“Trước đây bà đúng là ngốc thật, thế mà cứ đợi tìm đến tận cửa.
Đồng chí Sở Dao đúng lắm, họ nên chủ động xuất kích, để đều Hội phụ nữ họ gì, và thể những gì...”
Công việc của Hội phụ nữ họ, thực sự là gánh nặng đường xa!
Quản lý Khúc im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
“...
Tuy thấy đồng chí đúng, nhưng tiệm cơm quốc doanh chúng cũng cần đồng chí Sở Dao mà.”
Mã chủ tịch xua tay :
“Cái đó thành vấn đề, sẽ với Bí thư Nhậm một tiếng, điều Sở Dao , đó các ông cứ tuyển thêm một học sinh cấp ba là .”
Chỉ cần giao Sở Dao cho bà, đổi hai cũng thành vấn đề.
Quản lý Khúc nghẹn họng, ông cạn lời :
“Đó là vấn đề học sinh cấp ba ?
Không , đó là vấn đề của Sở Dao mà.”
Học sinh cấp ba nhiều như , nhưng cũng chẳng mấy thể trở thành cây b-út giỏi.
Nghe cuộc đối thoại giữa Mã chủ tịch và Quản lý Khúc, Sở Dao bất lực giơ tay:
“Mã chủ tịch, cháu thấy Hội phụ nữ xa nhà cháu quá, cháu thuận tiện lắm.”
Cô chẳng đến Hội phụ nữ chút nào, đến việc xa xôi, mà sáng còn dậy sớm, mà bằng tiệm cơm quốc doanh chứ.
Gần nhà, muộn, hơn nữa lúc nào cũng đồ ăn, đói ai chứ cũng chẳng bao giờ đói ở tiệm cơm quốc doanh cả.
Mã chủ tịch chớp chớp mắt, chớp chớp mắt thêm nữa, bà còn ngơ ngác lâu hơn , mãi một lúc lâu mới phản ứng :
“Cháu đến Hội phụ nữ ?”
Đây là kết quả mà bà ngờ tới, bởi vì Hội phụ nữ thuộc quyền quản lý của chính phủ, tiền lương và phúc lợi của họ đều theo chế độ của chính phủ, mà công việc ở tiệm cơm quốc doanh dù đến thì cũng thể so bì với bên chính phủ.
Sở Dao cũng chớp chớp mắt, vẻ mặt ngoan ngoãn :
“Đi thuận tiện cho lắm ạ.”
Đứng bên cạnh, đôi mắt Quản lý Khúc sáng rực lên, sáng đến mức đáng sợ, ông nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m :
“Mã chủ tịch, bà thấy đấy, chỉ chúng thể rời xa đồng chí Sở Dao, mà đồng chí Sở Dao cũng chẳng rời xa chúng .”
Quá tuyệt vời, cây b-út của tiệm cơm quốc doanh họ cuối cùng cũng giữ .
Mã chủ tịch nghiêm túc suy nghĩ về cách giữa khu tập thể và trụ sở chính phủ, bà trầm ngâm gật đầu:
“Cháu đúng, quả thực là quá xa.
Thế , về hỏi Bí thư Nhậm xem thể xin cấp ký túc xá cho cháu bên Hội phụ nữ , hoặc là xin cho cháu một chiếc xe đạp.”
Sở Dao:
“...”
Quản lý Khúc:
“...”
Cả hai đều sững sờ, cùng chung một biểu cảm đờ đẫn Mã chủ tịch, đặc biệt là khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Mã chủ tịch, cả hai đều bà thật!
Quản lý Khúc nhịn dậy, ông vòng quanh bàn hai lượt, Mã chủ tịch :
“Mã chủ tịch, việc nhiều như , bà cứ nhất định nhắm Sở Dao thế, bà thể đổi khác ?”
Bao nhiêu cây b-út giỏi đều ở bên chính phủ, tiệm cơm quốc doanh của họ một cây b-út dễ dàng gì , thế mà cứ đòi cướp!
Mã chủ tịch vẻ mặt nghiêm túc:
“Quản lý Khúc, chuyện giống .
Đồng chí Sở Dao đến Hội phụ nữ của chúng sẽ gian thăng tiến rộng mở hơn, thể nhiều việc lớn lao hơn đấy.”
Điều quan trọng nhất là với tính cách của đồng chí Sở Dao, chắc chắn thể cứu giúp nhiều phụ nữ hơn, chứ giống như hiện tại, suốt ngày lề mề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-181.html.]
Quản lý Khúc nghẹn lời, điều quả thực là sự thật.
Đến Hội phụ nữ thì cũng chẳng khác gì đến chính phủ việc, ở Hội phụ nữ, ngày Bí thư Nhậm điều nơi khác.
Còn ở tiệm cơm quốc doanh, lẽ mười mấy năm cũng chẳng mấy khả năng thăng tiến.
Nghĩ đến đây, Quản lý Khúc thở dài một , ông Sở Dao :
“Sở Dao , những điều Mã chủ tịch cũng là vì cho con, con thể suy nghĩ kỹ một chút.”
Tuy ông giữ , nhưng cũng sẽ cố ý lỡ tiền đồ của Sở Dao.
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô bất lực Quản lý Khúc.
Đã là sẽ kiên trì đến cùng mà, kiên trì kiểu đấy hả?
Đối diện với ánh mắt mong đợi của Mã chủ tịch, Sở Dao suy nghĩ một chút :
“Chuyện đổi công việc lớn như , cháu cần bàn bạc với nhà ạ.”
Mắt Mã chủ tịch sáng lên, bà dậy :
“Vậy chúng luôn bây giờ , hỏi xong sẽ về sắp xếp ngay.”
Bà cảm thấy nhà của Sở Dao chắc chắn cũng sẽ từ chối cơ hội !
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô vội vàng :
“Mã chủ tịch, đối tượng của cháu tỉnh ngoài lái xe ạ, một thời gian nữa mới về, đợi về ạ.”
Nhìn cái điệu bộ của Mã chủ tịch, bà chỉ hận thể bắt cô đến Hội phụ nữ việc ngay bây giờ, nhưng cô vẫn chuẩn tâm lý xong .
Mã chủ tịch thấy thì chút thất vọng, nhưng vẫn :
“Vậy cũng , nếu đối tượng của cháu ủng hộ công việc của cháu thì cứ tìm Hội phụ nữ, Hội phụ nữ chắc chắn sẽ ủng hộ cháu.”
Sở Dao:
“...
Vâng ạ.”
Đợi Mã chủ tịch rời , Sở Dao Quản lý Khúc đang đầy vẻ ủ rũ, liền buồn :
“Quản lý Khúc, chẳng chú bảo chú thể trụ vững ?”
Quản lý Khúc lắc đầu:
“Con hiểu , chú trụ vững, mà là Mã chủ tịch đúng.
Hội phụ nữ thuộc về chính phủ, con đến đó tiền đồ phát triển sẽ lớn hơn, hơn nữa qua mấy bài báo gần đây của con, thực con hợp với công việc ở Hội phụ nữ.”
Và cũng chính vì những bài báo đó mới thu hút Mã chủ tịch, qua đó thể thấy , thông minh vẫn là nhiều.
Sở Dao vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
“Quản lý Khúc, chú thật đấy ?
Con hợp với Hội phụ nữ?
Chú chắc chắn con đến đó sẽ ch-ết đói chứ?”
Cô chẳng chút niềm tin nào bản cả, với cả đống chuyện rắc rối ở Hội phụ nữ, cô thực sự lo sẽ mệt ch-ết mất.
Quản lý Khúc nghĩ đến việc cô mới ăn xong củ khoai lang nướng, cả cũng nghẹn , ông bất lực nhắc nhở:
“Mã chủ tịch , bà xin ký túc xá cho con, còn xin cả xe đạp nữa, đãi ngộ quả thực tìm thấy thứ hai .”
Sở Dao:
“...”
Thực sự, đãi ngộ đúng là quá .
Nếu là hồi cô mới bắt đầu tìm việc, cho dù những đãi ngộ , chỉ cần Hội phụ nữ mở lời nhận cô, e là cô hớn hở chạy đến đó .
giờ chẳng cô đang sự lựa chọn là tiệm cơm quốc doanh ?
Thấy cô vẻ mặt phân vân, Quản lý Khúc xua tay:
“Thôi, con cũng đừng nghĩ nhiều nữa, Du Minh cũng mấy ngày nữa mới về, con cứ suy nghĩ cho kỹ .”