Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 382

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:07:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những khác:

 

“...”

 

Cứ cảm giác chuyện cứ như trò đùa , nhưng của đại đội nhà họ Du thực sự vất vả tìm kiếm nửa ngày trời, đúng là tìm trong vô vọng!

 

Kim Hiểu Nhiễm về đến nơi việc đầu tiên là xin , là cô sai , cô nên tiếng nào khỏi cửa, nhất định cô sẽ chú ý, đến cuối cùng vành mắt đều đỏ hoe.

 

Du Sinh vẫn thả , nhưng điều cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc ông cách một cánh cửa mà an ủi Kim Hiểu Nhiễm:

 

“Hiểu Nhiễm, con ngàn vạn đừng tự trách , chuyện cũng trách con , đều tại Lý Thúy đồng ý yêu cầu của , con cũng là vì quá buồn bã thôi.”

 

Sở Dao:

 

“...”

 

Lần chỉ bà nội Du tức giận, mà ngay cả cô cũng nhịn quanh quất hai bên, đ.á.n.h .

 

Bà nội Du căn bản chẳng để ý đến đứa con trai ngu xuẩn nữa, bà Kim Hiểu Nhiễm hỏi:

 

“Cháu đừng quản Du Sinh, nó bệnh, cháu trực tiếp cho bà , cháu thế nào?

 

Nhất định gả thành phố?

 

Nhất định gả cho đàn ông ?

 

Cháu hiểu rõ, thứ trúng là cháu, mà là công việc.

 

bà cũng cho cháu , công việc , công việc của Lý Thúy bán từ lâu , hiện giờ nó chỉ ở nhà chờ trông con thôi.

 

Mà với những việc Du Sinh bao năm qua, cho dù cháu tìm đủ cách để gả thành phố, thực sự chuyện gì, nó cũng sẽ giúp đỡ ...”

 

Lần , bà nội Du cũng phân tích kỹ càng lẽ thiệt hơn, còn thể hiểu ?

 

Bà mặc kệ, dù bà cũng chỉ đúng một thôi.

 

Nghe lời bà nội Du , Kim Hiểu Nhiễm c.ắ.n môi , cuối cùng nghĩ đến điều gì đó, cô Sở Dao hỏi:

 

“Chị dâu, chị việc ở Hội Phụ nữ, chị thấy em nên thế nào?”

 

Đối diện với ánh mắt của đối phương, Sở Dao hỏi ngược :

 

“Đây là việc trọng đại cả đời của chính em, tại em nhất định hỏi khác chứ, chẳng lẽ trong lòng em ý định gì ?”

 

Kim Hiểu Nhiễm:

 

“...”

 

câu hỏi cho nghẹn lời, ngay đó cúi đầu gì nữa.

 

Nhìn bộ dạng của cô , Sở Dao thở dài :

 

“Hiện giờ vấn đề công việc ai giải quyết cả, trong thành phố ai nấy đều thiếu việc , nếu em tìm một công việc để gả thành phố, thì chị khuyên em đừng nghĩ đến nữa.”

 

Bởi vì điều đó căn bản là thể, công việc dư thừa nào dành cho cô cả.

 

Cô tiếp tục :

 

“Tất nhiên , nếu em công việc mà vẫn chấp nhất gả thành phố, thì đợi hai xảy mâu thuẫn, em thể đến Hội Phụ nữ tìm chị, khi đó chị thể đến tận nhà công tác tư tưởng cho nhà chồng em.”

 

Trong phạm vi công việc, cô cũng chỉ thể đến mức đó thôi, những việc khác cô cũng chẳng cách nào.

 

Kim Hiểu Nhiễm câu cuối cùng cho nghẹn ứ cổ họng, cô dám tin hỏi:

 

“Tại đợi đến khi mâu thuẫn mới đến giúp em?”

 

Lúc đó chẳng chuyện đều muộn ?

 

Sở Dao giữ nụ mỉm:

 

“Bởi vì nếu mâu thuẫn, Hội Phụ nữ chúng chị cũng cách nào can thiệp nha.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-382.html.]

Đã thể dự liệu sẽ gặp rắc rối , mà vẫn cứ sống ch-ết gả , đúng là hết thu-ốc chữa.

 

Bà nội Du vỗ tay một cái:

 

, vợ thằng Minh ở Hội Phụ nữ, nên cháu đừng sợ, nếu cháu chồng ác độc hành hạ, cứ tìm vợ thằng Minh.”

 

Kim Hiểu Nhiễm:

 

“...”

 

Nghe những lời , cô dường như thấy cuộc sống bi t.h.ả.m của , thật sự là cũng nổi.

 

Nghĩ đến điều gì đó, cô cúi đầu uất ức :

 

“Em công việc, lẽ gả qua đó .”

 

“Hiểu Nhiễm đáng thương của ơi, ở bên yêu mà khó khăn đến thế.”

 

Du Sinh gào lên đúng lúc.

 

Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô nhịn đầu sang một bên, là, cha chồng hờ “ch-ết sống " của cô đúng là một cây hài mà, chỉ là não bộ vấn đề.

 

Bà nội Du hét lên với bác dâu cả Du đang ở trong bếp:

 

“Vợ thằng cả, chị tìm thằng cả, bảo nó mở cửa cho .”

 

Cánh cửa ch-ết tiệt , ngăn cản bà đ.á.n.h con trai!

 

Nghe thấy , ông nội Du vốn luôn xổm trong sân lẳng lặng dậy, tiên ông đưa cho bà nội Du một cây gậy, đó móc từ một chiếc chìa khóa, thả Du Sinh .

 

Du Sinh mở cửa chạy thẳng về phía Kim Hiểu Nhiễm, và đó là cây gậy trong tay bà nội Du giáng xuống...

 

Nhìn thấy cảnh hỗn loạn , Sở Dao nhanh ch.óng trốn trong bếp, thật đáng sợ!

 

Bác dâu cả Du an ủi cô:

 

“Đừng sợ, bà nội cháu bao giờ hại vô tội .”

 

Sở Dao:

 

“...”

 

Kim Hiểu Nhiễm đang ăn đòn cùng với ông cha chồng hờ, lẳng lặng gật đầu, ừm, Kim Hiểu Nhiễm cũng chẳng vô tội chút nào.

 

Tóm , trong đống hỗn độn đó, Du Sinh lời thật lòng của :

 

“Hiểu Nhiễm đây vốn là thành phố, bây giờ con bé đương nhiên cũng về thành phố sinh sống, cái vùng nông thôn con bé ở nổi.”

 

Những sống ở nông thôn cả đời như bà nội Du:

 

“...”

 

Vẫn còn đ.á.n.h nhẹ tay quá!

 

Sở Dao quan sát Kim Hiểu Nhiễm từ đầu đến cuối lời nào, cô thầm thở dài trong lòng, xem cô gái hạ quyết tâm gả thành phố , bà nội Du bao nhiêu chăng nữa cũng vô dụng thôi.

 

Bác dâu cả Du ở bên cạnh hừ một tiếng :

 

“Con bé tâm cao khí ngạo lắm, nơi nhỏ bé của chúng giữ chân nổi .”

 

Kể từ khi Kim Hiểu Nhiễm đến đây, xung quanh ít đến ngóng, bác cũng từng hỏi ý kiến con bé , nhưng nào con bé cũng cúi đầu , hôm chú út đến từ chối, lúc đó bác ý của con bé , miếu nhỏ chứa nổi đại phật mà.

 

Sở Dao Kim Hiểu Nhiễm đang lặng lẽ rơi nước mắt mà gì, cô thể hiểu việc nông thôn, dù cô cũng từ nông thôn, nhưng dù như chăng nữa, thì cũng cân nhắc cho cuộc sống của chứ, chẳng lẽ gả là xong ?

 

Cuộc sống khi kết hôn cần sống nữa ?

 

Những điều đều suy tính cả.

 

Bác dâu cả Du vẫn tiếp tục :

 

“Mẹ ruột con bé mất , chúng quản cũng quản nổi, , vẫn xem bản con bé thôi.”

 

 

Loading...