Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 279: Hóa Ra Gã Hề Lại Là Chính Mình
Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:55:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Khôn ngưỡng mộ Điền tiểu , thật cũng hy vọng một gia đình như , cũng thể chị em của riêng !
Nghĩ , Thẩm Khôn , bây giờ chẳng là một thành viên trong gia đình ? Hắn còn gì vui chứ!
Ông trời để chịu nhiều khổ cực như , cũng cho một gia đình như thế, còn gì đủ nữa!
Hoàn hồn , Thẩm Khôn vội vàng kéo Ba Điền :
“Ba Điền, ba đ.á.n.h thì đ.á.n.h con ạ! Chuyện là do con gây , con thể để Xã Hội chịu tội con !”
Ba Điền kéo Thẩm Khôn :
“Chuyện liên quan đến con, là Xã Hội của con giấu chúng , hôm nay ba dạy dỗ thằng nhóc thối một trận trò, nếu nó còn gây họa lớn đến mức nào nữa!”
Thẩm Khôn kiên quyết chắn mặt Điền Xã Hội :
“Ba Điền, Điền, chị và Xã Hội đều là vì con, nếu sai thì cũng là của con, hai trách thì cứ trách con!”
“Trận đòn vốn dĩ nên là của con, ba Điền, Điền, là con để hai lo lắng sợ hãi.”
“Là con bảo chị và Xã Hội giấu hai , hai đ.á.n.h con ! Con bằng lòng chịu phạt!”
Thẩm Khôn như , Ba Điền và Mẹ Điền còn nỡ nào trách Điền tiểu nữa, Ba Điền vung cây cán bột trong tay :
“Haiz, , đ.á.n.h nữa!”
Mẹ Điền cũng kéo Thẩm Khôn :
“Con bé , chuyện thể trách con ! Con là bất đắc dĩ.”
“Là Xã Hội của con lời, giấu chúng , nhưng con xin tha cho nó, chuyện cứ thế cho qua !”
Nói xong, Mẹ Điền đầu, hung dữ với Điền tiểu :
“Điền Xã Hội, cho con , là nể mặt Mộc Sinh, nếu còn , xem với ba con lột da con !”
Điền tiểu liền vái lia lịa :
“Không dám nữa, dám nữa, dù chị con giấu, con cũng đường đường chính chính khuyên chị ! Chị thật sự là quá nên!”
Điền Mật Mật thấy Điền tiểu , liền vỗ mạnh đầu Điền tiểu một cái :
“Em còn đặt điều cho chị nữa, ba, em đấy! Em là ! Đừng lôi chị !”
Mẹ Điền lườm Điền Mật Mật một cái :
“Con tưởng chuyện của con ? Ý kiến thì ai cũng bằng, ba nó, ông dạy dỗ con gái của ông !”
Ba Điền cô con gái lão của , nghiến răng nửa ngày cũng nỡ một câu nặng lời, cuối cùng chỉ giả vờ hung dữ :
“Nghe thấy lời con ? Còn , sẽ tính sổ cả !”
Anh cả Điền và hai Điền , đều thấy sự tiếc nuối sâu sắc trong mắt đối phương!
Hóa gã hề là chính , lúc nhỏ họ đ.á.n.h chuyện như chứ?
Đến lượt em trai em gái, thế? Cứ thế là xong ? Cây cán bột ? Sao đ.á.n.h nữa?
…………
Bàn bạc xong chuyện mua nhà, nhà họ Điền cũng trì hoãn.
Đầu tiên là công việc của cả và chị dâu cả bán thuận lợi, vì hai nhà tranh mua nên công việc của hai còn bán thêm 60 đồng, tổng cộng bán 3060 đồng.
Cộng thêm tiền tiết kiệm của hai trong ba năm nay, và 500 đồng tiền sính lễ mà Ba Điền và Mẹ Điền cho chị dâu cả, hai tổng cộng hơn 6200 đồng trong tay.
Số tiền đừng là ở thành phố tỉnh, mà ngay cả ở Kinh thị cũng thể mua một căn nhà tồi !
Anh hai Điền và Cao Tú Hồng hành động cũng chậm, công việc của hai Điền bán , bán 1000 đồng.
Công việc của Cao Tú Hồng là do bố Cao sắp xếp, hơn nữa Cao Tú Hồng cũng tin tưởng bố , khi bán việc, Cao Tú Hồng đến văn phòng tìm bố Cao để bàn bạc:
“Bố, tháng cũng sắp đến cuối tháng , con lĩnh xong lương tháng bán việc !”
Bố Cao cũng sớm với Cao Tú Hồng chuyện , gần đây ông với mấy bạn quen rằng công việc ở hợp tác xã cung tiêu của con gái ông nhượng .
Bố Cao gật đầu :
“Chuyện bố sớm với mấy chú Lưu của con , là giá 1700, ai đưa tiền thì việc cho đó!”
Cao Tú Hồng kinh ngạc :
“Bán 1700 đồng á? Con tưởng cao nhất cũng chỉ 1500 đồng thôi! Công việc của cả và chị dâu con cũng chỉ bán hơn 1500 một chút! Nhân viên bán hàng ở hợp tác xã cung tiêu còn đắt hơn cả cán sự ở xưởng cơ khí ?”
Bố Cao :
“Con bé ngốc, bình thường thì cũng chỉ ngang với công việc của cả và chị dâu con thôi!”
“ hợp tác xã cung tiêu vẫn do bố con quản, đòi thêm một chút cũng bằng lòng! Nếu đòi ít, còn tưởng chúng chiếu cố, ngược còn nhiều e ngại!”
Cao Tú Hồng ngưỡng mộ bố Cao :
“Bố, vẫn là bố nghĩ chu đáo, con và Ái Quân đều nghĩ đến chuyện !”
Bố Cao uống một ngụm , dùng ngón tay chỉ Cao Tú Hồng :
“Con bé , bớt rót mật tai bố , chỉ cái miệng dỗ là giỏi!”
“Con và Ái Quân đều chí tiến thủ, bố con cũng gì lo lắng nữa!”
“Anh con là năng khiếu học hành, hy vọng cháu trai của con sẽ giống con, cô , chứ đừng giống tính ham chơi của con!”
Cao Tú Hồng ngại ngùng kéo vạt áo :
“Đâu dỗ bố, con chỉ thấy bố con là giỏi nhất thôi!”
“Cháu trai con thông minh lắm, chắc chắn sẽ giống con ! Hơn nữa giống con thì , con ở công ty xe buýt trọng dụng bao!”
“Làm nghề nào giỏi nghề đó đều thể kiếm cơm, con thấy con như cũng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-279-hoa-ra-ga-he-lai-la-chinh-minh.html.]
Thẩm Khôn ngưỡng mộ Điền tiểu , thật cũng hy vọng một gia đình như , cũng thể chị em của riêng !
Nghĩ , Thẩm Khôn , bây giờ chẳng là một thành viên trong gia đình ? Hắn còn gì vui chứ!
Ông trời để chịu nhiều khổ cực như , cũng cho một gia đình như thế, còn gì đủ nữa!
Hoàn hồn , Thẩm Khôn vội vàng kéo Ba Điền :
“Ba Điền, ba đ.á.n.h thì đ.á.n.h con ạ! Chuyện là do con gây , con thể để Xã Hội chịu tội con !”
Ba Điền kéo Thẩm Khôn :
“Chuyện liên quan đến con, là Xã Hội của con giấu chúng , hôm nay ba dạy dỗ thằng nhóc thối một trận trò, nếu nó còn gây họa lớn đến mức nào nữa!”
Thẩm Khôn kiên quyết chắn mặt Điền Xã Hội :
“Ba Điền, Điền, chị và Xã Hội đều là vì con, nếu sai thì cũng là của con, hai trách thì cứ trách con!”
“Trận đòn vốn dĩ nên là của con, ba Điền, Điền, là con để hai lo lắng sợ hãi.”
“Là con bảo chị và Xã Hội giấu hai , hai đ.á.n.h con ! Con bằng lòng chịu phạt!”
Thẩm Khôn như , Ba Điền và Mẹ Điền còn nỡ nào trách Điền tiểu nữa, Ba Điền vung cây cán bột trong tay :
“Haiz, , đ.á.n.h nữa!”
Mẹ Điền cũng kéo Thẩm Khôn :
“Con bé , chuyện thể trách con ! Con là bất đắc dĩ.”
“Là Xã Hội của con lời, giấu chúng , nhưng con xin tha cho nó, chuyện cứ thế cho qua !”
Nói xong, Mẹ Điền đầu, hung dữ với Điền tiểu :
“Điền Xã Hội, cho con , là nể mặt Mộc Sinh, nếu còn , xem với ba con lột da con !”
Điền tiểu liền vái lia lịa :
“Không dám nữa, dám nữa, dù chị con giấu, con cũng đường đường chính chính khuyên chị ! Chị thật sự là quá nên!”
Điền Mật Mật thấy Điền tiểu , liền vỗ mạnh đầu Điền tiểu một cái :
“Em còn đặt điều cho chị nữa, ba, em đấy! Em là ! Đừng lôi chị !”
Mẹ Điền lườm Điền Mật Mật một cái :
“Con tưởng chuyện của con ? Ý kiến thì ai cũng bằng, ba nó, ông dạy dỗ con gái của ông !”
Ba Điền cô con gái lão của , nghiến răng nửa ngày cũng nỡ một câu nặng lời, cuối cùng chỉ giả vờ hung dữ :
“Nghe thấy lời con ? Còn , sẽ tính sổ cả !”
Anh cả Điền và hai Điền , đều thấy sự tiếc nuối sâu sắc trong mắt đối phương!
Hóa gã hề là chính , lúc nhỏ họ đ.á.n.h chuyện như chứ?
Đến lượt em trai em gái, thế? Cứ thế là xong ? Cây cán bột ? Sao đ.á.n.h nữa?
…………
Bàn bạc xong chuyện mua nhà, nhà họ Điền cũng trì hoãn.
Đầu tiên là công việc của cả và chị dâu cả bán thuận lợi, vì hai nhà tranh mua nên công việc của hai còn bán thêm 60 đồng, tổng cộng bán 3060 đồng.
Cộng thêm tiền tiết kiệm của hai trong ba năm nay, và 500 đồng tiền sính lễ mà Ba Điền và Mẹ Điền cho chị dâu cả, hai tổng cộng hơn 6200 đồng trong tay.
Số tiền đừng là ở thành phố tỉnh, mà ngay cả ở Kinh thị cũng thể mua một căn nhà tồi !
Anh hai Điền và Cao Tú Hồng hành động cũng chậm, công việc của hai Điền bán , bán 1000 đồng.
Công việc của Cao Tú Hồng là do bố Cao sắp xếp, hơn nữa Cao Tú Hồng cũng tin tưởng bố , khi bán việc, Cao Tú Hồng đến văn phòng tìm bố Cao để bàn bạc:
“Bố, tháng cũng sắp đến cuối tháng , con lĩnh xong lương tháng bán việc !”
Bố Cao cũng sớm với Cao Tú Hồng chuyện , gần đây ông với mấy bạn quen rằng công việc ở hợp tác xã cung tiêu của con gái ông nhượng .
Bố Cao gật đầu :
“Chuyện bố sớm với mấy chú Lưu của con , là giá 1700, ai đưa tiền thì việc cho đó!”
Cao Tú Hồng kinh ngạc :
“Bán 1700 đồng á? Con tưởng cao nhất cũng chỉ 1500 đồng thôi! Công việc của cả và chị dâu con cũng chỉ bán hơn 1500 một chút! Nhân viên bán hàng ở hợp tác xã cung tiêu còn đắt hơn cả cán sự ở xưởng cơ khí ?”
Bố Cao :
“Con bé ngốc, bình thường thì cũng chỉ ngang với công việc của cả và chị dâu con thôi!”
“ hợp tác xã cung tiêu vẫn do bố con quản, đòi thêm một chút cũng bằng lòng! Nếu đòi ít, còn tưởng chúng chiếu cố, ngược còn nhiều e ngại!”
Cao Tú Hồng ngưỡng mộ bố Cao :
“Bố, vẫn là bố nghĩ chu đáo, con và Ái Quân đều nghĩ đến chuyện !”
Bố Cao uống một ngụm , dùng ngón tay chỉ Cao Tú Hồng :
“Con bé , bớt rót mật tai bố , chỉ cái miệng dỗ là giỏi!”
“Con và Ái Quân đều chí tiến thủ, bố con cũng gì lo lắng nữa!”
“Anh con là năng khiếu học hành, hy vọng cháu trai của con sẽ giống con, cô , chứ đừng giống tính ham chơi của con!”
Cao Tú Hồng ngại ngùng kéo vạt áo :
“Đâu dỗ bố, con chỉ thấy bố con là giỏi nhất thôi!”
“Cháu trai con thông minh lắm, chắc chắn sẽ giống con ! Hơn nữa giống con thì , con ở công ty xe buýt trọng dụng bao!”
“Làm nghề nào giỏi nghề đó đều thể kiếm cơm, con thấy con như cũng !”