Hứa Vãn Nịnh rời khỏi nhà hàng, đến siêu thị.
Cô tâm trạng sa sút, đẩy xe mua sắm, chọn những đồ dùng sinh hoạt còn thiếu trong nhà.
Siêu thị lớn, nhưng nhiều .
Đi ngang qua khu bánh bao, cô mở tủ lạnh, lấy một túi bánh bao xá xíu, do dự vài giây đặt .
Từ khi sống chung với Trì Diệu, cô lâu ăn những loại thực phẩm chế biến sẵn như thế .
Đột nhiên, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác.
Sự mà Trì Diệu dành cho cô khiến cô sợ hãi, sợ bản một nữa chìm đắm đó.
Những lời của Trần T.ử Hào nhắc nhở cô, năm đó chia tay, chẳng cũng vì sợ ảnh hưởng đến tiền đồ và tương lai của ?
Cô thất thần, như đang ở trong một ngày thời tiết ẩm ướt u ám, vô hồn đẩy xe về phía , thì điện thoại vang lên.
Cô lấy điện thoại khỏi túi, màn hình: Huệ Huệ.
Cô định cảm xúc, máy, : “Huệ Huệ, chào buổi sáng.”
Giọng hoạt bát, trong trẻo của Thẩm Huệ truyền tới: “Nịnh Nịnh, sống chung với Trì Diệu quen ?”
“Cũng .”
“Có chỗ nào bất tiện ?”
“Có, nhưng chỉ thể thích nghi thôi.”
“Trong nhà một đàn ông đúng là bất tiện, nhưng nhân phẩm của Trì Diệu cũng tệ, chắc sẽ chuyện gì quá đáng .”
“Ừm.”
“Tớ nhớ đầu hai gặp , cưỡng hôn , còn c.ắ.n rách môi, bây giờ còn ý với ?”
“Không , đừng đoán bừa.”
“Không thì , cho dù , cũng dám ý đồ với một luật sư .”
Hứa Vãn Nịnh về Trì Diệu, chuyển chủ đề: “Cuộc sống hôn nhân của với Bạch Húc thế nào, quen ?”
Thẩm Huệ than phiền: “Không quen, chung là ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cãi lớn, chuyện vặt trong cuộc sống nhiều vô kể, phiền c.h.ế.t .”
“Cậu kết hôn chớp nhoáng, quen đến một tháng cưới, trải qua thời gian hòa hợp, từ từ sẽ thôi.”
“Đừng nhắc đến đàn ông, xui xẻo lắm.” Thẩm Huệ lẩm bẩm một câu, kích động : “ , Nịnh Nịnh, Dung Thần về nước .”
Bước chân Hứa Vãn Nịnh khựng , cả cứng đờ, như mọc rễ đất, bất động kệ hàng.
Thẩm Huệ : “Chúng lâu gặp, tìm dịp tụ họp .”
Hứa Vãn Nịnh căng thẳng: “Huệ Huệ, đừng với Dung Thần chuyện tớ ở chung với Trì Diệu, càng đừng địa chỉ của tớ cho .”
“Tại ?” Thẩm Huệ nghi hoặc, chút áy náy, “Không khéo là hôm qua liên lạc với tớ, tớ tình hình của , tiện miệng luôn chuyện và Trì Diệu ở chung.”
Hứa Vãn Nịnh cúi đầu, bất lực : “Không .”
“Chúng là thanh mai trúc mã với Dung Thần, cũng thích , lo cái gì?”
, Dung Thần thích cô.
Dung Thần thích Trì Diệu.
Bốn năm đại học, Dung Thần luôn thèm Trì Diệu, nhưng vì cô quen Trì Diệu , nên Dung Thần mới tay với bạn trai của bạn .
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Có vài đàn ông thẳng tò mò, cũng sẽ thử kiểu như Dung Thần, mà nhiều , Dung Thần đều xem những mối quan hệ méo mó đó như chiến tích để khoe với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-31.html.]
Là bạn bè lớn lên cùng , họ chỉ thể khuyên bảo vệ bản .
Năm đó cô đề nghị chia tay Trì Diệu, Dung Thần là vui nhất, còn cực kỳ phối hợp diễn kịch với cô.
Không lâu khi họ trở về Thâm Thành, Dung Thần cha đưa nước ngoài học thạc sĩ, khi nghiệp thì ở nước ngoài quản lý chi nhánh công ty.
Hứa Vãn Nịnh chuyện phiếm với Thẩm Huệ một lúc cúp máy, thanh toán và về nhà.
Ánh nắng buổi trưa ấm áp.
Hứa Vãn Nịnh xách túi mua sắm, về phía nhà.
Hai bên đường trong khu dân cư trồng đầy cây lớn, ánh nắng rơi tán lá xanh , tạo thành những mảng bóng loang lổ.
Làn gió nhẹ thổi qua, lay động những sợi tóc bên trán cô, mang theo chút mát lạnh.
“Nịnh Nịnh.” Một giọng đàn ông dịu dàng trong trẻo vang lên.
Hứa Vãn Nịnh kinh ngạc dừng , đột ngột đầu.
Chưa kịp rõ , một thể mang theo mùi nước hoa nồng đậm nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy cô.
“Surprise.” Người đàn ông ôm c.h.ặ.t cô, giọng đầy kích động.
Không kinh hỉ, mà là kinh hãi.
Hứa Vãn Nịnh nhẹ nhàng đẩy .
Dung Thần nâng mặt cô lên, “Bảo bối, nhớ quá!”
Hứa Vãn Nịnh chua chát, “Khi nào về?”
“Hôm qua, tớ gặp Huệ Huệ , chuyển nhà, đổi cách liên lạc, tớ hỏi Huệ Huệ xin địa chỉ của , hôm nay lập tức đến gặp .”
“Lần về bao lâu?”
“Về thì nữa.” Dung Thần khoác vai cô, “Đi, dẫn tớ lên nhà một lát.”
Hai chân Hứa Vãn Nịnh như mọc rễ, yên nhúc nhích, miễn cưỡng : “Đừng lên nhà tớ, chúng hẹn Huệ Huệ, tìm chỗ nào đó tụ họp .”
“Trì Diệu đến Thâm Thành việc đúng ? Còn ở chung với .” Dung Thần nheo mắt phượng, đầy ẩn ý, “Chẳng lẽ hai nối tình cũ ?”
“Không .” Hứa Vãn Nịnh lắc đầu.
“Không thì , Nịnh Nịnh bảo bối, đàn ông cần nữa, cũng đến lúc nhường cho tớ .” Dung Thần khoác vai cô, mạnh mẽ kéo cô về phía .
Hứa Vãn Nịnh đẩy tay , tức giận : “Dung Thần, nhiều bạn trai như , thể đừng nhắm Trì Diệu ?”
Dung Thần vui, “Nịnh Nịnh, còn là bạn nhất của tớ ? Cậu rõ tớ thích đến mức nào, là ánh trăng sáng trong lòng tớ. Năm đó quen , nể tình chúng là bạn , tớ mới tranh với , bây giờ hai chia tay , tại thể thành cho tớ?”
Hứa Vãn Nịnh mệt mỏi vô cùng: “Anh thích đàn ông.”
Dung Thần : “Loại tình huống tớ thấy nhiều , nhiều khi cũng thể đổi.”
Hứa Vãn Nịnh còn gì để , im lặng vài giây : “Cậu nhiều tình như , cũng thiếu Trì Diệu.”
Dung Thần chắc như đinh đóng cột: “Hôm qua Trì Diệu đến Thâm Thành, tối qua tớ chia tay với hiện tại, xóa hết WeChat của những đối tượng mập mờ, bây giờ tớ trong sạch , hơn nữa tớ chú trọng vệ sinh, bệnh truyền nhiễm gì. Tớ yêu hơn , chỉ cần cho tớ cơ hội, cả đời tớ tuyệt đối phụ .”
Hứa Vãn Nịnh đau đầu khó chịu, xoa trán thở dài, đầu xa xa hít một .
Dung Thần khuôn mặt còn hơn phụ nữ, khi rực rỡ, ăn mặc trung tính, sạch sẽ tuấn tú, tính cách dịu dàng chiều lòng , cực kỳ hiểu tâm lý đàn ông.
“Dung Thần, tớ xin buông tha Trì Diệu.” Hứa Vãn Nịnh từng sợ hãi như .
Dung Thần cau mày, vui: “Cậu còn yêu Trì Diệu?”