Chủ tịch Mã:
“..."
Đây đúng là kiểu điển hình của việc lợi còn khoe mẽ, hèn gì thể ép đến mức nhảy lầu.
“Thế nào, ở nhà các thì những khác thể hiếu thuận với già ?"
Chủ tịch Mã trầm giọng hỏi.
Chị dâu ba Phạm trợn mắt :
“Đương nhiên là thể, chỉ là cảm thấy ở bên tiện lợi hơn một chút, hơn nữa bố cũng ở đây, hai ông bà chắc chắn là nhớ mà."
Chủ tịch Mã lời cho bật :
“Ý chị là chị sai?"
Chị dâu ba Phạm chút do dự gật đầu:
“ sai."
Những khác:
“..."
Da mặt thật dày!
Chủ tịch Mã , rạng rỡ:
“Chị cảm thấy sai là , chính thức thông báo cho chị, đợi khi chị dâu cả của chị khỏe , chị và chị dâu cả sẽ cùng diễn thuyết."
Chị dâu ba Phạm giật , vội vàng xua tay:
“ , để chị dâu cả , Chủ tịch Mã, chị dâu cả là điển hình của sự bất hiếu, chẳng liên quan gì đến cả, đối xử với chồng lắm."
Sợ ch-ết khiếp, bây giờ hoạt động của Hội phụ nữ rầm rộ như thế, ai dám chứ, ai đó mắng, cẩn thận còn ăn đòn nữa!
Chủ tịch Mã đập bàn:
“Quyết định thế , chị cũng đừng quá lo lắng, chủ đề của hai chị em dâu các chị là bất hiếu."
Mà là thiên vị, là ích kỷ!
Thực sự nên để đều , gặp bố chồng thiên vị thì phản kháng, nhưng cách thức phản kháng cần chú ý một chút, còn những em dâu vốn là hưởng lợi mà còn lấn lướt...
Tóm , nhiều vấn đề bộc lộ hết sức rõ nét nhà họ Phạm.
Chị dâu ba Phạm:
“..."
Những khác trong nhà họ Phạm đều dám ho he, cứ thế trơ mắt Chủ tịch Mã một quyết định chuyện, ồ, Giám đốc Cố và Giám đốc Thẩm bên cạnh cũng chẳng cơ hội xen , hai đầy ngao ngán.
Thấy Chủ tịch Mã xong việc , Sở Dao vội vàng :
“Chuyện của bà cụ Phạm cũng nên bàn bạc xem ."
Hình phạt xong , cũng nên cách giải quyết vấn đề.
Chị dâu ba Phạm kỳ quái :
“Chuyện còn bàn bạc gì nữa, bây giờ dọn về , vấn đề hiện tại đương nhiên là để chăm sóc bệnh."
Nói đến đây chị chuyện để :
“Mấy vị lãnh đạo, chuyện quản lý giúp với, chồng ngã cử động , chị dâu cả chị dâu hai đều mặc kệ, chỉ một chăm sóc, thế quá bất công."
Những khác:
“..."
Lần , cuối cùng họ cũng hiểu thế nào là quan thanh liêm khó phân xử việc nhà !
Thấy ai gì, Sở Dao đành hỏi :
“Vậy chị thế nào?"
Cô từng thấy ai vô liêm sỉ hơn chị dâu ba Phạm, hưởng hết lợi lộc từ sự thiên vị của bà cụ Phạm, lúc chia gia sản mang theo bà cụ và bộ tiền bạc, mà khi bà cụ ngã, lập tức tống bà cụ về , còn dắt theo cả gia đình đến ăn chực ở chờ, ồ, đến cuối cùng còn ngược chê bai các chị dâu khác bất hiếu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-374.html.]
Chị dâu ba Phạm thản nhiên :
“Dĩ nhiên là cùng chăm sóc chồng."
Nghĩ đến điều gì đó, chị xoa xoa bụng :
“Ồ, còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa, việc nặng, bảo bọn họ nhanh ch.óng đến đây."
Sở Dao:
“..."
Cô hỏi với vẻ mặt phức tạp:
“Chị định bắt hai chị dâu của chị tiện thể chăm sóc luôn cả chị đấy chứ?"
Nghĩ đến đây, cô liếc ông cụ Phạm nãy giờ vẫn im lặng tiếng, cô cuối cùng cũng hiểu tại ông cụ Phạm để gia đình bước chân cửa, hóa là vì chị dâu ba Phạm đang mang thai!
Chị dâu ba Phạm nhướn mày :
“Cũng cần đặc biệt chăm sóc , lúc nấu cơm cho chồng thì nấu kèm phần của là ."
Lần Sở Dao cũng chẳng thèm nữa, cô trực tiếp đầu sang một bên, từng thấy da mặt dày, nhưng thấy ai da mặt dày đến mức .
Giám đốc Cố cũng nhịn nữa, ông thở dài, ông cụ Phạm :
“Lão Phạm , ông tự suy nghĩ kỹ , ông định trông cậy đứa con trai nào, rốt cuộc đứa con nào mới thể phụng dưỡng ông lúc tuổi già, đừng để cuối cùng lâm cảnh ai nương tựa."
Hồi đó lúc chia gia sản lão Phạm vẫn còn khá sáng suốt cơ mà, bây giờ hồ đồ thế , chao ôi!
Ông cụ Phạm thở dài:
“ chỉ nghĩ là nhà lão ba mãi mới đứa con, kiểu gì cũng để đứa trẻ sinh ."
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô thực sự hỏi một câu, dựa nhân phẩm của chị dâu ba Phạm, chị dâu cả và chị dâu hai thể quản lý , ông cụ Phạm nghĩ thật đấy.
Giám đốc Cố và Giám đốc Thẩm khuyên nhủ thêm một lúc, nhưng cuối cùng đều im lặng, bởi vì ông cụ Phạm lúc cực kỳ cố chấp, bất kể gì, ông cũng chỉ một mực:
hãy để về chăm sóc bà cụ Phạm .
Nhìn thấy sự việc rơi bế tắc, Sở Dao khẽ ho một tiếng :
“Những khác của nhà họ Phạm cũng sắp đến , là đợi đến đông đủ cùng bàn bạc?"
May mà cô tầm xa trông rộng.
Ông cụ Phạm liếc cô một cái:
“Vợ Tiểu Minh , chuyện phụng dưỡng gì để bàn bạc cả."
Sở Dao:
“..."
Cô nhịn mà đảo mắt một cái, còn gì để bàn bạc?
Nói gì , ở chỗ cô, chỉ cần vấn đề nguyên tắc thì chuyện gì cũng thể bàn bạc, nếu là vấn đề nguyên tắc...
Thì cũng chẳng , vẫn còn Ủy ban Cách mạng mà!
Thấy Sở Dao thèm đoái hoài đến , sắc mặt ông cụ Phạm khó coi, ông bao giờ một đứa hậu bối phớt lờ như !
Chủ tịch Mã thấy sắc mặt ông cụ Phạm, hừ nhẹ một tiếng :
“ ở Hội phụ nữ lâu như , gặp qua ít già cô đơn nơi nương tựa, nguyên nhân chủ yếu là do những già đó đa phần đều là lý lẽ và cố chấp."
Ông cụ Phạm:
“..."
Lần chỉ là sắc mặt nữa, mà là tức đến mức tay chân run rẩy.
Đang chuyện thì tiếng gõ cửa, Sở Dao thong thả mở cửa, là gia đình cả Phạm và hai Phạm, ồ, còn cả nhà đẻ của họ nữa, tóm là trừ chị dâu cả Phạm đang ở bệnh viện , những ai thể đến đều đến đông đủ.
Nhìn một đám kéo , cửa nhà cũng sắp đóng nổi, ông cụ Phạm đanh mặt hẳn :
“Vợ Tiểu Minh, đây là việc riêng của nhà họ Phạm chúng ."