Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 16:
Cập nhật lúc: 2026-02-16 05:43:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
, bọn họ .
Hứa Vãn Nịnh cúi đầu, đáp.
Trì Diệu nghiêng dựa bên cửa sổ, chậm rãi hỏi: “Em và chia tay bao lâu ?”
Giọng Hứa Vãn Nịnh lạnh nhạt: “Em nghỉ ngơi , mời về cho.”
Trì Diệu như thấy lệnh đuổi khách của cô: “Hắn từng đến tìm em nào ?”
Hứa Vãn Nịnh bắt đầu mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc ?”
Cuộc đối thoại của hai cùng một tần , rõ ràng hiểu ý đối phương, nhưng để tâm.
Khóe môi Trì Diệu mang theo nụ , khẽ thở đầy cay đắng, dáng vẻ như chẳng hề để ý mà mang chút khinh bạc, vẫn chịu buông tha: “Em còn yêu ?”
Hứa Vãn Nịnh mệt mỏi vô cùng, thực sự dây dưa với nữa, buột miệng mà cần suy nghĩ: “Yêu, yêu, nên thể chứ?”
Trì Diệu mím môi, cúi đầu xuống đất, trầm mặc hồi lâu, quanh dần dần tỏa lạnh.
Khi ngẩng đầu cô nữa, vành mắt đỏ hết.
Hứa Vãn Nịnh đôi mắt đỏ hoe của , trái tim như roi quất mạnh một cái, đau đến run rẩy, như thấy vết roi m.á.u thịt be bét, ngay cả hô hấp cũng mang theo đau đớn.
Đầu ngón tay cô khẽ run, đột nhiên siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Là hận đến cực điểm, giận đến cực điểm, nên năm năm , khi cô vẫn còn yêu đàn ông đó, vẫn tức đến đỏ cả mắt ?
Trì Diệu dường như dùng hết sức lực mới thể cong khóe môi lên, nặn nụ lạnh vô cùng cay đắng: “Bốn năm ở bên em, cũng bằng tiền ?”
Tim Hứa Vãn Nịnh như d.a.o cắt, giọng gần như vô lực: “Đã năm năm , tại cứ mãi buông?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Bởi vì hiểu, tiền quan trọng đến ?”
Hứa Vãn Nịnh tiếp nữa, chuyện , mỗi đào lên, đều đau đớn như lăng trì.
Cô trốn , xoay bước về phòng.
Trì Diệu bước nhanh lên , nắm lấy cổ tay cô, kéo cô trở .
Hứa Vãn Nịnh cảm thấy xương cổ tay sắp bóp nát, tức giận : “Trì Diệu, em đau.”
“Trả lời .” Từng chữ của Trì Diệu đều nghiến mạnh.
Nhìn đôi mắt đầy phẫn nộ của đàn ông, tim Hứa Vãn Nịnh đau như d.a.o cắt, giọng gần như cầu xin: “Rốt cuộc câu trả lời thế nào từ em mới hài lòng?”
Trì Diệu hỏi: “Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi, sống dựa tiền cha , em thể vì mà ham bao nhiêu tiền?”
Hứa Vãn Nịnh c.ắ.n môi , một chữ cũng .
“Ham chút tiền sắc mặt cha mới xin của ? Ham khuôn mặt trắng trẻo non nớt của ? Hay ham cái eo còn nhỏ hơn cả em của ? Hắn giường đủ sức ?”
Tai Hứa Vãn Nịnh nóng bừng, hổ tức giận, sức rút cổ tay : “Trì Diệu, buông em , ai cũng suy nghĩ thô tục như .”
“Anh thô tục?” Trì Diệu nhíu mày, ánh mắt lập tức lạnh xuống, bàn tay to ôm lấy eo thon của cô, đẩy cô tường.
Toàn Hứa Vãn Nịnh ép lên tường, trong thở là mùi hương thanh sạch nhàn nhạt của đàn ông, hòa lẫn với hormone nam tính mãnh liệt, rối loạn tâm trí cô: “Anh gì?”
“Bản tính con , theo đuổi chẳng qua chỉ ba thứ, tình cảm, tiền bạc, d.ụ.c vọng.” Ánh mắt Trì Diệu sâu thẳm kiên định, từng câu từng chữ mạnh mẽ dứt khoát: “Về tình cảm, tự nhận một lòng một với em, hận thể nâng em lên tận trời. Về tiền bạc, , cũng thể tự kiếm, thậm chí kiếm nhiều hơn. Về d.ụ.c vọng, là bằng ? Là thể thỏa mãn em ?”
Hứa Vãn Nịnh cuối cùng nhịn nữa, mắt ướt , trái tim đau từng cơn, khó chịu đến mức hô hấp cũng khó khăn.
Trong lòng cô, đời ai sánh bằng Trì Diệu.
Hứa Vãn Nịnh đè nén nỗi đau, giả vờ bình tĩnh, giọng trở nên yếu ớt: “Trì Diệu, yêu một thể cần lý do. yêu một , thật sự cần bất kỳ lý do nào. Cho dù , bất kỳ đàn ông nào, em cũng sẽ ở bên .”
Trì Diệu buông tay cô , lảo đảo lùi một bước, đôi mắt đỏ hoe sớm ướt đẫm, ngẩng đầu lên trần nhà.
Sau một lúc lâu, nở nụ còn khó coi hơn cả , mím môi gật đầu, thở một dài.
Anh một lời nào, sự thất vọng trong mắt như đang thiêu đốt, dứt khoát xoay , khi ngang qua sofa thì kéo áo vest và cà vạt của , sải bước rời khỏi căn phòng thuê.
Hứa Vãn Nịnh vô lực dựa tường, theo bóng lưng Trì Diệu rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-16.html.]
Trái tim cô như khoét mất một mảng lớn, m.á.u chảy đầm đìa, đau đến mức sắp nghẹt thở, cô dùng hai tay che c.h.ặ.t miệng để bật thành tiếng, nhưng nước mắt như đê vỡ, tuôn trào mãnh liệt.
Cô trượt dọc theo tường, xổm xuống đất, khống chế cơ thể run rẩy, miệng cô bịt c.h.ặ.t, chỉ thể phát tiếng nức nghẹn từ cổ họng, tầm nước mắt mờ, mặt và mu bàn tay đều ướt đẫm.
Đau quá… đau quá…
Em đây?
Xin , Trì Diệu, xin …
—
Tháng mười một, Thâm Thành đổ một trận mưa lớn.
Miền Nam ven biển cuối cùng cũng đón đợt khí lạnh đầu tiên.
18 độ C, lạnh ẩm, gió thổi như thấm tận xương tủy, khiến lạnh đến run răng.
Vài ngày , Hứa Vãn Nịnh nhận thông báo của chủ nhà.
Giải tỏa, trong vòng nửa tháng chuyển .
Công việc của cô vốn bận rộn, nhận thông báo giải tỏa, thật sự trở tay kịp.
Cuối tuần cô hẹn Thẩm Huệ, đến chuyện chuyển nhà, Thẩm Huệ đập bàn, nghĩa khí : “Đừng gì nữa, ở khu Điệp Vân tớ còn một căn hai phòng ngủ, chuyển đến ở , tớ lấy tiền thuê.”
Căn hộ ở khu Điệp Vân là quà hôn nhân Bạch Húc tặng Thẩm Huệ, thuộc tài sản cá nhân của cô , do chính Hứa Vãn Nịnh giúp công chứng.
Hứa Vãn Nịnh từng đến đó, hơn một trăm mét vuông, khá rộng, trang trí tinh xảo ấm cúng, quan trọng nhất là từ cửa sổ phòng thể thấy nhà Trần T.ử Hào.
Điều khiến Hứa Vãn Nịnh động lòng.
“Huệ Huệ, nếu đang để trống, thì cho tớ thuê , tớ điều tra cũng thuận tiện.”
Thẩm Huệ lúc mới phản ứng: “Trần T.ử Hào ở tòa đối diện, sợ quấn lấy ?”
Giọng Hứa Vãn Nịnh kiên định: “Không sợ.”
“Cậu vẫn nghi ngờ mới là hung thủ?”
Hứa Vãn Nịnh gật đầu: “ , còn ba nhân chứng nữa.”
“Đã năm năm , chứng cứ đ.á.n.h khó tìm.” Thẩm Huệ đầy lo lắng: “Tớ sợ tìm chứng cứ, tên khốn Trần T.ử Hào quấn lấy.”
Không hang cọp, bắt cọp con.
Người đ.á.n.h thương Trần Bân cha cô, mà là vợ ông Lý Tuyết, cùng ba kẻ chứng giả tòa .
Đây đều là suy đoán của cô, tạm thời vẫn tìm chứng cứ mạnh mẽ để lật bản án.
Hứa Vãn Nịnh : “Cho tớ thuê theo giá thị trường, chúng ký hợp đồng thuê nhà .”
Thẩm Huệ nghiêm túc: “Đã , cần tiền thuê, cứ đến ở, ở bao lâu thì ở. Cậu là khuê mật nhất của tớ.”
Hứa Vãn Nịnh vô cùng cảm động, mỉm : “Cậu thể lấy rẻ một chút, nếu lấy tiền thuê, tớ sẽ ở.”
Dù , bây giờ Thẩm Huệ còn một . Cô gia đình riêng, căn hộ ở khu Điệp Vân cũng một phần của Bạch Húc.
Thẩm Huệ thỏa hiệp: “Vậy , tớ cho thuê với giá bằng một nửa thị trường.”
“Cảm ơn Huệ Huệ.” Hứa Vãn Nịnh ôm cánh tay cô , vui vẻ hôn lên má cô một cái: “Bạn thì vẫn rõ ràng tiền bạc, chúng ký hợp đồng ngay.”
“Được.”
“Cậu cần với chồng một tiếng ?”
“Không cần, nửa tháng còn cho thuê căn đó.”
Hứa Vãn Nịnh lo lắng: “Anh cho thuê ?”
“Chắc là , nửa tháng chồng tớ vẫn đang công tác.” Thẩm Huệ Hứa Vãn Nịnh, vẻ mặt đầy tự hào: “Cậu xem tin tức ? Ngày nhiệm vụ phóng tên lửa ở Nam tỉnh, Trì Diệu cũng .”
Hai chữ Trì Diệu, vô tình lọt tai Hứa Vãn Nịnh, khuấy động mặt hồ vốn ẩm ướt trong tim cô, trái tim bình lặng nửa tháng, nữa dậy sóng.
Cô nặn nụ cứng ngắc, giả vờ bình thản: “Ồ, tớ ít khi chú ý đến tin tức hàng vũ trụ.”