Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 333: Vừa Ăn Cướp Vừa La Làng Lưu Viện Viện

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:43:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chàng trai trẻ chịu nỗi oan , dậy :

 

“Lưu Viện Viện, chuyện kiểu gì đấy? Ai nữ ma đầu mua chuộc, đó là vì lo nghĩ cho công việc của !”

 

“Tự chị đắc tội với nữ ma đầu, thì tự chị , đừng xúi giục s.ú.n.g cho chị!”

 

Lưu Viện Viện Vạn Đại Mãnh chọc trúng tâm tư, thẹn quá hóa giận :

 

“Vạn Đại Mãnh, bớt ngậm m.á.u phun , ai lấy hàng xóm s.ú.n.g chứ! cho , ! là sợ hàng xóm láng giềng chuyển ngoài chỗ ở!”

 

Vạn Đại Mãnh cũng hề yếu thế :

 

“Ai lấy hàng xóm s.ú.n.g thì đó tự , chị lấy hàng xóm s.ú.n.g, ngày mai chị chuyện chị chuyển với nữ ma đầu !”

 

“Đừng chỉ khác , chị thì trốn ở phía mát ăn bát vàng!”

 

Lưu Viện Viện còn tiếp tục phản bác, sợ Vạn Đại Mãnh c.ắ.n c.h.ặ.t chuyện bảo cô với nữ ma đầu việc chuyển , đành hậm hực xuống.

 

Hàng xóm thấy Lưu Viện Viện như , còn gì mà hiểu, vốn dĩ Lưu Viện Viện kích động chút cảm xúc đối đầu cứng rắn, cũng trong nháy mắt xì !

 

Vẫn là Vạn Đại Mãnh đúng, công việc quan trọng, nhà dù cũng của , ở cũng yên tâm.

 

Mà công việc thì thực sự là của , còn thể truyền cho con cái nhà , lỡ như vì chuyện mà mất việc, thì đó là mất bát cơm sắt của cả ba đời tổ tông đấy!

 

Ông Lưu thấy đều im lặng phát biểu nữa, hắng giọng một cái :

 

“Khụ, khụ, nếu , thì xin cậy già lên mặt hai câu!”

 

Hàng xóm láng giềng đang chủ ý, ông Lưu hai câu, vội vàng đáp:

 

“Bác Lưu, bác lời gì cứ thẳng, cần e ngại gì cả!”

 

, bác Lưu, bác là trụ cột của chúng cháu, lời gì bác cứ !”

 

“Không sai, chúng đều theo bác Lưu, bác Lưu chúng !”...

 

Ông Lưu mà, tuy rằng thích giọng quan liêu, thích chiếm chút lợi nhỏ, nhưng tâm địa vẫn , nếu hàng xóm láng giềng cũng ủng hộ ông như .

 

Ông Lưu thấy đều tán đồng , vô cùng thỏa mãn :

 

“Được tin tưởng, lời thì thẳng, hôm nay đồng chí chủ nhà nhỏ tuổi đến, bảo chúng chuyển !”

 

đều chuyển, cũng vui vẻ gì chuyện chuyển !”

 

“Tuy nhiên, hậu quả của nhà bên cạnh chúng cũng thấy , đó thực sự là thê t.h.ả.m nỡ a!”

 

“Nhà ông Vu tống tiền , đó là quân diệt, bộ đều trong đó ! Những còn vu khống, hơn một chút, thì cũng cả nhà mất việc! Chuyện chừng đều về quê quán!”

 

“Mọi đều ngoài việc bao nhiêu năm nay , mấy về quê còn hầu hạ ruộng đất, huống hồ con cái các nhà cũng từ hộ khẩu thành phố chuyển về hộ khẩu nông thôn, đây chính là chuyện lớn!”

 

cảm thấy mà, chúng nên chuyển thì chuyển thôi, ngày mai với đồng chí chủ nhà nhỏ tuổi một tiếng, bảo cô châm chước một chút, dù chuyển nhà cũng cần thời gian!”

 

“Chúng cũng đòi hỏi nhiều, cho chúng thời gian 1 tháng, để chúng từ từ chuyển, chắc là chứ nhỉ!”

 

“Dù tìm nhà mới, dọn dẹp nhà mới đều cần thời gian mà!”

 

Lưu Viện Viện lúc nhảy , cam lòng :

 

“Bác Lưu, chúng cứ thế chuyển ? Thế cũng quá hời cho nữ ma đầu !”

 

“Chúng cũng ở đây bao nhiêu năm , sắm sửa cho nơi ít đồ đạc, trong phòng cũng sửa bố cục, cái nếu cho thuê, trong phòng thể ở thêm ít , đây chính là thể thu thêm tiền thuê đấy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-333-vua-an-cuop-vua-la-lang-luu-vien-vien.html.]

Ông Lưu lạnh lùng ngắt lời Lưu Viện Viện:

 

“Cô nhiều như , rốt cuộc là ý gì, cô cũng cần vòng vo tam quốc nữa, ở đây đều ngoài, cô cứ thẳng !”

 

Lưu Viện Viện sờ sờ mũi :

 

“Ý của cháu là, chúng thể đòi nữ ma đầu chút bồi thường !”

 

“Cô đuổi chúng , chắc sẽ đến mức một chút bồi thường cũng đưa chứ!”

 

Ông Lưu Lưu Viện Viện với vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép :

 

“Tiểu Lưu, cô cái gì , đây là nhà của , bảo chuyển còn đưa tiền cho chúng ?”

 

Lưu Viện Viện cam lòng :

 

“Vậy cô đuổi chúng , cũng đưa chút bồi thường chứ, hơn nữa cô thể mua nổi căn nhà lớn như thế , cũng thiếu chút tiền !”

 

“Hơn nữa chúng cũng đòi nhiều, mỗi nhà đưa 500, , đưa 200, chỉ cần đưa 200 đồng, chúng sẽ ngoan ngoãn chuyển , một chút tật cũng tìm cô , như cũng đỡ việc chúng cũng đỡ việc!”

 

Vạn Đại Mãnh sự suy nghĩ viển vông của Lưu Viện Viện chọc , “phụt” một tiếng, :

 

“Lưu Viện Viện, chị ở đây mơ giữa ban ngày ? Nhà của , thu hồi , còn bồi thường cho chị?”

 

“Còn 200 đồng, nhà chị tiền tiết kiệm 200 đồng ? Chị đúng là dám đòi!”

 

“Hay là thế , mỗi nhà 200 đồng , chị với nữ ma đầu? Như lấy tiền mỗi nhà chúng đưa cho chị 50 đồng, coi như phí vất vả chị giúp chúng đòi bồi thường, chị xem chuyện !”

 

Lưu Viện Viện mới tự đề xuất , cô là trông cậy chuyện ông Lưu , do Vạn Đại Mãnh kẻ dám xuất đầu lộ diện đề xuất.

 

Như thành công thì cô tiền, thành công cô cũng đắc tội nữ ma đầu, chẳng tổn thất gì!

 

Nào ngờ Vạn Đại Mãnh thấu ngay lập tức, còn bảo cô đề xuất, còn đưa phí vất vả cho cô !

 

Lưu Viện Viện tuy động lòng với phí vất vả, nhưng bảo cô đối đầu với nữ ma đầu, cô vạn dám!

 

Lưu Viện Viện đảo mắt một vòng :

 

“Tứ hợp viện của chúng nhiều trai trẻ như , để một phụ nữ mặt lắm !”

 

thì cả, chủ yếu là sợ các ngoài , là phí bồi thường đòi, các mất mặt!”

 

Vạn Đại Mãnh mới mắc bẫy của cô , vạch trần Lưu Viện Viện:

 

“Chị lời , nữ ma đầu là nữ, chị cũng là nữ, hơn nữa tuổi tác còn chênh lệch lớn, chắc là thích hợp nhất để thương lượng với cô ! Mọi !”

 

Mọi khả năng đòi tiền, còn cái lợi là chịu trách nhiệm, thì ai đồng ý, nhao nhao giúp đỡ Vạn Đại Mãnh :

 

“Nói đúng đấy, đều là nữ, thì thích hợp nhất để giao tiếp !”

 

, đúng, đúng, tuổi tác xấp xỉ, thì chắc chắn là chủ đề chung, cô với cô , chuyện thành chứ!”

 

, cái chủ nhà đó là Lưu Trạch, chẳng là hết cách với cô nhất ! Cô dùng cách đối phó Lưu Trạch, để đối phó nữ ma đầu , thì chắc chắn là !”

 

“Đến lúc đó chúng phối hợp với cô, cô bảo thế nào, chúng thế !”...

 

Lưu Viện Viện thấy đẩy cô , lập tức cuống lên, thẹn quá hóa giận :

 

“Dựa , , thì đòi cho cho xong, chừng còn đòi nhiều hơn, việc gì mang theo các !”

 

là, bản gan, còn mượn ánh sáng của để kiếm chác!”

 

 

Loading...