Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:36:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi:

 

“Sau đó thì ?”

 

Sở Dao chớp chớp mắt, vẻ mặt ngoan ngoãn :

 

“Sau đó là bà nội Phạm và bọn họ phân gia thôi ạ.”

 

Nếu thì còn thể , chị dâu cả nhà họ Phạm tức đến mức nhảy lầu , còn chia, cô lo chị dâu cả sẽ là Khúc Thâu tiếp theo, cái kiểu bỏ nấm độc cơm của cả nhà !

 

Lý Thúy nghẹn lời thêm nữa, khoảnh khắc , bà bỗng với chồng rằng, gặp đứa con dâu như bà, mạng của bà nội Du đúng là thật.

 

Nghĩ đến chồng , Lý Thúy bụng đề nghị:

 

“Dao Dao , nhớ bà nội Tiểu Minh khá thích con đấy, tới lúc con nghỉ thì thăm bà , cơm bà nội Tiểu Minh nấu ngon lắm.”

 

Nói đến cuối, biểu cảm mặt Lý Thúy hiếm khi lộ vẻ hướng khởi.

 

Người chồng của bà tuy thích bà, nhưng thể phủ nhận là tài nấu nướng của bà thật sự tuyệt!

 

Mắt Sở Dao sáng rực lên:

 

“Mẹ ơi, con lời , lúc nghỉ con sẽ thăm bà nội.”

 

Nghĩ một lát, cô bồi thêm một câu:

 

“Sáng con , chiều lúc về con sẽ đóng gói cả phần cơm tối mang về nữa.”

 

Về vấn đề ăn lấy thì chẳng cả, cô Du Minh gánh tội , sợ!

 

Mắt Lý Thúy cũng sáng lên, bà Sở Dao với vẻ đầy an ủi:

 

“Dao Dao, con chu đáo hơn Tiểu Minh nhiều.”

 

Cái thằng con trai đó của bà đúng là một cái que gỗ, Tiểu Minh về đại đội họ Du, bao giờ nghĩ đến chuyện mang cơm về cho bà già cả!

 

“Du Minh cũng mà, nấu ăn cũng ngon.”

 

Sở Dao mím môi , dù cô còn để Du Minh gánh tội , nên đành miễn cưỡng giúp mấy câu .

 

Lý Thúy thở dài:

 

“Nó cũng chỉ mỗi một ưu điểm đó thôi.”

 

Sở Dao:

 

“...”

 

Thú thật, cô thấy Du Minh khá nhiều ưu điểm đấy chứ!

 

Hai chồng nàng dâu bàn tán về chuyện nhà họ Phạm thêm một lúc nữa mới ai về phòng nấy ngủ....

 

Sáng ngày thứ hai, Sở Dao vác cái bụng rỗng , cô ngủ quên nên kịp nấu cơm, còn chồng cô...

 

Mẹ chồng cô dậy sớm ăn ở căn tin xưởng vận tải !

 

Phải là, cuộc sống của hai chồng nàng dâu chút t.h.ả.m hại.

 

Được , một chút, mà là nhiều chút!

 

“Cậu ăn cơm ?”

 

Dương Bình đến thấy Sở Dao đang gặm một củ khoai lang nướng, liền buồn hỏi.

 

Sở Dao đói lả , mải mê lấp đầy cái bụng nên rảnh để chuyện, chỉ gật đầu bừa một cái.

 

Dương Bình xổm xuống bên cạnh cô, trêu:

 

“Cậu đúng là giỏi thật, Du Minh nhà mới ngày thứ hai thôi mà bắt đầu để bụng đói .”

 

thực sự ngờ Sở Dao đến mức cả bữa sáng cũng .

 

Sở Dao biện minh cho :

 

“Không , chỉ đơn thuần là sáng nay tớ ngủ quên, kịp nấu cơm nên mới ăn tạm bợ một bữa thôi.”

 

“Một bữa?”

 

Dương Bình nhịn hỏi vặn .

 

“...

 

nhiều bữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-179.html.]

 

Sở Dao nghẹn một cái, nỗ lực cứu vãn danh dự của :

 

đây thực sự là tớ nấu, mà là sáng tớ dậy nổi, tối tan muộn nên tớ ngủ muộn.”

 

Mà ngủ muộn thì dĩ nhiên là dậy muộn, hơn nữa thời tiết lạnh thế , nào mà dậy sớm cơ chứ!

 

Được , thời vẫn còn nhiều lắm!

 

Dương Bình lời của cô chọc :

 

“Cậu cứ ngụy biện .

 

Thôi, tớ việc đây, ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn.”

 

Sở Dao gật đầu cái rụp, đương nhiên cô ăn từ từ , vì khoai lang nướng thực sự dễ gây nghẹn.

 

Mà khi cô chậm rãi ăn một chút như , thì vặn lúc Quản lý Khúc đến.

 

Thấy Sở Dao đang gặm khoai lang nướng, Quản lý Khúc ngẩn , cũng hỏi tương tự:

 

“Không ăn sáng ?

 

Ồ, nhớ , đồng chí Du Minh tỉnh ngoài lái xe .”

 

Sở Dao:

 

“...”

 

củ khoai lang trong tay, bỗng nhiên nuốt trôi nữa.

 

Cô thực sự hiểu nổi, chỉ là ăn một củ khoai lang nướng thôi mà, trở thành kẻ đáng thương đến mức Du Minh nhà là đến một miếng cơm nóng cũng ăn ?

 

Cô thực sự nấu cơm mà!

 

“Quản lý Khúc, con thực sự nấu cơm, hôm nay quả thực là do con ngủ dậy muộn, kịp thôi.”

 

một nữa giải thích cho chính .

 

Quản lý Khúc chút lấy lệ:

 

“Ừ ừ, con , ăn chậm thôi, đừng để nghẹn.”

 

Khoảnh khắc , tâm trạng của Quản lý Khúc vẫn , thế nào nhỉ, hình như ông phát hiện một ý để giữ Sở Dao việc ở tiệm cơm quốc doanh .

 

Tuy Mã chủ tịch của Hội phụ nữ lợi hại, nhưng tiệm cơm quốc doanh của họ một điểm mà Hội phụ nữ thể so bì , đó là giờ việc buổi sáng của họ muộn hơn, vả còn Đại đầu bếp Vương nấu ăn cực ngon, đó chính là vốn liếng của ông đấy!

 

Sau khi hiểu , bước chân Quản lý Khúc lên lầu cũng mang theo một chút nhẹ nhàng.

 

Tuy nhiên, sự nhẹ nhàng duy trì mấy ngày....

 

Quản lý Khúc cầm một tờ báo, với tốc độ chạy nước rút tám trăm mét từ lầu lao xuống, chạy đến mặt Sở Dao, kinh ngạc hỏi:

 

“Sở Dao, bài của con lên báo nữa ?”

 

Khúc Thâu ở bên cạnh vô cùng bình tĩnh :

 

“Chú hai, chú đừng bộ như thấy sự đời thế chứ.

 

Dao Dao nhà chúng chính là cây b-út của tiệm cơm quốc doanh, lên báo là chuyện thường như cơm bữa, lên mới đáng để kinh ngạc.”

 

Quản lý Khúc cháu gái ruột giáo huấn:

 

“...”

 

Ông kinh ngạc vì chuyện đó ?

 

Không , điều ông kinh ngạc là nội dung của bài báo kìa, đây là một bài nhắm thẳng Mã chủ tịch đấy!

 

Sở Dao Quản lý Khúc với vẻ mặt như thể trời sắp sập đến nơi, cô cẩn thận hỏi:

 

“Quản lý Khúc, bản thảo vấn đề gì ạ?”

 

Không lẽ nào, nếu thực sự vấn đề thì căn bản thể lên báo .

 

Quản lý Khúc chằm chằm cô hồi lâu, như thể đột nhiên già mười tuổi, cúi gằm đầu, uể oải :

 

“Không vấn đề gì, chỉ là quá thôi, nên mới kinh ngạc.”

 

Hu hu hu, ông tranh với Mã chủ tịch thế nào đây, đây chính là cây b-út vàng của tiệm cơm quốc doanh họ mà!

 

Hơn nữa vì những bài của Sở Dao liên tục đăng báo, ông lãnh đạo khen ngợi, tiệm cơm quốc doanh của họ là một tấm gương điển hình, mà giờ đây, cái tấm gương điển hình sắp cướp mất !

 

 

Loading...