Du Minh:
“..."
Anh vẫn ăn uống như bình thường, ừm, chẳng thấy gì cả.
Lý Thúy đang cơn giận dỗi, ăn cơm xong là về ngay phòng trong, bà nghĩ cách, rốt cuộc thế nào mới mời chồng đến đây?
Thấy chồng về phòng, Sở Dao mới nhẹ nhàng thở phào một cái, thật sự dọa ch-ết cô .
Du Minh ở bên cạnh u ám :
“Em sợ cái gì, gì em , đều nhắm mà."
Sở Dao lập tức tiếp lời:
“ nào cũng đổ lên đầu em mà."
Du Minh ngẩn , đó bật :
“Em thế thì cũng đúng thật."
Sở Dao:
“..."
Cô rốt cuộc là xui xẻo đến mức nào mới chọn trúng một “ thành thật" như Du Minh cơ chứ!
Ngày hôm Sở Dao , việc đầu tiên khi đến nơi là hỏi Đàm Linh:
“Thế nào, hôm qua gặp chuyện gì mới lạ ?"
Đàm Linh gục mặt xuống bàn lắc đầu:
“Không , gì chuyện gì lạ chứ, vẫn cứ thế thôi, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi."
“Ồ."
Sở Dao chút thất vọng, xong chữ liền xoay ngay.
Đàm Linh tức đến bật , cô tức giận :
“Giờ còn chuyện lông gà vỏ tỏi thì cứ lo mà hưởng thụ , đến ngày nào đó ngay cả mấy chuyện nhỏ nhặt cũng chẳng còn ."
Kể từ khi Sở Dao đến, vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà tìm đến Hội Phụ nữ ngày càng ít, tìm đến là chuyện đại sự!
Sở Dao thong dong :
“Không mới chứ."
Cô tình nguyện mỗi ngày ở đây chỉ nhận lương mà việc.
Đàm Linh:
“..."
Lời thật sự nên để Chủ tịch Mã thấy, đỡ cho bà suốt ngày chỉ trích bọn họ tích cực, so với đồng chí Sở Dao, bọn họ đúng là tích cực đến mức còn biên giới .
“Sở Dao, em đây một lát."
Chủ tịch Mã gọi trong văn phòng nhỏ.
Sở Dao:
“..."
Đàm Linh theo bản năng :
“Tớ gì hết nhé."
Cái cảm giác chột đột ngột là đây?
Khóe miệng Sở Dao giật giật, dậy về phía văn phòng, ừm, là một lũ thấy cô nghỉ ngơi.
Bước văn phòng, thấy Chủ tịch Mã đang hớn hở, Sở Dao cũng lập tức thở phào, xem là chuyện .
Quả nhiên, Chủ tịch Mã ngẩng đầu thấy cô, liền ngay:
“Đồng chí Sở Dao, vì những bài về công tác phụ nữ của em đây thường xuyên đăng báo, Hội Phụ nữ tỉnh mời em họp, ồ, công việc chính là giảng giải cho các Hội Phụ nữ khác về cách triển khai cụ thể công tác của Hội chúng ."
Nói đến cuối cùng, Chủ tịch Mã mày bay mắt múa, nở mày nở mặt, thật sự là quá nở mày nở mặt cho bà .
Làm ở Hội Phụ nữ bao lâu nay, đây là đầu tiên lãnh đạo cấp điểm danh khen ngợi, tuy khen là cá nhân bà, nhưng hết.
Sở Dao:
“..."
Cô chút ngập ngừng hỏi:
“Đi lên tỉnh ạ?"
Chủ tịch Mã gật đầu lia lịa:
“ thế, lên tỉnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-252.html.]
Sở Dao suy nghĩ hỏi:
“Ngày nào ạ?"
Chủ tịch Mã cô với ánh mắt đầy ẩn ý:
“Năm ngày nữa, năm ngày em hãy phân chia công việc tay cho ba Đàm Linh, em cứ chuyên tâm chuẩn chuyện tỉnh, đây mới là việc lớn."
Nếu , Hội Phụ nữ tỉnh trúng...
Mặc dù bà cũng luyến tiếc Sở Dao, nhưng bà loại sẽ ngáng đường tiến của khác.
Sở Dao chớp chớp mắt, chớp chớp mắt, cô Chủ tịch Mã ngoan ngoãn hỏi:
“Chủ tịch Mã, vì tỉnh, em thể nghỉ một ngày đó ạ?"
Sở Chấn Sơn về tỉnh , nếu cô tỉnh bây giờ, e rằng sẽ đụng mặt Sở Chấn Sơn, thì cô về đại đội Sở Sơn gặp Sở Chấn Quốc một chuyến !
Chủ tịch Mã tuy hiểu chuyện tỉnh và nghỉ một ngày thì liên quan gì đến , nhưng đối mặt với tâm phúc Sở Dao, bà vẫn gật đầu:
“Được, em nghỉ ngày nào?"
Sở Dao mím môi chút ngại ngùng, cúi đầu :
“Chuyện nghỉ ngơi cứ nên sớm nên muộn, là ngày mai nghỉ luôn ạ."
Chủ tịch Mã:
“...
Được."
Đây là tướng tài của bà, tuyệt đối tức giận, tức giận!
Sau khi tự khai thông tư tưởng vô trong lòng, Chủ tịch Mã Sở Dao hỏi:
“Còn vấn đề gì nữa ?"
Sở Dao lắc đầu:
“Hết ạ."
Ngày mai nghỉ, cô còn vấn đề gì nữa chứ, tuyệt đối , cô hạng voi đòi tiên .
Đám Đàm Linh tin Sở Dao nghỉ một ngày và sắp tỉnh họp:
“..."
Hai chữ “ngưỡng mộ", bọn họ đến phát chán .
Buổi tối, khi Du Minh ngày mai Sở Dao , hơn nữa còn về đại đội Sở Sơn, “vèo" một cái bật dậy, xoay định ngoài.
Sở Dao vội vàng kéo :
“Anh thế?"
Du Minh nghiêm mặt :
“Anh tìm chú Vạn xin nghỉ, ngày mai cùng em."
Trong mắt , hiện tại đại đội Sở Sơn chẳng khác gì thú dữ nước lũ.
Sở Dao vội kéo , cô buồn :
“Thế mấy ngày nữa em còn tỉnh họp, chẳng lẽ cũng theo ?"
Du Minh vẻ mặt nghiêm túc gật đầu:
“Tại ?"
Lần sững sờ đổi thành Sở Dao, cô Du Minh đang đầy vẻ nghiêm túc :
“Anh cần lo lắng như , trong lòng em tính toán kỹ ."
Cô trân trọng mạng nhỏ của , nắm chắc mười phần thì sẽ gặp Sở Chấn Quốc .
Du Minh lắc đầu:
“Anh yên tâm."
Anh cảm thấy nhà họ Sở chẳng ai lành, ai cũng hại Sở Dao của .
Sở Dao liếc phòng trong một cái, chồng đang ở trong phòng , cô dịch ghế xuống cạnh Du Minh, ôm lấy cánh tay :
“Anh đừng lo cho em, gì thì , đại đội Sở Sơn chắc chắn sẽ chuyện gì ."
Du Minh:
“..."
Tuy gì, nhưng dùng thái độ của để bày tỏ rằng chính là lo lắng, chính là yên tâm.
Sở Dao khuyên:
“Anh đừng quên, đại đội Sở Sơn bây giờ chẳng ai lời Sở Chấn Quốc nữa, hơn nữa đây Sở Chấn Quốc cũng đắc tội ít , vả chắc chắn đang để mắt tới ông , em chính là chộp lấy cơ hội đấy."