Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 180: Cha Cao Ra Oai

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:41:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Tú Hồng tịnh dưỡng ở bệnh viện một tháng, mới chuẩn xuất viện.

 

Tuy nhiên cha Cao để Cao Tú Hồng về nhà họ Điền, mà trực tiếp đón cô về nhà đẻ.

 

Cha Cao đối với việc hai Điền xử lý chuyện Lý Lai Nam, là bất mãn, đó vẫn luôn phát tác.

 

Một là vì, chuyện vẫn ngã ngũ, hai nhà cần nhất trí đối ngoại.

 

Hai là vì, Cao Tú Hồng đang tịnh dưỡng, Điền và chị em Điền Mật Mật chăm sóc Cao Tú Hồng cũng chu đáo tỉ mỉ.

 

Bây giờ sức khỏe Cao Tú Hồng bình phục, đều thể bình thường , chuyện đương nhiên giải quyết!

 

Cái tính cách gặp chuyện thiếu suy nghĩ, và đảm đương của hai Điền là bắt buộc dạy dỗ.

 

Nếu chuyện khác, liên lụy vẫn là con gái ông, nếu thật sự dạy nổi, ông ngại đổi con rể khác!

 

Đương nhiên, một tháng Cao Tú Hồng tịnh dưỡng , những ngày tháng của hai Điền cũng chẳng dễ chịu gì.

 

Cao Cường cứ cách 2-3 ngày, là lôi ngoài đ.á.n.h một trận, một tháng, hai Điền Cao Cường đ.á.n.h mười mấy trận.

 

Cha Cao đón Cao Tú Hồng về nhà đẻ, hai Điền hoảng loạn, vội vàng về nhà bàn bạc đối sách với ba Điền Điền, ba chị em Điền Mật Mật.

 

Mẹ Điền thấy hai Điền đợi , tự về nhà, sốt ruột :

 

“Con về gì, vứt Tú Hồng một ở bệnh viện ? Con bé là bà bầu con !”

 

“Được , cái gì cũng xong, con ở nhà , chiều xin nghỉ chăm sóc Tú Hồng!”

 

Anh hai Điền ủ rũ cụp đuôi :

 

“Bố vợ con thủ tục xuất viện cho Tú Hồng, đón Tú Hồng về nhà !”

 

Mẹ Điền Cao Tú Hồng đón về nhà đẻ, cuống lên :

 

“Sao về ? Có con chọc bố vợ con vui …”

 

Ba Điền ngắt lời Điền:

 

“Đừng hỏi nữa, chuyện của thằng hai vốn dĩ cũng giải quyết xong, là thông gia ý kiến là , bây giờ vẫn là nghĩ cách đến nhà thông gia đón Tú Hồng về !”

 

Mẹ Điền lời ba Điền, vỗ một cái lưng hai Điền :

 

“Đều tại con, đầu óc tỉnh táo, bây giờ thì , con dâu như sắp mất .”

 

“Mẹ cho con , nếu con đón Tú Hồng về, con cũng tranh thủ dọn ngoài ! Cái nhà chỗ cho con !”

 

Nói xong Điền rầu rĩ với chị em Điền Mật Mật:

 

“Mẹ Tú Hồng cũng chăm sóc khác, Tú Hồng đó nhiều m.á.u như , giờ mới đỡ hơn chút!”

 

Điền Mật Mật châm chọc hai Điền:

 

“Thế thì sợ gì, cho dù chị dâu hai ly hôn với hai con, thì trong bụng chẳng cũng là cháu đích tôn của , đến lúc đó ngày nào cũng đưa cơm cho chị dâu hai, cũng để chị thiệt miệng !”

 

Mẹ Điền vỗ Điền Mật Mật một cái :

 

“Nói bậy bạ gì đó, ly hôn cái gì, hai con chính là dập đầu tạ tội với bố Tú Hồng, cũng để ông cho đón Tú Hồng về!”

 

Nghĩ đến đây, Điền kích động với hai Điền:

 

“Con dập đầu xin bố vợ con ngay , đón về, con cũng đừng về nữa.”

 

Ba Điền xua tay, với Điền:

 

“Đây chuyện dập đầu , đây là vấn đề thái độ xử thế của nó, , chuyện quản, để nó tự giải quyết.”

 

“Bà cứ mỗi ngày nấu canh Tranh Tranh dạy bà cho , xong đưa qua cho con dâu là !”

 

Nói xong thèm hai Điền lấy một cái, liền về phòng.

 

Ba Điền nghĩ thông suốt , đây là cha Cao đang trút giận cho con gái , cũng là đang dạy hai Điền cách xử thế.

 

Thằng hai đứa bé , vì vợ chồng ông chị em Điền Mật Mật xong, tinh lực đều dồn hai cô con gái, hồi nhỏ lơ là tính cách của nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-180-cha-cao-ra-oai.html.]

Dẫn đến việc trong lòng nó đủ chín chắn, việc luôn thiếu suy nghĩ, chỉ bằng sự vững vàng của thằng cả, cũng bằng sự lanh lợi của hai cô con gái, ngay cả thằng út Điền Tiểu Đệ cũng đảm đương hơn nó.

 

Bây giờ như cha Cao dạy dỗ thằng hai, là phúc khí của thằng hai, cũng là phúc khí của cả nhà ông, ông sẽ ngăn cản !

 

Cứ để thằng hai tự phiền não, giải quyết !

 

Nghĩ đến đây, ba Điền những chút lo lắng, còn lên giường, thỏa mãn bắt đầu ngủ trưa.

 

Mẹ Điền thấy ba Điền phòng, sợ ba Điền lo lắng, định phòng an ủi ba Điền, kết quả phòng thấy ba Điền giường ngủ, tức chỗ trút :

 

“Con dâu đều về nhà đẻ , ông còn tâm trạng ngủ ? Mau nghĩ cách giải quyết chứ!”

 

Ba Điền trở , với Điền:

 

“Từ mẫu đa bại nhi, bà đừng quản chuyện thằng hai lung tung, thông gia chúng dạy dỗ thằng hai việc, chúng thắp nhang cảm tạ đấy!”

 

Mẹ Điền ba Điền thì sững sờ, nghi hoặc hỏi:

 

“Ý ông là thông gia đây là tức giận, coi thường thằng hai, mà là đang dạy dỗ nó ?”

 

Ba Điền nghĩ ngợi :

 

“Tức giận chắc chắn là tức giận, coi thường thì cũng chút ít, cái việc nó , còn coi thường, đừng là thông gia.”

 

chắc chắn cũng ý dạy nó xử thế, chuyện thằng hai đúng là thiếu não, nhưng nó ngoại tâm, cũng tâm địa .”

 

“Nếu chỉ là giận dỗi với thằng hai, trực tiếp ngay mặt chúng , mắng thằng hai một trận là , chúng còn thể bênh vực thằng hai , cần thiết đón con dâu về, dù giống như bà đấy, bà thông gia hầu hạ khác!”

 

“Tình cảm hai đứa , con dâu với cả nhà cũng hòa hợp, thông gia điều, sẽ chia rẽ hai đứa !”

 

Mẹ Điền ba Điền , nghĩ cũng đúng là cái lý , yên tâm :

 

“Ông thấy nhẹ lòng , chúng quản nữa?”

 

Ba Điền Điền đầy ẩn ý :

 

“Bà quản đảm bảo thể uốn nắn cái đầu việc để tâm của thằng hai, thể quản cái tính đảm đương của nó?”

 

Mẹ Điền vội vàng lắc đầu :

 

“Không quản nữa, quản nữa, vẫn là để cho thông gia phiền não !”

 

……

 

Còn lúc , Cao Cường đang ở nhà họ Cao hỏi cha Cao:

 

“Ba, thật sự để em gái con ly hôn với Điền Ái Quân ạ?”

 

Cha Cao liếc Cao Cường một cái :

 

“Sao, em gái con gả chồng là bát nước đổ ? Không thể chảy ngược về nhà nữa ?”

 

Cao Cường sờ mũi :

 

“Ba, ba con ý đó mà, ý con là, con đ.á.n.h Điền Ái Quân hơn mười trận , nếu hả giận, con thêm trận lớn nữa, thì đ.á.n.h gãy một chân nó, xem nó còn dám !”

 

Cha Cao hỏi ngược Cao Cường:

 

“Con đ.á.n.h gãy chân nó, nó sẽ phạm sai lầm như thế nữa ?”

 

“Bản tính , nhưng việc thiếu suy nghĩ, đảm đương cũng đủ!”

 

Cao Cường vội vàng :

 

“Vậy thì để em gái con ly hôn với nó! Em gái con đến nhà con ở, con và Lị Lị chăm sóc em !”

 

Cha Cao vui mừng Cao Cường một cái :

 

“Chưa đến mức độ đó, tình cảm em gái con với nó , với cả nhà họ Điền đều hòa hợp, đây là điều khó nhất.”

 

“Còn về cái tật của Điền Ái Quân, trống nặng dùng dùi gõ mạnh, một cho nó sợ là ! Nó chính là chịu giáo huấn còn đủ!”

 

Cao Cường nghĩ đến những hồi ức cha Cao xử lý, nhịn rùng một cái, trong lòng mặc niệm cho hai Điền ba phút!

 

 

Loading...