Cười Sảng: Ác Nữ Đanh Đá Phát Điên, Đi Làm Sáng Chín Chiều Năm - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:50:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi trong lòng hạ quyết tâm, Tú Nhi cũng nhân cơ hội bước thoăn thoắt chen tìm Tô Ngữ Yên.”

 

Tô Ngữ Yên chen tới tiền tuyến đ.á.n.h giá đương sự khiến cả con phố vắng hoe nhà cửa.

 

Đương sự là một nam một nữ.

 

Nam t.ử lông mày thanh tú, ôn nhuận nho nhã, vô cùng khôi ngô; nữ t.ử dáng vẻ thướt tha, vài phần nhan sắc.

 

Nam t.ử vẻ mặt kiên nhẫn, nữ t.ử lóc t.h.ả.m thiết, mắt sưng húp, còn ch-ết sống kéo vạt áo nam t.ử cho .

 

Chỉ liếc một cái, Tô Ngữ Yên liền đây tám chín phần mười là một câu chuyện về kẻ phụ lòng.

 

Mà đám quần chúng hóng hớt Tô Ngữ Yên lừa một vố nhanh ch.óng vị trí cũ tiếp tục xì xào bàn tán theo câu chuyện .

 

“Người đàn ông thật tuyệt tình quá , khi trúng Thám hoa liền lập tức lật mặt nhận .”

 

, gia đình cô gái chu cấp cho sách dự thi, cuối cùng nhận lấy kết cục như thế .”

 

“Chứ còn gì nữa, yêu đến cuối cùng, bộ dựa lương tâm thôi.”

 

Nam t.ử khi tin trúng Thám hoa vốn tưởng nàng sẽ tới kinh đô tìm , thấy quần chúng vây xem ngày càng nhiều, dùng lực phất tay áo, hung hăng hất cô gái , định giải quyết nhanh gọn.

 

“Thôi Tuyết, với ngươi rõ ràng minh bạch , ngươi chớ dây dưa dứt nữa.”

 

Cô gái lảo đảo một cái, ngã nhào xuống đất.

 

nàng nhanh ch.óng dậy, một nữa túm lấy vạt áo nam t.ử.

 

“Tần Phong, là cha bỏ bạc chu cấp cho ngươi sách và tham gia khoa cử, giờ đây ngươi kim bảng đề danh liền đoạn tuyệt quan hệ với chúng ?

 

Ngươi sẽ cưới vợ, ngươi thể đối xử với như !”

 

Tần Phong vẻ mặt kiên nhẫn, một nữa hung hăng phất tay áo hất cô gái ngã xuống đất.

 

“Thôi Tuyết, ngươi cứ ch-ết sống dây dưa với như thế , chỉ khiến càng thêm chán ghét ngươi thôi!”

 

Nhìn thấy cảnh , Tô Ngữ Yên - vốn hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện thực sự nhịn nữa.

 

Nàng tung một cước đá eo Tần Phong.

 

“Mười năm đèn sách khổ cực, cái thói quái quỷ đó ch-ết cóng cái loại cặn bã như ngươi !”

 

Tần Phong đột nhiên ăn một cước tức giận bừng bừng về phía Tô Ngữ Yên.

 

Mặc dù nàng ăn mặc sáng sủa lộng lẫy, nhưng nghĩ tới dáng vẻ điên khùng lúc gõ chiêng của nàng , phân tích gia thế của nàng chắc cũng chẳng :

 

“Đa phần là con gái của những thương gia giàu lên nổi mặt bàn, dù thiên kim quý nữ của những gia đình quyền quý cũng chuyện gõ chiêng giành chỗ.”

 

Mà bản chính là chiếm trái tim của đích nữ nhà Dương Các lão trong nội các!

 

bàn đạp , việc thăng quan tiến chức chỉ trong tầm tay!

 

Sĩ nông công thương, thương là hạng bét, hạng con gái thương gia hèn mọn gì đáng ngại.

 

Nghĩ đến đây, Tần Phong kẻ luôn mà đối đãi vô cùng tức giận.

 

“Ngươi là ai hả?!

 

Cư nhiên dám đ.á.n.h !”

 

Tô Ngữ Yên Tần Phong ở giữa sân, đuôi lông mày là vẻ giễu cợt.

 

“Bản cô nương là Mạt Sao Phong (Gió hết tiền), cái gì cũng , hơn nữa còn cực kỳ điên.”

 

Quần chúng hóng hớt:

 

“......!”

 

Tần Phong:

 

“!!!”

 

“Con mụ điên từ tới !

 

Ta khuyên ngươi đừng xen việc của khác, nếu sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ!”

 

Tô Ngữ Yên giơ chân là một cước.

 

, là kẻ điên, còn là một nữ điên, cho nên ngươi hãy nhường nhịn một chút.”

 

Lại ăn một cước thật đau, Tần Phong lập tức xù lông.

 

Hắn đưa tay định bóp cổ Tô Ngữ Yên.

 

“Con mụ điên khùng thích xen việc khác như ngươi đúng là tìm c-ái ch-ết!”

 

Ngay khi Tô Ngữ Yên chuẩn tay bẻ gãy cổ tay , Tú Nhi nhanh hơn một bước chắn mặt nàng.

 

“Gỗn xược!”

 

“Tiểu thư nhà chính là đích nữ của Tô đại tướng quân!

 

Ngươi hãy nghĩ xem liệu gánh nổi hậu quả của việc tay !”

 

Lời , Tần Phong lập tức thu tay .

 

Bởi vì từ lâu điều tra rõ ràng rành mạch bối cảnh gia đình cơ bản của những quan viên cao cấp từ tam phẩm trở lên trong triều.

 

Hiện nay thiên hạ chia hai, Đại Phong và Ngọc Hành quốc hai nước đối đầu, hơn nữa Ngọc Hành quốc thỉnh thoảng chủ động xâm phạm biên cảnh Đại Phong.

 

Tô Lẫm là thiên tài quân sự, chỉ cần thiên hạ một ngày đại thống, Tô gia đối với hoàng đế vẫn còn quan trọng.

 

Tô gia, ở Đại Phong tuyệt đối là sự tồn tại thể trêu .

 

Cho nên vẻ tức giận mặt Tần Phong cũng ngay lập tức tan thành mây khói.

 

“Tô cô nương, vốn quen , tại quản chuyện của ?”

 

Thấy Tần Phong là kẻ nịnh hót kẻ quyền thế như , Tô Ngữ Yên nhếch môi.

 

Nếu ngươi là kẻ ham quyền quý như thế, thì sẽ lấy quyền thế đè .

 

“Vốn quen cũng .”

 

“Tục ngữ đ.á.n.h quen , đ.á.n.h ngươi một trận chẳng là quen ?”

 

Tần Phong:

 

“!!!”

 

Hắn tức đến đau ng-ực, nhưng dám hé răng.

 

Mà Tô Ngữ Yên vẫn thản nhiên chọc tức khác.

 

“Ta bình thường vốn thích xen việc của khác, trừ phi thật sự nổi nữa.

 

Ngươi đối xử với cô gái như , thật sự một chút cũng nhịn nổi.”

 

“Còn nữa, đều thèm ngươi, ngươi dù cũng là Thám hoa một chút tính khí cũng , đ.á.n.h ngươi, ngươi đ.á.n.h ?”

 

Tần Phong:

 

“???!!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-sang-ac-nu-danh-da-phat-dien-di-lam-sang-chin-chieu-nam/chuong-12.html.]

 

Ngươi tưởng đ.á.n.h cho ngươi một trận tơi bời hoa lá ?

 

Gia đình ngươi quyền cao chức trọng dám ?!

 

Hắn một ngụm khí nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực vô cùng khó chịu, nhưng ngại phận của đối phương dám phát hỏa.

 

“Thanh quan khó đoạn gia vụ sự, bất kể Tô cô nương xuất phát từ nguyên nhân gì, cũng nên xen chuyện tình cảm của khác nha.”

 

“Tô cô nương dù cứng rắn nhúng tay cũng vô dụng, chắc chắn sẽ cưới Thôi Tuyết vợ!”

 

Thôi Tuyết ở một bên , đến gan ruột đứt đoạn.

 

“Tần Phong, ngươi cưới tại lúc chiếm đoạt xác ?

 

Giờ đây ngươi kim bảng đề danh liền một cước đá văng !

 

Tâm địa ngươi thật độc ác quá!”

 

“Ta hiện giờ t.h.a.i hơn hai tháng mà ngươi cưới , chuyện để đây?”

 

Tần Phong vẻ mặt quyết tuyệt.

 

“Chuyện da thịt tiếp xúc là đôi bên tình nguyện.

 

Ta hề ép buộc ngươi một phân một hào nào.”

 

“Hơn nữa, rõ ràng nào chuyện đó cũng dặn dò ngươi để ngươi uống canh tị t.ử, ngươi sự đồng ý của m.a.n.g t.h.a.i con của còn dám trách ?”

 

“Được , những gì cần hết , chắc chắn sẽ cưới ngươi vợ !”

 

“Cha ngươi bệnh nặng ?

 

Sớm ngày về quê chăm sóc cha ngươi , đừng dây dưa với lãng phí thời gian nữa.”

 

Dứt lời, ngoảnh đầu mà rời khỏi nơi .

 

Thấy định , Thôi Tuyết một nữa chạy kéo vạt áo ngăn cản rời , một nữa Tần Phong hung hăng vô tình hất văng xuống đất.

 

Tô Ngữ Yên bảo Tú Nhi tiến lên đỡ nàng dậy.

 

“Đừng níu kéo nữa, vô dụng thôi.”

 

“Trượng nghĩa đa thị đồ cẩu bối, tối thị vô tình thư sinh nhân.” (Kẻ trượng nghĩa đa phần là hạng đồ tể, kẻ vô tình nhất chính là kẻ sách.)

 

“Đừng vì kẻ phụ lòng mà rơi thêm một giọt lệ nào nữa, xứng.”

 

Thôi Tuyết đau lòng đến mức nước mắt như mưa.

 

“Tần Phong từ nhỏ mồ côi cha, cùng mẫu nương tựa lẫn .

 

Năm mười tuổi, mẫu cũng lâm bệnh qua đời, từ đó nơi nương tựa.”

 

“Ta và là hàng xóm, nhà ở trấn nhỏ bán bánh nướng và bánh hoa quế, cha thấy đáng thương liền thường xuyên tiếp tế một chút, cũng thường xuyên mời mà tới nhà giúp đỡ việc.”

 

“Sau đó cha đưa trong nhà học, Tần Phong thấy cũng cầu xin cha đưa học, còn khi tan học liền tới nhà giúp đỡ việc để trừ học phí.

 

Cha thấy đáng thương, liền bỏ tiền chu cấp cho học.”

 

“Năm mười lăm tuổi, thích , nhất định sẽ cưới vợ, che chở cho cả đời.”

 

“Chúng sớm tối ở bên nhiều năm, hơn nữa lớn lên khôi ngô, cho nên cũng nhanh ch.óng luân hãm.”

 

“Ta khi giải thích tình hình với cha , cha thấy học hành chăm chỉ hơn nữa việc cũng siêng năng liền coi như con rể tương lai.

 

Hắn tham gia khoa cử thi lấy công danh lợi lộc cho một tương lai tươi sáng, cha liền chu cấp cho tham gia khoa cử.”

 

“Tháng , nhận thư của Tần Phong.

 

Vui mừng hớn hở mở thư , nào ngờ là bức thư tuyệt giao đoạn tuyệt quan hệ của .”

 

“Cha tức giận bừng bừng mà đổ bệnh.

 

Không cam lòng, vượt ngàn dặm xa xôi tới kinh đô tìm hỏi cho nhẽ.”

 

“Ta ở kinh đô trăm phương ngàn kế ngóng, túc trực ròng rã sáu ngày hôm nay mới đợi , nào ngờ quyết tuyệt tuyệt tình như thế.”

 

“Tô cô nương như thiên tiên, là quý nữ gia đình quyền quý ở kinh đô, chắc chắn ít thế gia công t.ử tranh cầu cưới.”

 

“Ta đến từ trấn Thanh Khê thành Kính Vân, cả trấn đều quan hệ giữa và Tần Phong, giờ đây m.a.n.g t.h.a.i con của cưới , quãng đời còn đều sống trong những lời xì xào bàn tán của trong trấn, chuyện bảo sống đây!”

 

Nói đến đây, Thôi Tuyết cúi thật sâu chào Tô Ngữ Yên một cái.

 

“Tô cô nương, cảm ơn tay giúp đỡ đòi công bằng cho .

 

Chúng ...... từ đây biệt ly.”

 

Lời dứt, Thôi Tuyết rời .

 

Thấy nàng vẻ mặt đầy tuyệt vọng, Tô Ngữ Yên nàng nảy sinh ý định tự t.ử.

 

Ở thời cổ đại danh tiếng còn quan trọng hơn mạng sống của nữ t.ử, cho nên Tô Ngữ Yên hiểu ý định tự t.ử đang nảy sinh trong lòng Thôi Tuyết lúc .

 

Hiểu thì hiểu, nhưng Tô Ngữ Yên thể trơ mắt một sinh mạng tươi tắn hương tiêu ngọc vẫn ngay mặt .

 

Hơn nữa, trong bụng nàng còn một sinh linh vô tội.

 

Thế là, Tô Ngữ Yên ngăn Thôi Tuyết .

 

“Làm gì mà để tâm tới những lời xì xào bàn tán của trong trấn chứ?”

 

“Những kẻ bàn tán lưng khác thì thể là hạng lành gì?

 

Nếu họ đều , tại ngươi vì những lời của những thứ xa đó mà khổ bản ?”

 

“Ngươi mới tới nên hiểu rõ về , , từ gia thế và diện mạo mà thì như Hải Vương ( đào hoa), nhưng thực tế là Quả Vương ( cô độc).”

 

“Hơn nữa trải nghiệm của cũng chẳng hơn ngươi là bao .”

 

“Ta tiên là mất sự trong trắng, đó trong lòng từ hôn chẳng vẫn còn sống đó ?”

 

“Cho nên, hãy sống tiếp thật .”

 

Quần chúng vây xem:

 

“......!”

 

Thiên kim Tô gia cư nhiên tự vạch vết sẹo của để an ủi khác ?

 

Nàng đây là chịu kích động lớn đến mức nào !

 

Lòng bên trong mang theo chút bất bình thường nên lời!

 

Thôi Tuyết:

 

“......?”

 

Phóng khoáng như ......

 

Do Thôi Tuyết đơn độc mã vượt đường dài mấy ngày tới kinh đô tìm kẻ phụ lòng, cộng thêm hôm nay cảm xúc quá mức kích động mấy Tần Phong hung hăng hất , động t.h.a.i khí nên lúc nàng thấy m-áu.

 

Tô Ngữ Yên thấy , lập tức dặn dò Tú Nhi dìu Thôi Tuyết tới khách điếm gần nhất.

 

 

Loading...