“Sau Tiểu Minh ngoài chạy xe cũng chăm sóc , bọn họ cũng thể yên tâm.”
Nhà bà nội Du đông nên nhà cửa cũng xây nhiều.
Vừa cửa thấy mấy đứa trẻ đang xổm mặt đất trong sân...
Nghịch bùn.
“Cụ nội, cụ bác.”
Mấy đứa trẻ thấy bọn họ , đầu tiên là ngoan ngoãn gọi , đó tò mò chằm chằm Sở Dao và Du Minh.
Du Minh gì mà về phía Sở Dao.
Sở Dao...
Cô mỉm lấy kẹo trong túi đưa qua, trong lòng nghĩ, hèn gì lúc cửa Du Minh cứ nhét kẹo túi cô, hóa là để dỗ trẻ con.
“Cảm ơn chị ạ.”
Mấy đứa trẻ dạy bảo lễ phép, nhận lấy kẹo đồng thanh cảm ơn.
Sở Dao:
“...”
Cô lẳng lặng ngẩng đầu Du Minh, cũng lời nào, cứ thế mà .
Xem , bây giờ cô thành chị đấy.
Bà nội Du nghiêm mặt:
“Gọi chú, thím.”
Mấy đứa trẻ lập tức đổi giọng:
“Cảm ơn thím ạ.”
Nói xong câu , mấy đứa nhỏ liền hớn hở chạy , đùa hì hì ha ha.
Bác gái cả bên cạnh :
“Mấy đứa nhỏ đều chiều hư , nhưng trong nhà vẫn vài đứa trẻ mới , cho náo nhiệt.”
Bà nhớ Tiểu Minh kết hôn cũng bốn năm tháng , vợ Tiểu Minh chắc cũng sắp động tĩnh .
Ôi, Tiểu Minh là huyết mạch duy nhất của cha nó, nhất định sinh thêm vài đứa mới .
“Vào nhà .
Bối Bối, qua nhà cụ bác gọi ông nội cháu, là chú Tiểu Minh dẫn vợ về .”
Bà nội Du đợi bọn họ lên tiếng mở miệng .
Theo lời bà nội Du, một đứa bé bảy tám tuổi từ trong nhà chạy , đứa bé mỉm bẽn lẽn với Sở Dao và , co giò chạy biến ngoài.
Du Minh ghé tai cô giải thích:
“Bối Bối là con của họ cả.”
Vừa chuyện hai theo bà nội Du trong nhà.
Du Minh đặt túi lưới tay lên bàn:
“Bà nội, trong một thứ cháu chuẩn cho bà ạ.”
Bà nội Du liếc mắt một cái, thản nhiên hỏi:
“Mẹ cháu vẫn tính nết như cũ ?”
Du Minh nghẹn lời, nhưng vẫn gật đầu:
“Vâng ạ.”
Sở Dao chớp chớp mắt, trong mắt đầy vẻ tò mò.
Cô “tính nết như cũ” là tính nết gì, lẽ là nấu cơm chứ?
Bà nội Du hừ lạnh một tiếng, tức giận :
“Bà ngay mà, cháu mới là hiểu chuyện, ngày tháng sống thoải mái thế , bao nhiêu còn chẳng bằng nổi .”
Du Minh:
“...”
Anh ngoài việc thì còn thể gì chứ, nhưng sống đúng là phóng khoáng hơn bình thường thật.
Bác gái cả cũng nhịn :
“Em thật đấy, trong bao nhiêu , chị chỉ ngưỡng mộ của Tiểu Minh thôi, ngày tháng sống như đúng là khiến ghen tị quá.”
Bà từng tuổi mà cũng sống những ngày tháng như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-154.html.]
Nói đến đây, bác gái cả nhớ chuyện gì đó, bà vội vàng Sở Dao :
“Vợ Tiểu Minh , cháu nhất định đừng học theo chồng cháu nhé, tính nết cô khác lắm.”
Sở Dao ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng ạ.”
Khóe miệng Du Minh giật giật đầu sang một bên.
Nếu sợ vợ nổi giận, vợ chẳng cần học , đúng là sóng xô sóng .
Đương nhiên là chỉ nghĩ trong lòng thôi, chứ dám .
Bác gái cả dáng vẻ của Sở Dao đặc biệt hài lòng, vẻ mặt đầy yêu mến:
“Thật lòng mà , tính nết của vợ Tiểu Minh đúng là khiến yêu quý, ngoan ngoãn , còn lời nữa chứ.”
Lần cạn lời đổi thành bà nội Du, bà đờ mặt :
“Hồi đó lúc chị đầu thấy Tiểu Minh, chị cũng y như đấy.”
Bác gái cả:
“...”
Sở Dao chớp chớp mắt, cô lén Du Minh một cái.
Bây giờ cô thật sự cực kỳ tò mò, chồng cô rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào ở đại đội họ Du !
Chẳng bao lâu ông nội Du từ bên ngoài trở về, cùng ông nội Du còn bác trai cả, rõ ràng là thấy tin tức liền về ngay.
“Ông nội, bác cả.”
Du Minh vội vàng dậy gọi .
Sở Dao ngoan ngoãn theo sát:
“Cháu chào ông ạ, chào bác cả ạ.”
Ông nội Du là một cụ ông tính tình , hì hì :
“Được , , cần .”
Du Minh một nữa giải thích lý do tại đến bây giờ mới về , vẻ mặt đầy hối .
Ông nội Du vội vàng :
“Ông mà, nếu việc bận thì cháu chắc chắn đưa vợ về lâu .
công việc là quan trọng nhất, hiếm khi mới về một chuyến, buổi tối ở nhà ăn cơm, để bà nội cháu thịt một con gà.”
Sở Dao:
“...”
Trong sân cô qua tổng cộng cũng chẳng thấy mấy con gà, thế mà đòi thịt gà ư?
Đây chẳng là đang cắt thịt .
Bà nội Du lườm ông nội Du một cái, tức giận :
“Tiểu Minh và vợ nó mà ở ăn cơm thì ai nấu cơm cho nó?”
Ông nội Du bừng tỉnh đại ngộ:
“Ồ, ông quên mất Tiểu Minh nấu cơm.”
Những còn :
“...”
Sở Dao bên cạnh bà nội Du, cô lén Du Minh đang chuyện với ông nội, con ngươi đảo liên tục.
Nếu cô thể thấy Du Minh đang gì thì , chồng cô chắc chắn sẽ thích lắm.
Bà nội Du chú ý tới ánh mắt của cô, chỉ nghĩ là cô đang lo lắng cho Du Minh, liền trực tiếp :
“Đừng lo, đừng thấy Du Minh trông thật thà, nhưng thực nó giống chồng cháu lắm, đều lừa khác, thông minh cực kỳ đấy.”
Hừ, bà thấu từ lâu , đứa cháu đích tôn quá giống đứa con dâu Lý Thúy .
Lúc tức giận thì thật sự tức giận, nhưng nếu với ai đó thì cũng là dốc hết ruột gan .
Sở Dao chớp chớp mắt, nhịn tán đồng :
“Bà nội đúng quá ạ.”
Du Minh đúng là một kẻ giả vờ thật thà.
Bà cụ Sở Dao đầy vẻ ngoan ngoãn, nghĩ thầm đây là cháu dâu chứ con dâu, bà cố kìm nén lời sắp đến miệng, đầu sang một bên.
Hừ, cùng một nhà thì cùng một cửa, đừng đứa cháu dâu bây giờ ngoan ngoãn như , nhưng bà tuyệt đối sẽ lầm , đây chính là Lý Thúy thứ hai.