Cưới chớp nhoáng Tần Gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn - Chương 140: Ôm Nhau Ngủ

Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:57:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Văn Lạc bảo nhà bếp chuẩn một bàn thức ăn thịnh soạn để cùng Thượng Quan Tình dùng bữa.

Bị bỏ đói cả ngày, Thượng Quan Tình ăn ngấu nghiến.

Khi no nê, cô xoa xoa cái bụng căng tròn, vẻ mặt thỏa mãn:

“No quá mất! Từ ngày thoát khỏi Tu La Trường đến giờ, đây là đầu tiên bỏ đói thê t.h.ả.m thế ." Ký ức kinh hoàng về tuổi thơ bất hạnh chợt ùa về, những tháng ngày đói khát, hành hạ liên miên sẽ mãi là vết sẹo thể phai mờ trong tâm trí cô.

Cô bỗng bật :

“Cậu còn nhớ lời thề đầu tiên hai đứa lén lút thề với khi Nhị gia cứu khỏi cái địa ngục đó là gì ?" Vũ Văn Lạc tất nhiên là nhớ rõ, mỉm đáp:

“Phải nỗ lực hết , để bao giờ chịu cảnh c.h.ế.t đói nữa."

." Thượng Quan Tình chua xót:

“Giờ nghĩ , thấy ước mơ hồi đó nhỏ bé và ngây ngô thật."

“Hồi đó còn nhỏ, suy nghĩ đơn giản mà." Vũ Văn Lạc rót cho cô một ly rượu:

“Ăn thêm chút nữa ." Thượng Quan Tình xua tay từ chối:

Truyện nhà Hoa Anh Đào

“Thôi, no bể bụng , ăn nữa là vỡ bụng mất."

“Nói cũng , chuyện hôm nay cô cảm ơn Quý tiểu thư đấy.

thấy cô bắt nên lập tức đến công ty báo cho Nhị gia." Bàn tay đang cầm ly rượu của Thượng Quan Tình khựng .

Cô trừng mắt :

đang bực , đừng nhắc đến con ả thảo mai đó mặt !" Vũ Văn Lạc sững sờ:

“Không chứ, ác cảm với cô thế? Dù cũng lo lắng cho cô mà.

Nhị gia lạnh nhạt với cô , cấm cửa cho công ty, mà cô vẫn tìm cách báo tin cho ngài ."

“Cô tìm cách báo tin là để kiếm cớ gặp Nhị gia, chứ cô quan tâm gì đến sự sống c.h.ế.t của .

dám cá là cô còn cầu cho bọn bắt cóc đó gi.ế.t quách cho xong!" Vũ Văn Lạc nhíu mày, rõ ràng là hài lòng với những lời lẽ gay gắt của Thượng Quan Tình về Quý Tuyết Nhan.

Thượng Quan Tình đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếp:

“Lúc bắt, thấy cô .

trong xe với ánh mắt hả hê, đắc ý lắm!"

“Làm thể?" Vũ Văn Lạc tin:

“Cô lầm ." Thượng Quan Tình quả quyết:

“Mắt mù!" Vũ Văn Lạc:

“..." Chưa tận mắt chứng kiến nên vẫn giữ thái độ hoài nghi, cho rằng Thượng Quan Tình thành kiến sâu sắc với Quý Tuyết Nhan.

Trong mắt , Quý tiểu thư luôn dịu dàng, lương thiện.

Một thường xuyên cứu giúp những con vật nhỏ bé thương thể thâm độc như lời Thượng Quan Tình .

thấy cô đang nổi nóng, cũng tranh cãi thêm, chủ động chuyển chủ đề.

Đến 11 giờ đêm, Vũ Văn Lạc về phòng .

Cậu rủ Z tham gia một trận đấu

“căng não" trong cuộc thi h.a.c.ker, khi trút hết phiền muộn, tinh thần cảm thấy sảng khoái hơn hẳn.

Z gửi tin nhắn đến: [Hôm nay đ.á.n.h hăng m.á.u thế.] Vũ Văn Lạc: [Đấu một trận trò xong thấy thoải mái hẳn.] Z: [Có tâm sự gì ?] Vũ Văn Lạc: [Hôm nay khá nhiều chuyện xảy , nhưng may là giải quyết êm xuôi cả .] Hai một nguyên tắc ngầm là bao giờ dò hỏi đời tư của .

Ngay cả khi Z giúp điều tra Vô Ảnh, cũng hỏi thêm bất cứ câu nào.

[Giải quyết xong là , cứ vui vẻ mà ngủ, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.] Vũ Văn Lạc: [Haizz, thực đang lo cho lão đại của .] Z: [Lão đại của giỏi thế cơ mà, lo.] Vũ Văn Lạc: [Dạo ngài một yêu nữ bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú , cô ả gì ngài cũng tin sái cổ!] Z: [Yêu nữ á??] Vũ Văn Lạc: [Ừ, xinh lộng lẫy, nhan sắc là hơn đứt mấy cô hot girl bình thường.] Cậu công nhận nhan sắc của Vân Tô thực sự xuất chúng.

Z: [Hèn gì, vẫn bảo

hùng khó qua ải mỹ nhân" mà.

Phụ nữ càng càng cách lừa tình.

Dù là tài giỏi đến mấy cũng thể c.h.ế.t tay phụ nữ đấy.] Z: [Nếu thật sự yên tâm, thì lén lút đuổi cô , tống cổ cô càng xa càng .] Vũ Văn Lạc: [Không , cô ả cũng dạng .

Mà nếu lão đại chuyện, chắc chắn sẽ lột da mất.] Z: [Vậy thì đành đợi lão đại của chán cô thôi.] ...

Hứng gió ngoài ban công một lúc, Vân Tô cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến, liền ngáp ngắn ngáp dài:

buồn ngủ , ngủ đây."

“Ừ, ngủ ." Tần Tư Yến nhàn nhạt đáp.

Vân Tô trở về phòng, phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Tần Tư Yến vẫn ngoài ban công, dõi mắt về bầu trời đêm bao la, chìm trong những suy nghĩ sâu xa.

Một lúc , đặt ly rượu xuống, phòng ngủ.

Vân Tô giường, hai mắt nhắm nghiền, vẻ như say giấc.

Tần Tư Yến tắm rửa nhanh ch.óng, nhẹ nhàng xuống bên cạnh cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-rbeh/chuong-140-om-nhau-ngu.html.]

Khi sắp chìm giấc ngủ thì một cánh tay mềm mại bất ngờ vòng qua , ôm c.h.ặ.t lấy.

Anh mở mắt, phụ nữ đang cuộn lòng .

Anh khựng một chút, cũng vòng tay ôm lấy cô.

Hai ôm ngủ ngon lành cho đến khi ánh sáng ban mai hắt phòng.

Khi Vân Tô tỉnh giấc, cô hốt hoảng nhận đang gọn trong vòng tay Tần Tư Yến.

Cô nheo mắt , nghi ngờ cố tình lợi dụng lúc cô ngủ say để giở trò.

Bất chợt, giọng trầm ấm của đàn ông vang lên:

“Là do em tự chui lòng đấy chứ." Anh mở bừng mắt, chứng tỏ tỉnh từ lâu.

Vân Tô cự nự:

“Thế cánh tay đặt cũng là do tự kéo đến chắc?" Tần Tư Yến siết c.h.ặ.t vòng tay, kéo cô sát hơn:

“Em chủ động 'hiến dâng' thì chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi." Vân Tô:

“..." Ba ngày , buổi chiều tà.

Tại một căn biệt thự mới ở vùng ngoại ô kinh thành.

Vô Ảnh khoanh tay giữa sân, vẻ mặt điềm nhiên, để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Tên thuộc hạ cạnh lên tiếng:

“Thiếu chủ, xem Tần Tư Yến điều tra phận của ngài, nên mới nhằm Tập đoàn Ám Ảnh của chúng .

Tên đúng là thủ đoạn thâm độc!" Im lặng một lát, Vô Ảnh bỗng nhạt:

“Hắn đang trả đũa vụ Ngân hàng Phong Thụy đây mà.

Khá khen cho ." Tên thuộc hạ toát mồ hôi hột:

“Ngài...

ngài còn nhắm cả Ngân hàng Phong Thụy nữa ?" Thảo nào quyết buông tha ngài.

Gã đàn ông gượng :

“Thiếu chủ, ngài chơi đủ chứ, là chúng về thôi?"

“Về ?" Vô Ảnh trưng vẻ mặt tà mị, bất cần đời thường ngày.

"Đương nhiên là về nhà ạ.

Lão gia vẫn đang chờ ngài về tiếp quản tập đoàn đấy." Vô Ảnh gì, xoay xoay khẩu s.ú.n.g đen nhánh trong tay.

"Nếu ngài còn việc gì xong, thuộc hạ thể ngài.

Ngài cứ yên tâm trở về, thuộc hạ đảm bảo sẽ thành nhiệm vụ xuất sắc."

“Tao về khi nào?" Vô Ảnh đột ngột chĩa mũi s.ú.n.g n.g.ự.c tên thuộc hạ.

Gã đàn ông sợ đến mức cứng đờ :

“Thiếu...

thiếu chủ."

“Mày về ." Giọng Vô Ảnh lạnh tanh:

“Khi nào tao về, tao sẽ tự khắc về."

“Vậy khi nào ngài mới về ạ?" Tên thuộc hạ dở mếu dở, rụt rè hỏi.

Vô Ảnh nhếch mép :

“Không ."

“..." Trụ sở Tập đoàn Khách sạn Ritz.

Vân Tô và Hàn Thừa bước khỏi thang máy, ánh mắt của những cửa phòng họp lập tức đổ dồn về phía họ, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán.

"Kỹ sư trẻ măng thế liệu kham nổi ? Trông như con nhóc mới trường ."

“Nghe đồn cô Thời tổng của Thời Tinh Công Nghệ ưu ái lắm, chia cho ít cổ phần.

Chắc cũng chút tài cán, nhưng tài cán kiểu gì thì ."

“Nhìn thái độ của Thái t.ử gia nhà là hiểu , lấy dự án lớn của tập đoàn dỗ dành .

Tương lai của tập đoàn vẻ mờ mịt đây."

“Người đến , nhỏ thôi." Đến cửa phòng họp, Hàn Thừa hiệu mời :

“Mời các vị trong." Một đàn ông trung niên mỉm đáp:

“Tiểu Hàn tổng cứ ." Hàn Thừa sang Vân Tô:

“Vào thôi." Vân Tô gật đầu, theo Hàn Thừa bước phòng họp.

Những cũng lượt nối gót theo , bóng lưng hai với những toan tính riêng trong đầu.

 

Loading...