Lộ Tinh Hà kích động :
“Thật ? Cháu thật sự thi đỗ ?”
Vương Đại Khuê mỉm gật đầu :
“Thật đấy, thi đỗ Hoa Đại , trai, thật sự quá xuất sắc !”
Nước mắt Lộ Tinh Hà lập tức trào khỏi khóe mắt, tiện tay lau nước mắt, Lộ Tinh Hà nghẹn ngào :
“Ngại quá, huyện trưởng Vương, nước mắt lời, cháu quá vô dụng !”
Vương Đại Khuê thấu hiểu :
“Chàng trai, đây là giọt nước mắt kích động, là giọt nước mắt vui sướng, chúng đều thể hiểu mà!”
Ba Lộ cũng kéo Lộ Tinh Hà :
“Con trai, con quá giỏi , thế là thi đỗ Hoa Đại ! Ngày mai, ngày mai, nhà chúng sẽ mở tiệc, mời bà con bạn bè đều đến ăn cơm!”
Ba Lộ cũng chịu đựng đủ sự ấm ức , dạo gần đây họ hàng lời Lộ Tinh Thần, cũng đến khuyên ông và Lộ cho Lộ Tinh Hà ôn thi .
Ba Lộ nghĩ, các còn lời gì để , con trai cho dù ôn thi cũng thể Hoa Đại, cũng là hạng nhất huyện.
Hạng nhất huyện a, cái ở thời cổ đại chẳng giống như trạng nguyên ! Trong nháy mắt, ba Lộ cảm thấy lưng đều thẳng lên ít!
Mẹ Lộ tuy xót tiền và phiếu, nhưng nghĩ đến cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu hãnh diện, cũng c.ắ.n răng :
“Được, ngày mai sẽ mời bà con bạn bè ăn một bữa cơm!”
Vương Đại Khuê suy nghĩ một chút :
“Ngày mai còn việc, sẽ qua đây nữa, đây là 5 đồng và hai tờ phiếu thịt, coi như là tiền mừng tặng cho bạn học Lộ Tinh Hà!”
Ba Lộ Lộ luống cuống tay chân :
“Chuyện, chuyện, chuyện , chúng ý , huyện trưởng, ngài vẫn nên cất thôi!”
Thư ký Lưu theo Vương Đại Khuê lâu như , đương nhiên tính cách của Vương Đại Khuê, ông vốn là khách sáo giả tạo, thư ký Lưu lấy từ trong túi 2 đồng, 2 tờ phiếu lương thực :
“Huyện trưởng Vương cho, hai bác cứ nhận lấy ! Đây là tấm lòng của huyện trưởng chúng .”
“Cháu nhiều như , 2 đồng, 2 tờ phiếu lương thực là tấm lòng của cháu, hai bác cũng nhất định nhận lấy!”
Ba Lộ Lộ Lộ Tinh Hà, Lộ Tinh Hà gật đầu, ba Lộ Lộ mới nhận lấy tiền và phiếu .
Vương Đại Khuê đưa đồ xong cũng nán , cáo từ ba Lộ Lộ và Lộ Tinh Hà xong, liền dẫn thư ký Lưu rời !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-254-chang-chiem-duoc-chut-loi-loc-nao.html.]
Vương Đại Khuê dẫn thư ký Lưu , Lộ Tinh Thần và Vạn Tiểu Phượng mới dám tiến lên, Vạn Tiểu Phượng đẩy đẩy Lộ Tinh Thần, Lộ Tinh Thần tự thấy còn mặt mũi nào, mở miệng, Vạn Tiểu Phượng đành tự lấy lòng :
“Ba, , Tinh Hà thật sự quá tiền đồ , thế là thi đỗ Hoa Đại !”
“Ây da, lúc con kết hôn thấy Tinh Hà tiền đồ , nhà con năm đó đồng ý cho con và Tinh Thần, chính là thấy Tinh Hà tiền đồ đấy!”
Đây thể là mở to mắt dối , nhưng Vạn Tiểu Phượng hề cảm thấy ngại ngùng, vài câu dễ cũng c.h.ế.t ai, nếu thể vì thế mà lợi, chẳng là kiếm !
Mẹ Lộ dáng vẻ nịnh bợ của Vạn Tiểu Phượng, chỉ cảm thấy hả giận, hừ lạnh :
“Cũng ai Tinh Hà nhà chúng cái mạng đó, còn ầm ĩ đòi đuổi Tinh Hà ngoài!”
Vạn Tiểu Phượng bồi :
“Ây da, đó đều là đùa thôi, Tinh Hà là em trai Tinh Thần con thể đuổi chú chứ!”
“Ba, , hai lớn rộng lượng, đừng chấp nhặt với đứa hồ đồ như con, chúng cứ sống cho , tiền lương của Tinh Thần cũng giao cho bảo quản, con và Tinh Thần đều chỉ huy!”
Mẹ Lộ Vạn Tiểu Phượng , chút trả lời thế nào, luống cuống liếc ba Lộ, ba Lộ xua tay :
“Đã phân gia là phân gia , hai đứa bay mau , Hiểu Phong ở , nếu hai đứa bay còn , tao sẽ lấy chổi đuổi hai đứa bay ngoài! Hai đứa bay cũng mất mặt như chứ!”
Vạn Tiểu Phượng thấy ba Lộ thật sự sắt đá, đành cùng Lộ Tinh Thần xách hành lý ngoài.
Vạn Tiểu Phượng nghĩ, dù Hiểu Phong cũng ở nhà, cùng lắm thì hai bọn họ ngày nào cũng về nhà thăm con là chứ gì!
Ba Lộ cũng hai , thấy hai dứt khoát như , còn chút kỳ lạ, nghĩ thì còn gì mà hiểu nữa.
Lộ Tinh Thần và Vạn Tiểu Phượng đến cửa, ba Lộ :
“Hai đứa bay bớt về , nếu việc gì lấy cớ nỡ xa Hiểu Phong mà về, hai đứa bay bây giờ dẫn Hiểu Phong luôn !”
Lộ Tinh Thần tức giận, định dẫn Hiểu Phong , Vạn Tiểu Phượng kéo , bồi với ba Lộ:
“Ba, ba xem ba kìa, Hiểu Phong ở nhà hơn là theo chúng con, hai chúng con chắc chắn đến thăm nó !”
Nói xong liền kéo Lộ Tinh Thần , khỏi cửa còn quên dạy dỗ Lộ Tinh Thần:
“Anh ngốc . Hiểu Phong bây giờ ăn còn nhiều hơn cả em, dẫn nó về nhà, 12 cân định lượng của nó đủ ăn, dùng trợ cấp của cho nó !”
Nói xong Vạn Tiểu Phượng còn chút tiếc nuối :
“Chỉ là ngờ đứa em trai cục gỗ của thể tiền đồ như , thế là thi đỗ Hoa Đại !”
“Em học đại học những tốn tiền, mà còn thể kiếm tiền nữa đấy! Ây da hai chúng là một chút lợi lộc cũng vớt vát !”