Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:00:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mắt thím Mã hai đảo một vòng, dùng ngón tay chỉ về hướng nhà đại đội trưởng, thế là hai nguồn tin rộng rãi nhất đại đội Sở Sơn cứ thế mà tách !”

 

……

 

Gia đình Sở Dao vốn dĩ bao nhiêu , cộng thêm việc cô vẫn luôn học, tiếp xúc nhiều với trong đại đội, cho nên những chuyện xảy bên ngoài cô , cuối cùng vẫn là bà nội lớn sai chị dâu Ái Hoa đến báo cho cô, nhận tin tức Sở Dao vội vàng ngoài, tuy nhiên bao xa gặp Lý Thúy và Du Minh đang bà già họ Triệu dẫn tới đây.

 

Cô khựng bước chân hỏi:

 

“Phó Thần và Sở Liên lời nào khó chứ ạ?”

 

Nếu , bây giờ cô sẽ đến nhà đại đội trưởng ngay, ngay mặt hai gia đình đó, cô sẽ x.é to.ạc cái lớp da mặt của đám đó một nữa.

 

“Không , con cần quan tâm, hai đó nếu dám tìm con gây rắc rối, con cứ thả Du Minh .”

 

chồng tương lai bụng Lý Thúy nắm lấy tay Sở Dao xót xa .

 

Trên đường bà già họ Triệu , Dao Dao suốt sáu năm qua một sống ở đại đội Sở Sơn, những kẻ đó bắt nạt t.h.ả.m thương lắm, đều tại thằng con ngốc của bà chịu tranh khí nha, thích thì giành lấy chứ, mới chỉ là đính hôn thôi mà, kết hôn , ngốc quá mất.

 

Sở Dao há hốc mồm chồng tương lai, lúc nghi ngờ nhầm, cô nghi hoặc về phía Du Minh, bắt gặp khuôn mặt cảm xúc của Du Minh, cô hiểu , nhầm .

 

gượng gạo :

 

“Dì ạ, cháu đang đợi dì ở nhà đấy, chúng về nhà ạ.”

 

Mẹ cô vẫn chuyện xảy , cô sợ cô sẽ cầm d.a.o phay xông đến nhà đại đội trưởng mất.

 

Lý Thúy chờ nổi mà gật đầu:

 

“Được , về nhà , em cũng đang trông ngóng bà thông gia đây.”

 

chuẩn nhiều quà cho thông gia .

 

Sở Dao cảm ơn bà già họ Triệu cũng như chị dâu Ái Hoa, đó mới dẫn hai về nhà.

 

Ở nhà, Phùng Vân thấy bọn họ cùng , lập tức mỉm :

 

nãy còn đang nghĩ Ái Hoa tìm Dao Dao chuyện gì, sớm là chị đến, kiểu gì cũng cùng Dao Dao ngoài đón hai .”

 

Lý Thúy liếc con d.a.o phay trong tay bà thông gia của , chút do dự :

 

“Kìa chị xem, ngoài mà cần chị đón.”

 

Bà thông gia tương lai của bà như , lỡ như cho tức giận thì .

 

Sở Dao cảnh tượng mắt, trong khoảnh khắc cứ như trở ngày hôm qua , cô ghé sát Du Minh nhỏ giọng hỏi:

 

“Anh kể chi tiết chuyện cho em , để em còn đường mà tính.”

 

Du Minh nghĩ đến những gì , nghĩ đến dẫn đường nhiệt tình, im lặng một lát, vẫn chọn sự thật, ba phút ……

 

Sở Dao vỗ vai Du Minh :

 

“Du Minh, tuy thật thà, nhưng hôm nay lắm, mắng cho bọn họ một trận trò, nếu kẻ vẫn còn tự cảm thấy lắm đấy, đúng là một lũ ngốc.”

 

Du Minh:

 

“...”

 

Anh bàn tay vai , Sở Dao đang đầy vẻ phấn khích, lẳng lặng nuốt những lời định trong, chỉ tán đồng gật đầu, đúng , chính là một thật thà.

 

“Anh giúp chú Cố một tay.”

 

Du Minh chỉ về hướng bếp .

 

Mắt Sở Dao sáng lên, gật đầu:

 

“Anh .”

 

Nhìn bóng lưng Du Minh, cô một nữa thầm cảm thán trong lòng, đúng là nhặt báu vật , thật thà , còn bảo vệ đối tượng ở bên ngoài, quan trọng nhất là còn nấu nướng, một đối tượng bao.

 

Cảm ơn, cô thầm chắp tay trong lòng, cảm ơn Sở Liên và Phó Thần cấu kết với , nếu một đối tượng như chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-29.html.]

 

Trong nhà chính, Lý Thúy và Phùng Vân đến chuyện khi nào cho hai đứa nhỏ kết hôn, từ ngày cưới đến sính lễ và của hồi môn.

 

Sở Dao ở cửa nhà chính một lúc, phát hiện châm ngôn của chồng tương lai chính là:

 

“Để Du Minh !”

 

Chậc.

 

Nhìn nụ mãn nguyện mặt , Sở Dao một nữa thầm mặc niệm cho Du Minh trong lòng, đứa trẻ tội nghiệp, cái nhà đúng là chẳng tí địa vị nào cả, nhưng đừng lo lắng, cô sẽ giúp chồng tương lai truyền bá thói quen xuống .

 

Du Minh đang nấu cơm trong bếp đột nhiên thấy lạnh, trái , cuối cùng đưa một kết luận:

 

“Chú Cố, để cháu thêm thanh củi nữa, lửa đủ lớn.”

 

……

 

Việc Du Minh và Lý Thúy tới cửa khiến tất cả trong đại đội Sở Sơn nhận một điều:

 

“Không nhà họ Phó, Sở Dao vẫn thể tìm hơn.”

 

Bà già họ Triệu lẩm bẩm:

 

“Tuy Sở Dao là trẻ mồ côi, nhưng đứa nhỏ vận khí thật đấy, đối tượng tìm bây giờ cũng là học sinh cấp ba, công việc.”

 

“Bà Triệu ơi, đây là vận khí , đây cũng là do Dao Dao bản lĩnh nữa, nếu cô học giỏi, thì cô học cấp ba, như cũng sẽ quen nhiều bạn học như thế .”

 

Chị dâu Ái Hoa rời nhịn mà đính chính.

 

Bà già họ Triệu ngẩng đầu, bà suy nghĩ kỹ một lát :

 

“Ý của cháu là, tất cả những chuyện đều nhờ Dao Dao học giỏi ?

 

Đi học mà ích đến thế ?”

 

Chị dâu Ái Hoa :

 

“Tất nhiên là ích , nếu học ích, thì còn lập trường học gì chứ, nếu học ích, thì thành phố ai ai cũng gửi con học, theo em thấy, học giỏi mới là lối thoát cho trẻ em nông thôn chúng đấy.”

 

thì chị cũng cảm thấy học là , chỉ điều hồi nhỏ chị cơ hội, bây giờ chỉ thể theo lớp xóa mù chữ học một chút thôi, nhưng con cái chị bất kể trai gái đều học hết.

 

Bà già họ Triệu nghĩ hồi lâu, gật đầu:

 

“Cháu đúng, học, con gái học mới tìm đối tượng thành phố.”

 

Chị dâu Ái Hoa:

 

“...”

 

Chị thật lòng học là để tìm đối tượng thành phố, nhưng bà già họ Triệu hiếm khi gửi con học, thôi chị vẫn đừng nên gì thì hơn.

 

……

 

Lý Thúy xoa bụng :

 

“Bà thông gia ơi, Dao Dao gả đến nhà thì chị cứ yên tâm , chuyện khác, tuyệt đối sẽ để nó đói .”

 

Tuy tay nghề nấu nướng của bà , nhưng chẳng lẽ bà đứa con trai tay nghề nấu nướng cực đỉnh .

 

“Quả thực , Dao Dao phúc .”

 

Phùng Vân nhịn tán đồng gật đầu, một đứa con rể như đúng là đốt đuốc cũng tìm .

 

“Vậy chúng quyết định thế nhé, qua năm chị đến, lúc đó cho hai đứa nhỏ kết hôn luôn.”

 

Lý Thúy vỗ tay , bà nhanh ch.óng để con dâu về nhà, lúc đó mới quản thằng con trai bà .

 

Phùng Vân:

 

“Được, qua năm em sẽ đến.”

 

 

Loading...