“Bác dâu cả Du lên thành phố thường xuyên hơn, thỉnh thoảng gửi ít rau xanh tươi, tâm trạng đến mức giấu nổi.”
Bà nội Du kéo bác hỏi:
“Cái thằng khốn Du Sinh sửa đổi thế nào ?”
Bà chỉ quan tâm đến chuyện thôi, nếu vẫn cứ để trong nhà nuôi, thì bà sẽ về đ.á.n.h con trai cho một trận.
Bác dâu cả Du nhịn :
“Mẹ, giờ cha ngày nào cũng theo chú út ạ.”
Chú út đáng thương, nào về mắt cũng đỏ hoe, chậc, còn thấy tội nghiệp nữa.
Bà nội Du hừ lạnh một tiếng:
“Vậy để xem cha bản lĩnh gì .”
Bác dâu cả Du:
“...”
Lời bác dám xen .
Thế là bác dâu cả Du chuyển chủ đề một cách tự nhiên:
“Mẹ, vợ thằng Minh vẫn ạ, hiện giờ con bé thế nào, đứa nhỏ quậy ?”
Nhắc đến cháu dâu, tâm trạng bà nội Du lập tức lên hẳn, bà hớn hở :
“Đi , cực kỳ, ngày nào cũng trong văn phòng, thỉnh thoảng giải quyết rắc rối cho khác, còn về đứa nhỏ, thì càng ngoan ngoãn hơn, đứa trẻ , chính là đến để báo ân đấy.”
Bà đó cũng lo lắng cháu dâu m.a.n.g t.h.a.i sẽ thoải mái, kết quả là chẳng chuyện gì cả.
Nghe bàn luận về Sở Dao và đứa nhỏ, một lúc Lý Thúy cũng từ trong phòng , hưng phấn :
“ cho đứa nhỏ mấy bộ quần áo mới , chị dâu, để em cho chị xem.”
Bác dâu cả Du mặc dù ngạc nhiên nhưng cũng vui, quần áo mới cho trẻ con thực sự dễ thấy , là ở nông thôn chúng , một bộ quần áo mới đúng là quá khó khăn, gì đến trẻ con, lớn nhanh như , cần quần áo mới gì...
Ba phút , bác dâu cả Du mấy bộ quần áo hồng hồng phấn phấn, mặt biểu cảm hỏi:
“Sao là quần áo con gái , chắc chắn là con gái ?”
Bác kỹ lưỡng nhớ dáng vẻ của vợ thằng Minh, bụng vẫn lớn lắm, gì cả.
Lý Thúy hớn hở :
“Em thích cháu gái mà.”
Bác dâu cả Du:
“Vậy ngộ nhỡ là cháu trai thì ?”
Lý Thúy đanh mặt :
“Cho dù là cháu trai, thì cũng chỉ đành để nó mặc quần áo của cháu gái em thôi.”
Thấy cô em dâu coi rẻ cháu trai như , bác dâu cả Du nhức mắt đầu chỗ khác, cô em dâu của bác đúng là chẳng giống bình thường, là nhà ai mà chẳng mong cháu trai cơ chứ, chỉ cô em dâu là mong cháu gái!
Nghĩ một chút, bác dâu cả Du vẫn nhịn hỏi:
“Mẹ của vợ thằng Minh ý gì em?”
Lý Thúy phẩy tay, chút do dự :
“Không ý gì cả, chỉ cần Dao Dao vui, là thông gia nhà em vui .”
Bà thông gia , đợi lúc Dao Dao sắp sinh bà sẽ qua đây, là để giúp chăm sóc đứa nhỏ, lo việc ở cữ cho con gái, chậc, việc thể phiền đến bà thông gia , tự em sẽ lo liệu việc ở cữ cho con dâu thỏa.
Bác dâu cả Du:
“...”
Được , cô em dâu vui là ....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-386.html.]
Thời gian tiếp theo công việc thể là thuận lợi, bởi vì trong văn phòng Hội Phụ nữ còn một bà bầu khác, cũng coi như bầu bạn với Sở Dao, bụng đối phương ngày một lớn dần, cũng bụng ngày một to .
Ừm, nên thế nào nhỉ, chỉ hai chữ:
“Yên tâm!”
mà sự yên tâm , theo sự xuất hiện của ngày dự sinh của Vương Hàm, chính cô cũng bắt đầu thấy hoảng hốt, thỉnh thoảng hỏi Vương Hàm cảm giác gì .
Vương Hàm cực kỳ bình thản:
“Cậu cứ yên đó , tớ chẳng cảm giác gì cả.”
Để một bà bầu khác quan tâm như , cô cũng quen.
Bên cạnh Đàm Linh và Tôn Mộng buồn hai họ:
“Hai cũng chẳng kém bao nhiêu , đừng lo cho đối phương nữa, tụi tớ đây .”
Hiện giờ họ cũng coi như là tinh thần tập trung cao độ , chẳng còn cách nào khác, ai bảo chỗ họ đến tận hai bà bầu cơ chứ.
Sở Dao:
“...”
Được , cô liếc Vương Hàm một cái, đó yên tâm, bọn họ đều định việc cho tới lúc sinh, may mà Vương Hàm nhiều tháng hơn cô, khụ khụ, chuyện gì cô đều một tấm gương phía để tham khảo.
cô suy nghĩ nhiều, cuối cùng ngờ tới Vương Hàm chuyển tại nhà, sáng hôm cô đến thấy Vương Hàm , hỏi mới Vương Hàm đêm qua viện , hiện giờ vẫn sinh.
Đàm Linh chút căng thẳng :
“Lát nữa chị viện xem thế nào, Tôn Mộng, chỗ giao cho em nhé.”
Tôn Mộng xua tay:
“Chị cứ yên tâm, em kinh nghiệm.”
Sở Dao kinh nghiệm:
“...”
Cô nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi:
“Tôn Mộng , chị thấy em viện chờ ngày dự sinh hai ngày thì thế nào?”
Cô thực sự khá sợ hãi, cô ít trường hợp sinh con mà t.ử vong , cô sợ lắm.
Tôn Mộng an ủi cô:
“Em đừng lo, sinh con thực sự khá đơn giản, em ở nông thôn xem, nhiều sinh ngay tại nhà đấy, tất nhiên , ở thành phố chúng chắc chắn sẽ như , mới chuyển là đưa viện ngay , cũng giống như Vương Hàm ...”
Sở Dao:
“...”
Cô đờ đẫn Tôn Mộng, trong đầu chỉ một câu :
“Ở nông thôn nhiều sinh con ngay tại nhà.”
Sở Dao đột nhiên rùng một cái, cô lấy cuốn sổ bên cạnh , cúi đầu bắt đầu vẽ vẽ, miệng còn lầm bầm cái gì mà nghĩ nhỉ.
Tôn Mộng:
“...”
Chị ngơ ngác Sở Dao đột nhiên cặm cụi , sai câu nào, đột nhiên chăm chỉ như ?
Sở Dao :
“Em một bài báo, tư tưởng chủ đạo chính là để sinh con an thì đến bệnh viện!”
Đến bệnh viện, nhất định đến bệnh viện, chỉ cô , mà tất cả các bà bầu đều nên , ồ, còn khám t.h.a.i định kỳ các thứ nữa...
Tôn Mộng nuốt nước bọt, chị đột nhiên cảm thấy, đồng chí Sở Dao thực sự là một cán bộ Hội Phụ nữ mẫu mực!