Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:45:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Dao khẽ lắc đầu:

 

“Mẹ chồng cháu gấp.”

 

Cái cô Hà Ngọc thật kỳ lạ, bởi vì cô thế mà khiến Sở Dao cảm thấy cô đang thực sự nghĩ cho .

 

Ừm, chắc là điên !

 

Hà Ngọc cuối cùng nhịn mà vỗ trán một cái, cô thầm nghĩ trong lòng, với tính cách của Lý Thúy thì e là chuyện gì cũng chẳng gấp gáp .

 

hít sâu một :

 

“Cho dù chồng cháu gấp, nhưng cháu nhanh ch.óng một đứa con , dù tình cảm của cháu và Du Minh như .”

 

Nghĩ đến sự khác biệt giữa Sở Dao và Sở Liên, cô hận thể để chồng mắng Phó Thần một trận, đúng là nhặt hạt vừng mà bỏ mất quả dưa hấu.

 

Sở Dao cúi đầu, ngượng ngùng :

 

“Chúng cháu tùy duyên ạ.”

 

Nói xong câu , cô Hà Ngọc đang cho nghẹn lời đến mức nên câu, nghiêng đầu tò mò hỏi:

 

“Thím Hà Ngọc, một chuyện cháu cứ hiểu mãi, hỏi thím một chút.”

 

Hà Ngọc thấy cô câu hỏi, lập tức thở phào nhẹ nhõm:

 

“Cháu hỏi .”

 

Có câu hỏi là chủ đề để trò chuyện, cô tìm chủ đề sắp mệt ch-ết .

 

Sở Dao chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi:

 

“Chuyện hôn sự giữa cháu và Phó Thần lúc là thế nào ạ?

 

Cháu cứ nghĩ mãi , dù cháu và Phó Thần thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cả.”

 

Hà Ngọc:

 

“...”

 

Vẻ mặt cô thực sự cứng đờ, mà còn cứng nghiêm trọng.

 

Sở Dao đầy vẻ hiểu, hồi lâu mới :

 

“Chuyện cháu mà, cháu hỏi bà ?”

 

Sở Dao lắc đầu, cô bĩu môi nhỏ giọng :

 

“Mẹ cháu chỉ chuyện là do cha cháu khi ch-ết định với ông nội Phó và bà nội Phó.

 

cha cháu chỉ là một nông dân chữ, quanh năm lụng đồng ruộng, thể quen ông nội và bà nội Phó ?

 

Hơn nữa trong đại đội ai cũng , cha cháu gặp t.a.i n.ạ.n qua đời khi đang vận chuyển lương thực công, lúc đó ông thể định cho cháu một cuộc hôn nhân ở thành phố chứ.”

 

Nghe Sở Dao lẩm bẩm tự hỏi, Hà Ngọc chỉ cảm thấy tim đập chân run, đáng sợ, quá đáng sợ.

 

Nếu cứ để Sở Dao tiếp...

 

vội vàng ngắt lời Sở Dao:

 

“Sở Dao , cháu đừng nghĩ lung tung, cuộc hôn nhân lúc đầu lẽ chỉ đơn thuần là cha chồng thím thấy cháu ngoan hiền thôi.”

 

Sở Dao:

 

“...”

 

Chỉ lời của Hà Ngọc là ngay cô chắc chắn chuyện gì đó.

 

Sở Dao thở phào nhẹ nhõm, , chỉ sợ Hà Ngọc chẳng gì thôi.

 

Sở Dao chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ ngượng ngùng nhưng vẫn kiên định :

 

“Cháu cũng thấy cháu khá , chỉ là lúc đó cháu cũng từng gặp ông nội Phó, bà nội Phó mà.

 

Tiếc là cha cháu mất , nếu cháu còn thể hỏi ông xem chuyện là thế nào.

 

Bây giờ mỗi khi nhớ chuyện hôn sự với Phó Thần, cháu cứ thấy mơ hồ kiểu gì .”

 

“Quan trọng nhất là, lúc chúng cháu hủy bỏ hôn ước, bà nội Phó thế mà thực sự cho cháu một công việc, cháu thật sự chút hiểu nổi.”

 

Hà Ngọc:

 

“...”

 

Bây giờ tim cô đập nhanh, đặc biệt là khi Sở Dao cứ hở hiểu", cô về nhà , cô về nhà tìm chồng quá!

 

Tuy nhiên, khi Sở Dao lẩm bẩm xong, còn nghiêng đầu hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-197.html.]

“Thím Hà Ngọc, thím chuyện ?

 

cha cháu ơn huệ gì với nhà họ Phó , nếu bà nội Phó cháu với vẻ mặt đầy áy náy như ?”

 

Hà Ngọc thấy câu cuối cùng của cô, lập tức :

 

đúng đúng, chắc chắn là như .”

 

Sở Dao bám sát hỏi tới:

 

“Vậy cha cháu ơn huệ gì với nhà họ Phó ạ?”

 

Hà Ngọc:

 

“...”

 

Vừa chỉ là thuận theo lời Sở Dao mà , bây giờ Sở Dao hỏi như , cô bịa thế nào đây?

 

Cuối cùng, bịa , Hà Ngọc trực tiếp đẩy vấn đề cho chồng:

 

“Chuyện thím cũng rõ lắm, hôm nào cháu hỏi chồng thím .”

 

Sở Dao gật đầu:

 

“Dạ , đợi hôm nào nghỉ cháu sẽ thăm bà nội Phó.”

 

Hà Ngọc nhếch khóe miệng một cách khó khăn, nhưng trong lòng nghĩ, chồng cô e là chẳng gặp Sở Dao .

 

Sở Dao đưa mắt thấy Phó Quảng Giang vẫn còn đang chuyện với Du Minh, cô chuyển động con ngươi, hỏi Hà Ngọc:

 

“Thím Hà Ngọc, chuyện tuy nên để phận con cháu như cháu , nhưng cháu thật sự chút tò mò.”

 

Hà Ngọc cô hỏi:

 

“Chuyện gì ?”

 

Sở Dao vẻ mặt ngoan ngoãn:

 

“Chính là chồng của Sở Liên, khụ, cháu nhớ chồng Sở Liên ngay từ đầu thích chị lắm, cộng thêm việc Sở Liên còn mất việc nữa...”

 

“Sau đó cha của Sở Liên còn lao cải, nhưng như chồng Sở Liên cũng gì, vì Sở Liên một chú hai việc ở tỉnh ạ?”

 

Hà Ngọc:

 

“...”

 

Bây giờ chỉ sắc mặt cô khó coi, mà ngay cả tay cũng chút run rẩy.

 

nhếch miệng, rặn một câu từ trong cổ họng:

 

“Chắc là , chị dâu thím khá là hám lợi.”

 

Sở Dao nhếch môi , thản nhiên :

 

“Vậy thì cũng , chủ yếu là chú hai Sở Liên còn việc ở tỉnh ngày nào thì chồng Sở Liên dám gì ngày đó.

 

Chỉ là chú hai Sở Liên nhờ vả mối quan hệ của ai mà lên tỉnh việc nhỉ.”

 

“Thím .”

 

Hà Ngọc chút hoảng loạn lắc đầu, cô ngẩng đầu gọi:

 

“Phó Quảng Giang, chúng về thôi, con cái còn đang đợi ở nhà đấy.”

 

Không thể tiếp tục chuyện với Sở Dao nữa, cô nhanh ch.óng về với cha chồng, Sở Dao hình như đang nghi ngờ chuyện gì đó!

 

Sở Dao gì, cô mỉm Hà Ngọc vẻ mặt hoảng hốt kéo Phó Quảng Giang đang đầy vẻ ngơ ngác mất, nụ mặt cô mãi tắt.

 

Chuyện cô nghi ngờ bấy lâu nay, cuối cùng trong lòng cũng cơ sở .

 

“Vừa em gì với vợ đội trưởng Phó thế?

 

Anh cứ thấy cô vẻ như đang chạy trốn ?”

 

Du Minh đến bên cạnh cô khẽ hỏi.

 

Thực càng hỏi, vợ đội trưởng Phó gì với vợ , nụ của vợ trông rợn thế !

 

Sở Dao nghiêng đầu:

 

“Có ạ, chỉ hỏi vài câu thôi, chắc cô trả lời nên thấy ngại chăng.”

 

Một như cô, thể lời gì bắt nạt khác chứ.

 

Du Minh càng thêm cẩn thận:

 

“Em hỏi vấn đề gì thế?”

 

 

Loading...