Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 218: Kết Cục Của Ngô Nguyệt Mai

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:42:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa đến công xã, Ngô Nguyệt Mai thực sự chịu nổi nữa, liền ngã gục bên vệ đường.

 

lúc một bà bác bụng đổ nước bẩn, thấy bà đói ngất xỉu, về nhà lấy cho bà một cái bánh nướng.

 

Ngô Nguyệt Mai nhận lấy cái bánh, một lão ăn mày xông cướp mất, lão ăn mày ngấu nghiến ăn hết cái bánh.

 

Lúc Ngô Nguyệt Mai còn sức lực để lên tranh cãi với lão ăn mày nữa, đành chán nản bên vệ đường.

 

Ngược lão ăn mày, ăn xong cái bánh, Ngô Nguyệt Mai một cái sững sờ.

 

Lại chằm chằm Ngô Nguyệt Mai một hồi lâu, từ trong n.g.ự.c áo bẩn thỉu của móc một cái màn thầu đen sì :

 

“Bánh nướng gì ngon, đây là màn thầu hôm tao xin , cho mày ăn!”

 

Lúc Ngô Nguyệt Mai cũng chẳng màng đến việc màn thầu là của hôm , bốc mùi, cầm lấy màn thầu ngấu nghiến ăn hết!

 

Ăn xong lão ăn mày hì hì với Ngô Nguyệt Mai:

 

“Thấy mày cũng t.h.ả.m, ăn xin cùng tao , tao dẫn mày theo!”

 

“Mày đừng tao ăn mặc rách rưới, nhưng nghề của chúng cơm áo lo, còn việc, hơn nhiều đấy!”

 

Thấy Ngô Nguyệt Mai động lòng, lão ăn mày tiếp tục dụ dỗ:

 

“Buổi tối mày còn chỗ ở đúng , , theo tao, chỗ tao chỗ ở!”

 

Ngô Nguyệt Mai lúc mới động đậy, hỏi:

 

“Ông thật sự chỗ ở?”

 

Lão ăn mày khẳng định:

 

“Đương nhiên , cổng riêng sân riêng, nhà ngói xanh rộng lớn!”

 

Ngô Nguyệt Mai từng ở nhà ngói xanh rộng lớn, ao ước :

 

“Được, thôi!”

 

Cứ như , Ngô Nguyệt Mai theo lão ăn mày.

 

Đây cũng là cuối cùng bà xuất hiện ở công xã Du Thụ, ai còn gặp nữa.

 

đồn bà lão ăn mày bán trong núi, theo lão ăn mày về nhà lão, tin đồn lan truyền đầu đuôi.

 

cụ thể , ai cũng .

 

……

 

Chuyện của Ngô Nguyệt Mai đồn đại trong đội sản xuất Đại Hà Khẩu một thời gian dài.

 

Mãi đến khi bắt đầu thu hoạch mùa thu, cái tin bát quái mới sự mong đợi về mùa màng của dân làng thế.

 

Thu hoạch mùa thu thực sự quá mệt, thể lười biếng, đội trưởng đội sản xuất đều đang chằm chằm.

 

Tuy Tưởng Đức Long công việc 8 công điểm, nhưng vẫn khiến mệt bở tai.

 

Vừa thu hoạch xong, Tưởng Đức Long liền liệt giường lò ở nhà chịu dậy.

 

Mãi đến khi Ngô Nguyệt Quý món đậu đũa hầm thịt xông khói mà thích nhất, mới khiến Tưởng Đức Long đang liệt dậy ăn cơm.

 

Tưởng Đức Long thấy Ngô Nguyệt Quý bưng thịt xông khói hầm đậu đũa lên, liền lấy cái bát, gắp hết thịt xông khói bát , ăn bánh ngô lớn kèm thịt xông khói ngấu nghiến, :

 

“Mẹ, mệt c.h.ế.t con , vẫn là thịt xông khói thơm, ngày mai thêm chút nữa, tẩm bổ cho con, thu hoạch mùa thu con mệt quá !”

 

Ngô Nguyệt Quý chiều chuộng:

 

“Được, , , mai cho con, hôm nay con ăn nhiều chút!”

 

Tưởng Đức Long ăn xong thịt xông khói, thấy còn thịt nữa, vẫn thỏa mãn :

 

“Mẹ, thịt xông khói ít quá, con mới ăn mấy miếng !”

 

Ngô Nguyệt Quý giải thích:

 

“Thịt xông khói trong nhà tổng cộng bao nhiêu , đây còn là…”

 

Vừa định là Ngô Nguyệt Mai mang đến, lời của Ngô Nguyệt Quý khựng , nhắc đến Ngô Nguyệt Mai nữa.

 

Lại nghĩ đến Điền Tiếu Tiếu mà Ngô Nguyệt Mai từng nhắc tới, Ngô Nguyệt Quý dụ dỗ Tưởng Đức Long:

 

“Đức Long, con thường xuyên ăn thịt xông khói, ngày nào cũng ăn lương thực tinh, còn tiền lương để lấy ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-218-ket-cuc-cua-ngo-nguyet-mai.html.]

Mắt Tưởng Đức Long sáng lên, chằm chằm Ngô Nguyệt Quý :

 

“Mẹ, dượng út chịu giúp con đổi công việc ?”

 

Lại nghĩ, Ngô Nguyệt Mai 2-3 tháng , bây giờ nhà bọn họ và nhà Kế toán Tôn thành kẻ thù.

 

Tưởng Đức Long bĩu môi :

 

“Mẹ, trêu con, dượng út bây giờ còn thèm để ý đến nhà ? Thôi bỏ ! Con cái như Tôn Xuân Sinh và Tôn Xuân Lượng !”

 

Ngô Nguyệt Quý vỗ vỗ Tưởng Đức Long :

 

“Ai nhất định dựa Kế toán Tôn, ý là con cưới một cô vợ công việc như , bảo nó nhường công việc cho con là chứ gì?”

 

Tưởng Đức Long Ngô Nguyệt Quý , vui vẻ :

 

“Mẹ, là Điền thanh niên trí thức đưa tin ? Ái chà, con bảo dạo cứ thấy Điền thanh niên trí thức, hóa là cô chấm con !”

 

“Cũng khó trách, con trai thế , cô chấm con cũng là bình thường!”

 

Nói xong, Tưởng Đức Long đưa tay vuốt vuốt mái tóc bóng dầu của .

 

Tưởng Đức Long định tự khen thêm hai câu, Ngô Nguyệt Quý ngắt lời:

 

“Đức Long, Điền thanh niên trí thức, con nghĩ xem Điền thanh niên trí thức còn thể đội bắt cá mùa đông, thủ bao nhiêu! Nhà thể lấy nó!”

 

Tưởng Đức Long vẫn khá hài lòng với Điền Mật Mật, Ngô Nguyệt Quý cần Điền Mật Mật, chịu :

 

“Mẹ, thủ còn , nghĩ xem mùa đông săn và bắt cá bao nhiêu là thịt!”

 

“Hai năm nay cô tham gia săn nữa, tiếc quá, đợi cô về nhà , nhất định bắt lên núi săn, như nhà ngày nào cũng thịt ăn!”

 

Ngô Nguyệt Quý cũng tiếc thịt đó, nhưng nghĩ đến thủ của Điền Mật Mật, vẫn kiên quyết lắc đầu :

 

“Thôi , Đức Long, con nghĩ xem nó thủ chỉ săn , đ.á.n.h con cũng thành vấn đề đấy!”

 

“Thịt thì ngon đấy, nhưng con chịu đòn nổi !”

 

Tưởng Đức Long xong cũng do dự:

 

“Có thể đ.á.n.h con ? Đâu đàn bà nào đ.á.n.h đàn ông? Không thể nào!”

 

Ngô Nguyệt Quý tiếp tục khuyên:

 

“Điền thanh niên trí thức cái tính đó, khó lắm! Mẹ thấy là thôi !”

 

“Thịt thì ngon, đ.á.n.h thì dễ chịu !”

 

“Mẹ thấy con bé Điền Tiếu Tiếu nhà Điền Lão Căn tệ, con bé đó tròn tròn trịa trịa, tướng mạo , cũng nhân viên xát gạo, vợ chồng Điền Lão Căn còn thương nó, của hồi môn chắc chắn ít! Con thấy thế nào?”

 

Tưởng Đức Long tình nguyện lắm, Điền Tiếu Tiếu kém xa Điền Mật Mật, nhưng nghĩ đến thủ của Điền Mật Mật, Tưởng Đức Long chùn bước, miễn cưỡng :

 

“Cô kém xa Điền thanh niên trí thức, chiều cao tướng mạo văn hóa cái gì cũng bằng!”

 

cũng tạm chấp nhận ! Dù cũng hơn mấy con nhóc trong thôn!”

 

“Đến lúc đó bảo cô mang hết của hồi môn , xây cái nhà cho nhà , nhường công việc nhân viên xát gạo cho con!”

 

, hai cô mùa đông săn, thịt và cá bắt mùa đông đều mang đến cho nhà , cũng thể chấp nhận!”

 

Ngô Nguyệt Quý thấy Tưởng Đức Long lời như , an ủi :

 

“Mẹ mà, Đức Long ngoan nhất!”

 

cứ thế mai, đoán chừng nó chịu !”

 

Tưởng Đức Long , xù lông :

 

“Cô còn chịu? Con còn chịu đây ! Cô còn 1m65, chỉ là con nhóc nhà quê nghiệp cấp hai, gì mà kén chọn con! Con trai thế , con còn thèm chứ!”

 

Ngô Nguyệt Quý vội vàng an ủi:

 

“Không kén chọn con, là điều kiện nhà thế , nhà cửa rách nát thế .”

 

“Cái trách con, đều trách cha con cái lão già đó, chẳng bản lĩnh gì, mới liên lụy đến Đức Long của chúng !”

 

Tưởng Đức Long cảm thấy cũng lý, gật đầu :

 

“Ai chứ, cái nhà rách , đừng Điền Tiếu Tiếu, mấy con nhóc bằng cô cũng chẳng gả!”

 

“Vậy chuyện thế nào ! Con !”

 

 

Loading...