Vương chắc chắn sẽ tìm cô nữa cho xem.
“Vậy thì giao cho cháu đấy."
Bác đầu bếp Vương nhét cho cô mười đồng tiền, nếu do Sở Dao bằng lòng, bác còn thể đưa nhiều tiền hơn nữa.
Sở Dao:
“...
Đợi đến cháu nghỉ ạ."
Cô thực sự ngờ tới nha, tặng nấm khô cho đồng nghiệp mà cũng tặng chuyện .
Bác đầu bếp Vương hớn hở :
“Không vấn đề gì, vội, là ."
Nói xong câu đó, bác đầu bếp Vương chắp tay lưng về phía bếp.
Sở Dao:
“..."
Cô thực sự nhấn mạnh một nữa, là còn chắc chắn cơ mà!
Sau khi bác đầu bếp Vương rời , Sở Dao liền chuyển ánh mắt về phía Khúc Thư đang đầy vẻ bất bình, cùng với Dương Bình đang lạnh mặt.
Cô suy nghĩ một chút tới hỏi:
“Chị Bình, Khúc Thư chọc gì chị giận thế ạ?
Đầu óc chị tỉnh táo ?"
Dương Bình vốn đang tức giận thấy câu liền nhịn mà bật , nhưng nhanh cô đanh mặt :
“Chị mà thèm chấp nó á?
Đầu óc nó bệnh, chị chỉ sợ tức quá mà sinh bệnh thôi."
Sở Dao khóe miệng giật giật, thật lòng:
“Thế thì chị đừng giận nữa, kẻo khổ bản ."
Cô càng tò mò hơn Khúc Thư rốt cuộc gì, mà chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi chọc chị Bình tức đến mức .
Dương Bình lườm cô một cái, đó mím môi hỏi:
“Dao Dao, em xem đối tượng của chị thực sự đối xử với chị ?"
“Chị Bình, chị đột nhiên hỏi câu ạ?"
Sở Dao vô cùng chấn động, cô thể tin nổi hỏi .
Nếu cô nhớ lầm, chị Bình và đối tượng của chị dường như yêu gần hai năm , nếu tình cảm thì thể yêu lâu như ?
Đùa chắc.
Dương Bình vô thức nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lau trong tay, cô nghiến răng :
“Em xem, mỗi tối tan , đối tượng của các em đều đến đón các em, nhưng đối tượng của chị bao giờ đến đón chị cả, lúc nào cũng bận rộn."
Sở Dao hiểu, cô liếc Khúc Thư một cái, nhỏ giọng hỏi:
“Chị Bình, Khúc Thư khoe khoang gì mặt chị ?
Chị ngàn vạn đừng lời chị , chị thì cái gì chứ, đối tượng của chị giống khác, đương nhiên giống khác lúc nào cũng thời gian , đều là vì tương lai của hai mà."
Đối tượng của chị Bình việc ở nhà máy thép, ngoài việc ca ngày đêm , lúc bận rộn thể ở lỳ trong nhà máy suốt mười sáu tiếng đồng hồ, tám tiếng còn mới là thời gian ngủ.
Tất nhiên, ai cũng bận rộn như , chỉ là nhà của đối tượng chị Bình dễ tính cho lắm, đặc biệt là của , cho nên đối tượng của chị Bình thời gian đặc biệt liều mạng, vì để thể bình chọn là lao động tiên tiến, như lúc phân nhà sẽ chút ưu thế hơn.