“Tuyệt đối để bạn cùng học của mệt mỏi quá mức, nếu sẽ chẳng còn sức lực để đồng hành cùng nữa.”
Sở Dao vội vàng xua tay:
“Không cần cần , tự tớ thể lo mà, Hoan Tâm, cứ tập trung học hành cho , những việc khác cần bận tâm .”
Nhà hàng quốc doanh chỉ mấy thôi, còn quan tâm cái gì mà quan tâm, cần thiết....
Đến nhà hàng quốc doanh, Sở Dao thấy chị Bình đang bận rộn ở bên trong , cô vội vàng giúp một tay.
Chị Bình thấy cô, ánh mắt sáng lên, đó liền nhích tới gần cô, cẩn thận hỏi:
“Thế nào , em sợ ?”
Sở Dao mang theo vẻ mặt mờ mịt :
“Cái gì em sợ ạ?”
Rốt cuộc xảy chuyện gì mà cô ?
Chị Bình thấy vẻ mặt mờ mịt của cô, lập tức hiểu , bà lắc đầu:
“Không gì, chỉ là hỏi em ở ký túc xá quen thôi?”
là lo hão , Sở Dao cũng là học sinh cấp ba, thể cảm thấy Hoan Tâm học như là vấn đề chứ?
Chắc chắn là .
Sở Dao gật đầu:
“Em ở quen ạ.”
Trong lòng cô vẫn đang nghĩ, câu của chị Bình là ý gì, rốt cuộc là cái gì thể cô sợ?
Chị Bình vẻ mặt đầy vẻ may mắn:
“Ở quen là .”
Sở Dao nhíu mày, cô cảm thấy gì đó đúng, chị Bình hình như chuyện giấu cô, chắc chắn liên quan tới ký túc xá, trong ký túc xá chỉ Vương Hoan Tâm, mà Vương Hoan Tâm điểm duy nhất khác với thường chính là chấp niệm đối với kỳ thi đại học.
Nghĩ một chút cô rũ mắt :
“Ký túc xá ạ, chỉ em và Hoan Tâm, hơn nữa Hoan Tâm còn đặc biệt yên tĩnh, nếu việc gì thì chẳng bao giờ gây tiếng động.”
Ừm, dành thời gian để học .
Nghe thấy lời , chị Bình nhịn nhịn, đúng lúc bà sắp nhịn nữa thì sư phụ Vương từ bên ngoài , bà vội vàng nuốt những lời sắp trong.
Sư phụ Vương chắp tay lưng, thấy Sở Dao, lập tức híp mắt hỏi:
“Đồng chí Sở Dao, con gái gây rắc rối cho cô chứ?”
Ông cũng chút lo lắng con gái sẽ dọa chạy mất bạn cùng phòng duy nhất.
Sở Dao ngẩng đầu, định gì đó thì khựng một chút, bởi vì cô thấy sự bất an sâu sắc trong mắt sư phụ Vương, cô suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu:
“Không ạ, Hoan Tâm dễ chung sống.”
Nụ nơi khóe miệng sư phụ Vương cứng đờ, ông gượng gạo :
“Vậy cũng là nhờ cô bao dung cho nó.”
Đứa con gái của ông mà dễ chung sống ?
Thôi dẹp , ông sắp đứa con gái do vợ để giày vò tới mức vợ con ly tán đây .
Sở Dao nhíu mày, cô một nữa khẳng định:
“Hoan Tâm thực sự dễ chung sống ạ.”
Tối qua tuy cô xuống giường sớm, nhưng bao lâu thấy động động tĩnh trong ký túc xá, Vương Hoan Tâm cũng ngủ , bạn cùng phòng dường nào chứ, tuy buổi sáng dậy sớm, nhưng buổi tối thời gian nghỉ ngơi của họ đồng nhất mà.
Dù cho buổi sáng dậy sớm, Hoan Tâm cũng phiền cô, trái còn nhắc nhở cô lúc dậy sớm vệ sinh nên tránh khung giờ cao điểm bên ngoài , ồ, Hoan Tâm còn sẵn lòng mang báo từ nhà cho cô nữa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-35.html.]
Nghĩ tới một chuỗi những chuyện , cô kìm gật đầu nữa để chứng minh lời là giả.
Sư phụ Vương càng chột hơn, ông gian nan :
“Hai đứa thể chung sống bình an vô sự là .”
Dù thì vợ con hiện tại của ông cũng cách nào chung sống bình an vô sự với đứa con gái .
Sở Dao gật đầu:
“Sẽ thế ạ.”
Sau đó đợi khi sư phụ Vương phía , cô lập tức về phía chị Bình, quả nhiên bắt gặp ánh mắt sáng rực của bà.
Chị Bình lập tức ghé sát cô :
“Nghe Hoan Tâm bệnh, bệnh do học mà đấy, nửa đêm nửa hôm ngủ, cứ ở phòng khách học bài, đứa con trai của sư phụ Vương sợ tới phát bệnh mấy đấy.”
Bà thế còn là giảm tránh đấy, thực nhiều đang bí mật đồn đại Vương Hoan Tâm tâm thần, lúc đầu sư phụ Vương còn thể chịu đựng , vẫn là xót con trai nhỏ...
Sau đó nữa, chính là như hiện tại, Vương Hoan Tâm chuyển ngoài ở ký túc xá , nếu Sở Dao là học sinh cấp ba, tối qua bà cũng dám đề nghị để Sở Dao ở cùng Hoan Tâm.
hiện tại xem , quả nhiên những học mới thể ở chung với .
Sở Dao tới mức há hốc mồm, cô thực sự thể tưởng tượng nổi cảnh tượng nửa đêm ở phòng khách học bài là như thế nào, điều hiếu học thì vĩnh viễn bao giờ , chỉ thể là do phương pháp học tập thôi.
Chị Bình xong thở dài một tiếng, đầu hỏi:
“Giờ em hiểu ý của chị , Hoan Tâm mà, nó học tới mức ngẩn ngơ luôn .”
Sở Dao suy nghĩ một chút :
“Chắc là ngẩn ngơ ạ, tối qua em và Vương Hoan Tâm chung sống khá hòa hợp.”
Cho nên nếu Vương Hoan Tâm ngẩn ngơ, cô là cái gì?
Chị Bình:
“...”
Bà chỉ đang cảm thán thôi, cần thiết nghiêm túc như .
Bà nhấn mạnh:
“Chị cho em những chuyện cũng là để em sự chuẩn tâm lý , tránh việc buổi tối chuyện đột nhiên dọa cho sợ hãi.”
“Cảm ơn chị Bình ạ.”
Sở Dao chớp chớp đôi mắt to tròn ngoan ngoãn cảm ơn.
Thấy cô hiền lành như , chị Bình nhịn thêm vài câu:
“Em cũng nên khuyên nhủ Hoan Tâm, sư phụ Vương kiếm tiền cũng dễ dàng gì, bảo nó cũng tìm một công việc phụ giúp gia đình, như cả nhà đều thả lỏng hơn.”
Sở Dao nhắc nhở:
“Chị Bình, hôm qua em mới quen Vương Hoan Tâm thôi ạ.”
Hôm nay bảo cô khuyên nhủ thì hợp lý cho lắm.
Chị Bình lắc đầu thở dài:
“Chị chỉ cảm thấy nó quá hiểu chuyện thôi, sư phụ Vương nuôi cả một gia đình, vất vả quá.”
Sở Dao suy nghĩ một chút :
“Không nên chứ ạ, sư phụ Vương công việc, vợ chú chắc chắn cũng công việc, cách khác, một gia đình bốn , hai lớn công việc, nuôi gia đình là dư dả mà.”
Hiện tại nhiều một công việc mà nuôi cả nhà đấy thôi.
Chị Bình ngoắc tay với cô, nhỏ giọng :
“Cha sư phụ Vương ở nông thôn, nên mỗi tháng lương ông đều gửi về nhà một phần, mà vợ của sư phụ Vương công việc, nhưng con trai do đẻ của vợ đó chăm sóc, hơn nữa vợ còn mang theo một đứa con riêng nữa, em hiểu ?”