Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:51:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng mấy chốc, mấy vị lãnh đạo của ban quản lý đại đội đến đông đủ, ồ, còn cả mấy vị trưởng bối uy tín trong nhà họ Du nữa, trong đó bao gồm cả ông nội cả của Du Minh, lâu bà nội cả và những khác cũng đến nơi, thấy bộ dạng của bà nội Thất, ai nấy đều đỏ hoe mắt.”

 

Nhìn thấy những , mấy đứa con trai và con dâu của bà nội Thất càng im thin thít, đến một cái rắm cũng dám thả.

 

Đợi Tào Quế Chi và dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, Sở Dao hỏi một câu hề liên quan:

 

“Căn nhà là ai xây ạ?”

 

Những khác đều ngơ ngác, ông nội cả của Du Minh là lên tiếng đầu tiên:

 

“Là ông nội Thất của các cháu xây đấy.”

 

Sở Dao gật đầu, cô về phía bà nội Thất, hỏi:

 

“Bà nội Thất, về chuyện của bà, chúng ngắn gọn thôi, các con trai của bà đều hiếu thảo, bà đồng ý với câu chứ?”

 

Nước mắt bà nội Thất lã chã rơi xuống, nhưng vẫn gật đầu thật mạnh, bà , con trai bà hiếu thảo mà, đều là của bà, dạy dỗ con cái cho .

 

Mấy đứa con trai bất hiếu:

 

“……”

 

Sở Dao hài lòng gật đầu, cô tiếp tục :

 

“Công tác quan trọng nhất của Hội Phụ nữ chúng cháu chính là giải cứu những đang chịu khổ chịu nạn như bà, đặc biệt là kiểu con trai bất hiếu như thế , chúng cháu nhất định giải quyết nhanh ch.óng, và giải quyết thật nghiêm khắc, nếu tất cả đều học theo họ thì , thì già chẳng đều nơi nương tựa ?”

 

Nghe thấy câu cuối cùng của Sở Dao, tất cả những lớn tuổi trong đại đội nhà họ Du đều rùng , đúng , tuy con trai họ hiện tại đều hiếu thảo, nhưng đó là vì họ còn , nếu họ nữa thì ...

 

Khoảnh khắc , tất cả già đều đồng cảm sâu sắc với bà nội Thất, một ông cụ chống gậy trong đó còn trực tiếp :

 

“Loại con trai bất hiếu như thế , đáng lẽ đem dìm l.ồ.ng heo trực tiếp!”

 

Sở Dao:

 

“……”

 

Cô len lén ông cụ một cái, thể câu “dìm l.ồ.ng heo", đúng là quá xuất sắc .

 

Cô con dâu cả của bà nội Thất vỗ đùi một cái, gào :

 

“Chúng cũng là bất đắc dĩ mà, đều là do cái nghèo mà cả, ngày nào cũng việc đến kiệt sức, về nhà lấy sức mà hầu hạ bà già chứ.”

 

“Chị câm miệng cho , Đản Lư, quản cho vợ , đều , chỉ mỗi nhà là mệt đến kiệt sức hả, mà lật sổ chấm công xem, các cũng xứng câu đó .”

 

Ông cụ lập tức trợn mắt mắng họ một trận.

 

thế, bất hiếu là bất hiếu, còn bày đặt tìm lý do.”

 

“……”

 

Sở Dao nhướng mày, cô thản nhiên trong sân, đợi đến khi con trai và con dâu của bà nội Thất mắng đến mức há miệng nữa, cô mới lên tiếng nữa:

 

“Vì ảnh hưởng của chuyện , để gương cho nhiều hơn, chúng nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc, bao gồm cả việc diễu phố, đưa lao động cải tạo và đăng báo...”

 

Những khác:

 

“……”

 

Đại đội trưởng của đại đội nhà họ Du tim run lên, vội vàng :

 

“Vợ Tiểu Minh , đăng báo thì cần thiết nhỉ?”

 

Chuyện mà đăng báo, thì đại đội nhà họ Du của họ thực sự sẽ nổi tiếng khắp vùng mất.

 

Sở Dao chỉ bà nội Thất:

 

“Với những gì bà nội Thất chịu đựng, nhất định đăng báo, nếu sẽ thể răn đe nhiều hơn, cũng thể giúp ích cho nhiều cảnh như bà nội Thất.”

 

Làm thể đăng báo chứ, nếu đăng báo, những chuyện sẽ lặp lặp dứt, Hội Phụ nữ của họ sẽ kẹt trong cái vòng luẩn quẩn điều giải khắp nơi, cho nên nhất định xử lý thật nghiêm khắc.

 

Khoảnh khắc , dân đại đội nhà họ Du đều ý định xử lý ba đứa con trai của bà nội Thất cho xong chuyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-228.html.]

“Vậy bây giờ ?

 

Nếu bắt hết bọn họ , bà nội Thất sẽ ai chăm sóc mất?”

 

Tào Quế Chi rầu rĩ hỏi, hỏng bét , bà còn đang lên Hội Phụ nữ công xã cơ mà, cứ tình hình , bà cảm thấy đến chức chủ nhiệm phụ nữ trong đại đội bà cũng chẳng nổi nữa .

 

Sở Dao , cô chỉ căn nhà mắt :

 

“Có căn nhà ở đây, còn sợ ai chăm sóc bà nội Thất ?”

 

tin , hơn nữa, ở đại đội nhà họ Du vốn dĩ nhiều nhà quan hệ họ hàng thích, cộng thêm căn nhà nữa, cuộc sống của bà nội Thất chắc chắn sẽ hơn hiện tại.

 

Cô con dâu thứ hai vốn nãy giờ im lặng liền chút hoảng loạn :

 

“Thế , căn nhà là của chúng .”

 

Nếu mất nhà, họ sẽ chẳng chỗ mà ở nữa.

 

Sở Dao liếc chị một cái, hừ lạnh:

 

“Không chăm sóc già, chỉ thừa kế đồ đạc của già, chị nghĩ còn hơn cả vẻ ngoài của đấy, nếu ai cũng nghĩ như chị, thì đường sá bên ngoài đại đội nhà họ Du cũng chẳng đủ chỗ cho những già .”

 

Đám thanh niên đại đội nhà họ Du:

 

“……”

 

Cầu xin cô đừng thêm nữa, họ sắp ánh mắt của khoét cho nát , họ thực sự hạng như mà.

 

Thấy con trai và con dâu của bà nội Thất đều im lặng gì nữa, Sở Dao lúc mới :

 

“Nếu ý kiến gì, thì theo chúng thôi, bà nội Thất tạm thời sẽ do đại đội sắp xếp chăm sóc, đợi khi các chịu sự giáo d.ụ.c xong mới bàn tiếp chuyện .”

 

Cô con dâu cả sắp đến nơi :

 

“Chúng chỉ là chăm sóc già thôi, cũng gì khác .”

 

Sao còn bắt thế .

 

Sở Dao hiếm khi an ủi đối phương:

 

“Đừng lo, trách nhiệm của các chị lớn , trách nhiệm của chồng các chị mới lớn cơ.”

 

Ba đứa con trai:

 

“……”

 

Họ cũng hiếu thảo với đẻ mà, nhưng vợ họ cho cơ mà.

 

Khi Sở Dao dẫn ba đứa con trai và ba đứa con dâu của bà nội Thất rời , nhiều ở đại đội nhà họ Du đều , thì mắng c.h.ử.i, thì khen , tóm là náo loạn hết cả lên.

 

Dắt xe đạp , Tôn Mộng vỗ ng-ực :

 

“Sợ ch-ết , cứ ngỡ họ cho chúng cơ.”

 

Sở Dao khóe miệng giật giật:

 

“Cậu nghĩ nhiều quá , chỉ vì mấy hạng bất hiếu đến mức giữ chúng .”

 

Người đại đội nhà họ Du đến mức ngốc như , hơn nữa, vì mấy kẻ bất hiếu thì cũng chẳng đáng chút nào.

 

Tôn Mộng hắc hắc hai tiếng, đó ghé sát gần Sở Dao hỏi:

 

“Vậy bây giờ chúng gì tiếp đây?

 

Không thể dẫn sáu thành phố luôn chứ?”

 

Chuyện thực tế chút nào, họ chỉ bốn chiếc xe đạp, cũng chẳng chở hết .

 

Sở Dao lắc đầu, sang chủ nhiệm phụ nữ công xã:

 

“Sáu cứ để ở công xã , đợi chúng về bàn bạc với Chủ tịch Mã, đó sẽ đón sáu .”

 

 

Loading...