Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 260: Khoản Tiền Khổng Lồ 1300 Đồng
Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:55:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời cả Điền và hai Điền thể đồng ý, hơn nữa khi đến, Điền Mật Mật đoán gia đình ông nội hai sẽ đồng ý nhận tặng, cả nhà đó là thích chiếm hời của khác.
Điền Mật Mật , gạch mộc nhà năm đó là gia đình ông nội hai cho, cô cũng chỉ bỏ tiền nhân công, gỗ, kính và nồi lớn.
Nếu từ chối , nhất định thu tiền thì thu 150-200 là đủ . Dù ba chị em cũng ở 6 năm, hơn nữa nhà đất ở nông thôn cũng đáng tiền!
Cuối cùng một hồi đùn đẩy, cả Điền nhận 200 đồng, coi như bán căn nhà cho gia đình ông nội hai.
Gia đình ông nội hai cảm thấy căn nhà chiếm hời của chị em Điền Mật Mật, lúc cả Điền và hai Điền , chỉ nhiều lương khô cho hai .
Mà còn mang gà rừng, thỏ rừng mỗi loại hai con mà chú họ hai Điền Đại Hà săn năm ngoái, cùng một cái đùi hoẵng, đều nhét trong hành lý của cả Điền và hai Điền, cả Điền từ chối , đành nhận.
Tiếp theo chính là công việc của mấy Điền Mật Mật, lúc đó khi Điền Tranh Tranh , công việc ở công xã trực tiếp giao cho Thẩm Khôn.
Cho nên cả Điền cần bán cả ba công việc .
Việc cần cả Điền nhắc, ông nội hai nghĩ đến, cả Điền hôm nay sẽ , hành lý đều thu dọn xong, ông nội hai trực tiếp hỏi:
“Ái Quốc , công việc của em gái và em trai cháu xử lý thế nào?”
Anh cả Điền nghĩ ngợi :
“Cháu đang tính bán thì bán, ông nội hai, ông nhà ai mua ?”
Ông nội hai cần suy nghĩ :
“Người mua thì ít, cháu bán bao nhiêu tiền?”
Anh cả Điền cũng bao nhiêu tiền là thích hợp, khi đến việc Điền Mật Mật bảo theo ông nội hai, cho nên cả Điền trực tiếp hỏi ông nội hai:
“Ông nội hai, cháu cũng hiểu cái lắm, ông thấy bao nhiêu tiền là thích hợp?”
Ông nội hai nghĩ ngợi :
“Công việc của Mộc Sinh ở công xã, tuy rằng kiếm bằng nhân viên xát gạo, nhưng dù cũng là công nhân chính thức, cứ bán 400 đồng !”
“Còn công việc của Mật Mật và Xã Hội thì 300 đồng là , còn về tiền máy xát gạo đó, để đại đội bù , cái máy là do đại đội quyết định!”
Anh cả Điền tán thành :
“Được, theo ông nội hai, chuyện công việc giao cho ông, khi nào nhận tiền, ông gửi cho bọn cháu là !”
Ông nội hai xua tay :
“Không cần phiền phức như , lát nữa ông hỏi mấy nhà thể bỏ tiền , cháu cùng ông đến chỗ Hữu Tài một chuyến, bao lâu là việc thể xong!”
Ông nội hai việc vẫn nhanh, hơn một tiếng đồng hồ tìm 3 nhà đồng ý mua công việc.
Nếu hai nhà đến đó, nghĩ mấy Điền Mật Mật cũng ở đây, kiếm chút hời, thì công việc còn bán nhanh hơn.
Xử lý xong công việc, cả Điền cùng ông nội hai đến nhà đại đội trưởng, vốn dĩ đại đội trưởng định mua máy theo giá gốc 300 đồng, nhưng cả Điền cảm thấy công việc bán nhiều tiền như , cũng tiện thu nhiều tiền máy móc nữa.
Chỉ thu tượng trưng 100 đồng, giao máy cho đội sản xuất.
Làm xong những việc , mang theo giấy báo trúng tuyển, một đống hành lý lớn cùng khoản tiền khổng lồ 1300 đồng, cả Điền và hai Điền bước lên chuyến tàu trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-260-khoan-tien-khong-lo-1300-dong.html.]
Suốt dọc đường sóng yên biển lặng, kịp đến sáng mùng 3 Tết, cả Điền và hai Điền cuối cùng cũng phong trần mệt mỏi về đến nhà!
Mẹ Điền thấy cả Điền và hai Điền xách hành lý, vô cùng kích động, lao nhanh tới.
Anh cả Điền và hai Điền chút ngại ngùng, nghĩ thầm cũng thật là, cả nhà đều đang ở đây, còn kích động ôm hai chứ, hai dang rộng đôi tay, chuẩn cùng Điền diễn màn tình mẫu t.ử thắm thiết.
Chỉ thấy Điền chạy đến gần, chìa tay :
“Giấy báo trúng tuyển, mau lấy cho xem!”
Tuy rằng giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh thấy hai tờ , nhưng tờ của Điền Mật Mật dù cũng khác, thứ nhất thật sự là giấy báo trúng tuyển của Trạng nguyên, thứ hai trải qua nhiều chuyện như , tờ giấy báo trúng tuyển càng trở nên khó !
Anh cả Điền vội vàng lấy giấy báo trúng tuyển từ túi trong áo ba lỗ , mở lớp bọc nhựa .
Mẹ Điền cầm lấy giấy báo trúng tuyển, mở thấy tên của Điền Mật Mật và chuyên ngành cùng dòng chữ Kinh Đại đặt cùng một chỗ, kích động đến rơi cả nước mắt!
Điền Mật Mật tới lau nước mắt cho Điền :
“Mẹ, đang Tết nhất, , đây là chuyện mà!”
“Lần nhà ba tờ giấy báo trúng tuyển của Kinh Đại, cộng thêm giấy báo Tỉnh Đại của cả chị dâu cả, Học viện Cơ khí Kinh Thị của hai, Đại học Sư phạm Kinh Thị của chị dâu hai, Đại học Y d.ư.ợ.c Kinh Thị của chị con, đây đều là 8 sinh viên đại học .”
“Cái ngoài thì quá mặt mũi , ngoại trừ của chị con ở nhà, nếu thì treo hết của bọn con lên tường, , mỗi ngày xem là thể xem, ai mà đến, cũng tiện khoe khoang với !”
Mẹ Điền Điền Mật Mật còn treo lên tường khoe khoang, vội vàng ngăn cản :
“Treo tường cái gì mà treo tường, con sợ trộm mất giấy báo trúng tuyển !”
“Lần đúng là kiến thức lòng xa thế nào , đừng là treo lên, cho dù họ hàng nào đến, xem một chút cũng thể cho xem!”
“Ai mà hỏi con giấy báo trúng tuyển, con cứ đang cất giữ nhé! Mẹ đối phó với bọn họ!”
Điền Mật Mật đương nhiên thật sự treo lên cho xem, chỉ là thấy Điền kích động càng lúc càng nghiêm trọng, trêu bà thôi.
Thấy Điền nữa, bắt đầu chỉ đạo chuyện giấy báo trúng tuyển, Điền Mật Mật thở phào nhẹ nhõm :
“Được, , , đều cả, !”
“Anh cả hai con cũng mệt , vì lấy giấy báo trúng tuyển cho con mà về về lăn lộn hơn một tuần, nhà mau chút sủi cảo cho hai ăn, ngủ một giấc, chiều còn cùng chị dâu về nhà đẻ!”
“Vì chuyện của con, mùng 2 chị dâu cả chị dâu hai đều về nhà đẻ !”
Anh cả Điền Điền Mật Mật hai vất vả, vội vàng xua tay :
“Ba chị em các em chạy vạy bao nhiêu năm cũng thấy vất vả, và hai em hai đàn ông khỏe như trâu thì vất vả cái gì!”
“Lần về, ngoài hành lý của các em, gia đình ông nội hai cũng gửi cho ít đặc sản đấy!”
“Còn căn nhà của các em, tặng, gia đình ông nội hai đều đồng ý, nếu tặng thì giữ cho các em, họ trông coi giúp, các em lỡ còn chỗ ở.”
“Anh nghĩ cũng chẳng ai đến đó nữa, cần thiết giữ , từ chối nên nhận 200 đồng tiền bán nhà.”
“Còn công việc của em, em út, Mộc Sinh cùng máy xát gạo, tổng cộng bán 1300 đồng, tiền đưa em , em gái!”