Tưởng Tần Tư Yến sẽ kiếm cớ khó, nhưng gì thêm, chỉ nhếch mép , một nụ nửa miệng khó dò.
Chỉ là đùa thôi, lẽ để tâm , Vân Tô thầm nghĩ.
Nếu nhắc , Vân Tô càng dại gì khơi mào.
Sau đó, hai lặng lẽ dùng bữa sáng, ai với ai câu nào.
Ăn xong, mỗi đến công ty của .
Vừa xuống hầm để xe, Vân Tô thấy Hàn Thừa đỗ xe cách đó xa, gần như cùng lúc với cô.
Cả hai cùng bước xuống xe.
Hai đỗ xe khá gần nên lập tức thấy .
"Cậu đến sớm thế." Vân Tô bất ngờ.
Hàn Thừa mỉm :
“Đương nhiên , thái độ việc của nghiêm túc mà."
“Ăn sáng ?" Vân Tô hỏi.
"Ăn ." Hàn Thừa về phía cô:
“Lên luôn nhé, xem môi trường việc của cô thế nào." Vân Tô dẫn bạn lên công ty.
Sự xuất hiện của đôi trai tài gái sắc trạc tuổi lập tức thu hút sự chú ý của hội
“bà tám" chốn công sở.
"Chàng trai trẻ là bạn trai tin đồn của Vân tổng nhỉ? Trông trai, phong độ ghê, là xuất từ gia đình giàu ."
“Với nhan sắc và tài năng của Vân tổng, trai, khí chất thì lọt mắt xanh của cô !"
“Trông vẻ bằng tuổi Vân tổng, chắc hai quen từ hồi đại học.
Không là thiếu gia nhà nào nhỉ."
“ thấy quen quen, nhưng tự dưng nhớ ." Trong phòng việc.
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Vân Tô :
“Ngồi tự nhiên nhé." Hàn Thừa ngay mà dạo một vòng.
Cậu bước đến bên cửa sổ kính sát đất, ngắm khung cảnh bên ngoài với Vân Tô:
“Không tồi, xem Thời Cảnh đối xử với cô ." Vân Tô đến sô pha xuống:
“Anh đúng là ." Hàn Thừa gật gù, tới đối diện cô.
Nhìn bạn, Vân Tô bỗng hỏi:
“Cậu đến một ? Không cùng trợ lý thư ký ?"
“Có mang theo chứ, chính là tài xế cô thấy lúc nãy đấy.
bảo đợi ở , khi nào cần sẽ gọi lên." Vân Tô gật đầu hiểu:
“Vậy tài liệu ? Cậu mang lên ?"
“Chưa." Hàn Thừa :
“Sao? Cô bàn công việc luôn ?" Vân Tô nhướng mày:
“Chẳng thái độ việc nghiêm túc , tưởng việc chính ngay và luôn chứ." Hàn Thừa ngả sô pha một cách lười biếng:
“Nghiêm túc thì nghiêm túc, nhưng vội." Lúc , nữ trợ lý gõ cửa bưng hai ly cà phê , nhẹ nhàng đặt lên bàn, đó xoay bước .
Vân Tô ly cà phê bàn:
“Latte, thích đúng ." Trước khi phòng, cô dặn trợ lý pha hai ly cà phê, và đặc biệt nhắc là Latte.
Hàn Thừa nâng ly lên, tò mò hỏi:
“Cô gái lúc nãy là trợ lý của cô ?"
“Cũng tàm tạm." Vân Tô đáp:
“Thời Cảnh sắp xếp .
Cô chỉ hỗ trợ những việc lặt vặt ở công ty thôi, bình thường theo ."
“Thời Cảnh? Giờ cô gọi thẳng tên luôn ? Không gọi Thời tổng nữa ? Hai thiết đến mức đó ?"
“Làm việc chung bao lâu nay, ?"
“Cũng ." Hàn Thừa nhấp một ngụm cà phê, ngập ngừng một lát tiếp:
“Vẫn là ngày nào cũng gặp hơn." Nhớ hồi đại học, họ gần như ngày nào cũng gặp mặt, thường xuyên cùng .
Có lẽ sẽ còn những ngày tháng như nữa.
Ba năm trôi qua nhanh thật.
Thấy vẻ mặt Hàn Thừa vẻ chùng xuống, Vân Tô dò hỏi:
“Cậu...
chuyện gì ? Trông lạ lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-rbeh/chuong-127-co-phai-la-ban-trai-van-to-khong.html.]
“Không gì, chỉ là thấy ba năm trôi qua nhanh quá, những ngày tháng vô tư lự đó sẽ bao giờ trở nữa." Hàn Thừa gượng:
“Chắc...
cô cũng chẳng đua xe với nữa nhỉ." Vân Tô nâng ly cà phê lên:
“Sau cũng nên hạn chế đua xe , nguy hiểm lắm, tay lái của cũng giỏi giang gì ." Hàn Thừa sửng sốt:
“Tay lái giỏi? Vân Tô, cô đang thật lòng thế?" Vân Tô thản nhiên đáp:
“ thật lòng."
“..."
“ chỉ t.a.i n.ạ.n đúng một thôi mà, cô định nhai nhai cả đời ?"
“Một là quá đủ ." Vân Tô với giọng điệu trách móc:
“Cậu còn mấy nữa? Cậu mấy cái mạng?"
“...
Thôi , thừa nhận tay lái kém." Hàn Thừa đành chịu thua.
"Sau đừng đua xe nữa." Vân Tô thẳng mắt , nghiêm túc :
“Cùng cố gắng phát triển sự nghiệp .
xem qua tài liệu về khách sạn nhà , ý tưởng gì cho ứng dụng mới ?" Hàn Thừa khẽ hừ:
“Cô và Thời Cảnh cùng phát triển sự nghiệp thì , cùng lắm chỉ là đối tác thôi." Vân Tô nhấp thêm ngụm cà phê, gì.
Một lúc , Hàn Thừa tự phá vỡ sự im lặng:
“Ý tưởng của là thật độc đáo, khác biệt, và dễ sử dụng cho khách hàng."
“Ừ." Vân Tô gật đầu:
“Đó là những điều kiện cơ bản, còn gì nữa ?"
“Đừng coi thường những điều kiện cơ bản, để một ứng dụng độc đáo khác biệt là khó đấy." Hàn Thừa thở dài, tiếp tục :
“Nói thật với cô nhé, lúc chọn Thời Tinh Công Nghệ, mấy trong tập đoàn phản đối, họ cho rằng lĩnh vực chính của Thời Tinh là thiết kế ứng dụng khách sạn, mà chi phí khá cao.
Là do kiên quyết chọn Thời Tinh, chỉ Thời Tinh mới đem thiết kế nhất.
Thấy quyết tâm, bố mới thuyết phục những cho thử sức.
Vậy nên Vân Tô , thiết kế đơn giản , một thể quyết định .
Đây cũng là việc quan trọng đầu tiên kể từ khi tập đoàn, nhiều đang chờ xem biểu hiện của ." Im lặng một lát, Vân Tô mới lên tiếng:
“ hiểu ."
“ cô cũng đừng áp lực quá, tin chắc cô sẽ ."
“Tập đoàn bộ phận thiết kế riêng ?" Vân Tô chợt hỏi.
"Có, nhưng mấy gã khô khan, thiếu sáng tạo, nên mới nhờ cô thiết kế." Vân Tô gật gù:
“Hèn chi phản đối." Hàn Thừa nhướng mày:
“Cô tự tin ? Sợ dám nhận dự án ?"
“Đừng dùng phép khích tướng với ." Vân Tô bình thản đáp:
“ nhận." Hàn Thừa mỉm :
“ thích nhất là vẻ tự tin, điềm đạm của cô đấy." Hai đang trò chuyện thì tiếng gõ cửa vang lên, tiếp theo là giọng của Hoắc Trí Vũ:
“Vân Tô, em bận ?"
“Không bận." Vân Tô cửa:
“Anh ." Hoắc Trí Vũ đẩy cửa bước , hai đang ở khu vực tiếp khách, mỉm :
“Hóa là Hàn thiếu ở đây, còn tưởng..."
“Tưởng gì cơ?" Vân Tô hỏi.
"Nghe bàn tán bảo bạn trai em đến, tò mò quá nên ghé qua xem." Hoắc Trí Vũ Hàn Thừa, :
“Xem là hiểu lầm ." Vân Tô nhíu mày:
“..." Kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi, tung tin đồn nhảm ! Hàn Thừa tỏ thản nhiên:
“Chào Hoắc tổng."
“Chào Hàn thiếu." Hoắc Trí Vũ tới, xuống cạnh Vân Tô:
“Hàn thiếu đến bàn chuyện ứng dụng khách sạn ?" Nhìn hai cạnh , trong lòng Hàn Thừa dâng lên một cảm giác khó chịu.
Cứ như họ là nhà, còn chỉ là một đối tác đối diện .
Rõ ràng và Vân Tô quen lâu hơn, đây luôn là cạnh Vân Tô, giờ tự nhiên thấy hối hận vì lúc nãy chọn chỗ cạnh cô.
Mặc dù vui, Hàn Thừa vẫn để lộ ngoài, mỉm đáp:
“ , chúng đang bàn về chuyện ứng dụng."