Cuồng Luyện Đan Dược Vị Sầu Riêng, Chinh Phục Cả Giới Tu Tiên - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-05-07 20:59:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thương Ngạn đưa hồn phách của Nhan Mạt luân hồi mười vạn năm, trong mười vạn năm bọn họ từng đến hiện đại, thậm chí còn đến cả hạ giới tu chân nữa!”
Mà ở đây, Nhan Mạt lúc đó mang theo kiến thức hiện đại mà sáng lập Huyền Di Tông!
Nhan Mạt ngoài hình ảnh chấn kinh nữa.
Thì Huyền Di Tông cư nhiên là do nàng sáng lập!
Hơn nữa tấm biển của Huyền Di Tông cũng là do đích nàng !
Chẳng trách, chẳng trách đầu tiên nàng bước Huyền Di Tông liền một cảm giác quen thuộc khó tả, còn tháp tàng thư của Huyền Di Tông, khác mỗi khi lên một tầng đều sẽ gặp trở ngại, mà nàng thể dễ dàng thẳng lên .
Còn những ký tự hiện đại ở tầng mười... và cả Nhật Nguyệt Thần Quyết nữa.
Thì Nhật Nguyệt Thần Quyết đó chính là công pháp mà nàng tu luyện hàng chục vạn năm về !
Lần luân hồi khi đó Nhan Mạt vẫn giữ một phần ký ức của kiếp , mỗi nàng luân hồi một thì ký ức sẽ tan biến một phần.
Cho đến luân hồi cuối cùng , ký ức của nàng tan biến, nàng luân hồi tới gia tộc Nhan ở Hoa Hạ thời hiện đại.
Mà Thương Ngạn ngay từ khi đưa nàng luân hồi hòa một thể với nàng, trong mỗi luân hồi của nàng đều sẽ theo sát nàng, tồn tại trong tâm trí nàng, trở thành gian vô tận trong não bộ của nàng, giúp nàng tu luyện, cũng ở trong tâm trí nàng tu luyện khôi phục hồn phách của chính .
Lần luân hồi cuối cùng chính là kiếp của Nhan Mạt.
Sau khi Nhan Mạt đời, Thương Ngạn ngưng tụ thực thể, nhưng cách nào chống đỡ cơ thể cao lớn nên biến thành một cái lò luyện đan nhỏ bé giấu trong kho của Nhan gia.
Vào đó khi Nhan Mạt bước kho, tìm cách thu hút sự chú ý của Nhan Mạt để nàng chọn để luyện đan.
Trong nổ lò đó, Nhan Mạt hỏng cơ thể thịt của , Thương Ngạn đưa nàng vết nứt thời gian, trở hạ giới tu chân và tại đây trở thành gian vô tận trong tâm trí nàng.
Những hình ảnh trong bí cảnh giống như phim điện ảnh phát xong, bí cảnh cũng theo đó biến mất, Nhan Mạt và Thương Ngạn một nữa trở khu rừng sầu riêng đó.
Thương Ngạn Nhan Mạt thâm tình, khẽ gọi:
“Nhan Nhan..."
Nhan Mạt đột nhiên đầu , trong mắt Thương Ngạn lập tức ánh lên một tia mong chờ.
Bất kể là hàng chục vạn năm là trong những kiếp luân hồi , Nhan Nhan đều vô tư lự như , căn bản hiểu tâm ý của .
Đã trôi qua hàng chục vạn năm, Thương Ngạn chờ đợi thêm nữa.
Ngay khi Thương Ngạn cho rằng Nhan Nhan cuối cùng hiểu thì Nhan Mạt đột nhiên hỏi:
“Khu rừng sầu riêng là do ngươi trồng từ kiếp đó ?"
Nàng tới hạ giới tu chân cũng bao nhiêu năm, mà tuổi của những cây sầu riêng thì đều lâu !
Ở đây còn trận pháp bao phủ khu rừng sầu riêng dùng để điều chỉnh khí hậu đặc thù cần thiết cho cây sầu riêng, cũng khiến ngoài thể tiếp cận.
Trong trận pháp còn bố trí tụ linh trận, những cây sầu riêng linh lực nồng đậm nuôi dưỡng nên dù qua bao nhiêu năm vẫn tràn đầy sức sống.
Thương Ngạn ngờ nàng đột nhiên hỏi vấn đề , gật đầu :
“ , khi đó nàng cũng thích ăn sầu riêng nên lén trồng cho nàng khu rừng sầu riêng , khi đó nàng thấy rừng sầu riêng vui mừng lắm đấy."
Nhan Mạt thấy lời đột nhiên nhảy dựng lên, một cái tát vỗ đầu Thương Ngạn:
“Ở đây rừng sầu riêng ngươi sớm!
Làm còn luyện đan d.ư.ợ.c vị sầu riêng gì chứ!
Người đều chê bai !"
Thương Ngạn kinh hãi ôm lấy cái đầu gõ một cục u lớn, trọng điểm của nàng chính là cái ???
Thương Ngạn ủy khuất :
“Khi đó nàng luôn gây họa, mỗi giúp nàng xong là rơi giấc ngủ sâu, cũng chuyện mà..."
Còn một điểm Thương Ngạn chính là cách nào ngưng tụ thực thể, đích dắt nàng tới rừng sầu riêng , kề vai bên nàng dáng vẻ ngạc nhiên và vui sướng của nàng.
Nhan Mạt bĩu môi hừ một tiếng chạy tung tăng về phía quả sầu riêng nàng yêu thích nhất.
Dáng vẻ càn quét điên cuồng đó lấy chút bộ dạng giận dữ nào chứ?
Thương Ngạn thấy thở phào một nhẹ nhõm.
Hắn thật sự sợ Nhan Nhan thèm để ý tới nữa.
Sau khi xem xong tất cả trong bí cảnh, Nhan Mạt hiểu tâm ý của Thương Ngạn?
Chỉ là nàng cũng nên đối mặt với như thế nào, nàng đối với Thương Ngạn quả thực tình cảm khác biệt nhưng so với sự si tình nồng đậm đó của Thương Ngạn thì quá đỗi nhỏ bé.
mà mặt sầu riêng thì những thứ đều là gì cả!
Sầu riêng là quan trọng nhất!
Tốc độ của Nhan Mạt cực nhanh, nàng giống như một cơn cuồng phong quét qua, nơi nào qua cỏ cũng mọc nổi!
Mỗi một quả sầu riêng trong rừng sầu riêng đều nàng nhổ tận gốc, mang theo cả lớp đất bề mặt Nhan Mạt thu hết gian.
Ngay cả con giun giấu trong đất cũng thoát khỏi.
Thương Ngạn nuông chiều Nhan Mạt đang vui đùa, trong tay chuẩn sẵn hạt sầu riêng.
Lần nàng cũng như , mang cả khu rừng sầu riêng thu gian, khi nàng đem mảnh đất trồng đầy sầu riêng.
Chỉ là trong mỗi luân hồi đều cách nào mang theo những thứ trong gian .
Nhan Mạt tung tăng chạy về Huyền Di Tông, vặn chạm mặt Cam Phạn Phạn đang chuẩn ngoài.
“Hi, ông già."
Nhan Mạt chủ động chào hỏi.
Cam Phạn Phạn trợn tròn mắt:
“Không phép tắc!"
Dáng vẻ đó y hệt như của hàng chục vạn năm về !
Nhan Mạt hắc hắc.
Hàng chục vạn năm về quản nàng c.h.ặ.t chẽ, đó nàng luân hồi tới hạ giới tu chân gặp Cam Phạn Phạn cũng luân hồi tới đây.
Nhan Mạt kiếp đó quả thực hành hạ một trận trò, đó để mặt quản lý Huyền Di Tông, quăng cả Huyền Di Tông cho còn Nhan Mạt thì một tiêu d.a.o.
Cũng ngờ rằng trải qua những luân hồi chuyển thế đó tới hạ giới tu chân và trở thành chưởng môn của Huyền Di Tông.
Nhan Mạt hiện tại Cam Phạn Phạn chỉ cảm thấy đặc biệt thiết.
Nhan Mạt hào phóng lấy một quả sầu riêng lớn:
“Đoán xem đây là cái gì?"
Cam Phạn Phạn thấy thứ xí đầy gai đó lập tức lùi vài mét, tư thế phòng thủ, cảnh giác hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuong-luyen-dan-duoc-vi-sau-rieng-chinh-phuc-ca-gioi-tu-tien/chuong-134.html.]
“Ngươi gì!"
Nhan Mạt chút khách khí trợn trắng mắt:
“Đây là sầu riêng!"
“Sầu riêng?"
Cam Phạn Phạn hiểu, sầu riêng là đan d.ư.ợ.c tiểu Mạt luyện ?
Chẳng lẽ là não nàng chập mạch, cái loại đồ vật gai dùng để đựng ?
Dù nàng luôn những thứ kỳ kỳ quái quái phản nhân loại như .
Nhan Mạt hớn hở, nàng nhiệt tình nắm lấy tay Cam Phạn Phạn, Cam Phạn Phạn từ chối nhưng lực tay nàng quá lớn!
Cam Phạn Phạn căn bản phản kháng nổi!
“Sư tôn mau tới nếm thử , đây mới là sầu riêng thật sự, chính là loại trái cây mà con !"
Cam Phạn Phạn thầm trợn trắng mắt.
Nhà ai trái cây ngon mà trông như thế chứ?
Lừa trẻ con chắc?
Nhan Mạt vẫn thao thao bất tuyệt:
“Đây là loại trái cây mà con thích nhất, thích nhất từ , chính vì tìm thấy loại trái cây nữa nên con mới dựa theo hình dáng và hương vị của sầu riêng mà luyện chế đan d.ư.ợ.c, bây giờ để con tìm thấy loại trái cây !"
Thương Ngạn theo phía :
“..."
Đây chẳng là trồng, đưa nàng ?
Sao thành nàng phát hiện ?
Tuy nhiên Nhan Nhan vui vẻ là , Thương Ngạn quan tâm.
Nhan Mạt đưa Cam Phạn Phạn tới bàn, Nhan Mạt nhẹ nhàng tách quả sầu riêng lớn chín , một mùi hương sầu riêng nồng nàn lập tức tỏa xung quanh.
Nhan Mạt say sưa hít một thật sâu:
“Thật là thơm quá!"
Quả sầu riêng linh lực nuôi dưỡng còn thơm ngon hơn cả loại sầu riêng bình thường , Nhan Mạt vội vàng lấy một miếng thịt quả vàng óng đầy đặn “ngoạm" một miếng lớn.
“Oa!
Thơm quá!"
Tự hái quả nhiên là thơm hơn!
Hai con mắt của Nhan Mạt trong nháy mắt biến thành hình ngôi .
Thịt quả thơm ngọt đậm đà, chín tới, thật sự là quá ngon!
Cam Phạn Phạn:
“..."
Đã là để nếm thử mà?
Cam Phạn Phạn vốn cũng thích đan d.ư.ợ.c vị sầu riêng của Nhan Mạt, thấy miếng thịt sầu riêng vàng óng đầy đặn lập tức cũng thèm thuồng, trực tiếp dùng tay bốc một miếng lớn.
“Ngoạm" một miếng thật to.
“Ừm!
Ngon quá!!"
Ngày hôm đó cả Huyền Di Tông mỗi đều chia một giỏ sầu riêng lớn, ngay cả con ch.ó ở cửa Huyền Di Tông cũng ép ăn một miếng sầu riêng lớn.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày hôm nay Thương Ngạn đột nhiên hớn hở chạy tới mặt Nhan Mạt:
“Nhan Nhan!
Ta tìm thấy vết nứt thời gian !"
“Vết nứt thời gian!!??"
Nhan Mạt kinh hãi nhảy dựng lên:
“Ngươi thật !!??"
Vậy chẳng là nàng thể về hiện đại !!??
“Ừm!
Ngàn chân vạn thực!"
Thương Ngạn vung tay lớn một cái, mặt Nhan Mạt đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy màu tím xanh.
Thương Ngạn đưa tay về phía Nhan Mạt:
“Đi thôi?"
Nhan Mạt ngập ngừng một chút hỏi:
“Vậy chúng còn thể ?"
Mặc dù thể về hiện đại nàng vui nhưng dù nàng sống ở đây lâu như , nhiều bạn khiến nàng lưu luyến, nếu cứ thế rời gặp nữa.
Nhan Mạt cũng nỡ.
Trên mặt Thương Ngạn hiện lên nụ , gật đầu :
“Có thể, chỉ cần nàng , bất cứ lúc nào cũng thể ."
Nghe thấy lời nỗi lo lắng mặt Nhan Mạt quét sạch sành sanh, nàng vui vẻ đặt bàn tay nhỏ nhắn của bàn tay lớn của :
“Vậy chúng thôi!"
Thương Ngạn nắm c.h.ặ.t lấy nàng, bóng loé lên dắt Nhan Mạt biến mất trong vết nứt thời gian.
Nhan Mạt chỉ cảm thấy mắt là một luồng ánh sáng ch.ói lòa, nàng theo bản năng nhắm mắt .
Khi mở mắt nữa nàng và Thương Ngạn xuất hiện trong một con phố hiện đại sầm uất!
Nơi bọn họ xuất hiện là một con hẻm nhỏ, đường phố qua kẻ tấp nập nhưng ai chú ý tới bọn họ.
Nhìn những tòa nhà cao tầng quen thuộc mắt, con đường bằng phẳng rộng rãi cùng những cửa hàng đồ ăn vặt rực rỡ sắc màu, Nhan Mạt bỗng nhiên đỏ hoe mắt.
“Oa oa oa oa...
Cuối cùng cũng về !"
Nhan Mạt lao thẳng tới cửa hàng đồ ăn vặt đối diện!